Vô Tiên - Chương 2641:
- Tiểu tử ở đâu...
Lấy tu vi cùng ánh mắt của lão, cũng ngồi ôm kết giới một phương, làm sao không phân biệt rõ được một người biến hóa thật giả. chỉ có tu hành phân thân mới có thể khiến cho hồn hư thực khó có thể nhận ra.
Cùng lúc đó, trong không trung tối tăm cách kết giới gần trăm trượng đột nhiên xuất hiện một bóng người. Hắn mặc áo bào màu xám thản nhiên, thần thái bất kham lại điên cuồng cùng nội liễm. Đó không phải là Lâm Nhất sao? Hắn lạnh lùng nhìn về phía Huyền Tiêu bên trong kết giới, châm chọc nói:
- Ta kính ngươi là tiền bối trưởng giả, lúc này mới nhường nhịn ba phần, ai ngờ Ma hoàng Chí Tôn năm đó chẳng qua chỉ là kẻ một cùng hung cực ác đồ. Còn gọi là tiên nhân, ha ha...
Ban đầu Lâm Nhất gặp được Huyền Tiêu đã che giấu cảnh giác từ lâu. Hơn nghìn năm qua, hắn từng trải qua bao nhiêu phong ba, chứng kiến qua đủ mặt ti tiện và xấu xa của con người, từ trước đến nay sẽ không dễ dàng tin tưởng bất kỳ một người xa lạ nào, cho dù đối phương ra vẻ đạo mạo, cho dù đối phương là Ma hoàng Chí Tôn tôn quý. Ngoài ra, bản thân hắn nắm giữ kết giới La Thiên, biết rõ chỗ đáng sợ của kết giới, vì vậy vào giây phút đến gần Huyền Tiêu, hắn đã có tính toán. Chỉ cần lấy phân thân tới giả vờ cho có lệ, lại không cần lo lắng đối phương giả dối hay thay đổi. Đây chẳng qua là một tàn hồn, từ lâu đã không còn nữa mạnh mẽ như năm đó. Nếu có bất trắc lại thoát ra là được...
Lâm Nhất lên tiếng cười lạnh, lại xoay người rời đi. Trong tiếng cười lạnh trào phúng của hắn tự nhiên mơ hồ lộ ra vài phần cô liêu.
Đúng vậy, cái gọi là tiên nhân chắc là thể nghiệm và quan sát đạo tâm, thương hại vạn vật cùng tấm lòng hiệp nghĩa bao dung trời đất, cho dù ung dung tự tại ở Vân Ngoại cũng không quên bản chất tự nhiên của mình. Nhưng bây giờ nhìn thấy tất cả không phải như mình tưởng tượng, cho dù là đế hoàng Chí Tôn lại khác gì đám trộm gà bắt chó. Chỗ khác biệt chỉ là tu vi thần thông cùng thọ nguyên mà thôi, thực sự hiểu rõ lại không thú vị nữa...
Huyền Tiêu mới không quan tâm một tiếng cười lạnh này là có ý gì, chỉ biết bỏ qua lần này thì vĩnh viễn không có ngày thoát khỏi sự vây khốn. Trước đây cũng không phải là không có người xông nhầm vào nơi đây, nhưng tất cả đều có tu vi kém cỏi, bản thân khó bảo toàn. Còn không chờ lão có ý đồ, đối phương đã hồn bay phách lạc. Bây giờ tiểu tử Lâm Nhất này có cảnh giới mạnh mẽ, chỉ cần diệt hồn phách của hắn chiếm đoạt cơ thể là có thể trở về Hồng Hoang đế lâm thiên hạ...
- Lâm Nhất, ngươi trốn không thoát đâu!
Huyền Tiêu lập tức phát hiện ra tung tích của Lâm Nhất, hét lớn một tiếng và đuổi qua. Tiếng hô còn chưa dứt, lão cùng chỗ đá thần và ánh sáng trăm trượng đột nhiên biến mất, lại lập tức hóa thành một ánh sáng cầu vồng năm màu đi ngang qua khoảng không tối tăm.
Lâm Nhất căn bản không để ý tới tiếng động phía sau, chỉ để ý toàn lực bay về phía trước. Ở chỗ này, pháp lực thần thông đều không có tác dụng, hắn còn chưa ngu ngốc đến mức ra tay cùng đối phương. Tuy nhiên chỉ một lát, âm phong tử khí đã đập vào mặt, khí hỗn độn u ám đáng sợ đã dâng lên, trong bóng tối nặng nề hoàn toàn không có lối đi!
Ngay vào lúc này, Huyền Tiêu tấn công bất ngờ.
Lão ở chỗ này canh giữ đã hơn mấy vạn năm, mặc dù không được ra nhưng đã quen thuộc với tình hình xung quanh từ lâu, bây giờ lại liều mạng cả lực tàn hồn nhất định phải có được, ngược lại cũng nhanh chóng với thế không thể đỡ!
Lâm Nhất đi không kịp đành phải né tránh.
Huyền Tiêu không ngừng theo sát như bóng với hình.
Lâm Nhất muốn đi qua âm phong tử khí đã không dễ dàng, lại muốn thoát khỏi phía sau dây dưa nên không khỏi luống cuống tay chân. Huyền Tiêu tới cực nhanh, mạnh, thật sự hung ngận khác thường!
Chỉ thấy trong khoảng không tối tăm, một bóng người với ánh sáng màu trắng tả xung hữu đột, lại gian nan chật vật không chịu nổi; một cầu vồng năm màu dài hai, ba trượng bay theo sát phía sau, giống hệt một con rắn độc hung hãn chỉ muốn đoạt tính mạng người!
Lâm Nhất rất bất đắc dĩ.
Đối mặt với một âm mưu đã lâu của Huyền Tiêu, lại là tiền bối cao nhân đanh đá chua ngoa hung ác, tự nhiên không trừng phạt được, đánh không được. Phải biết rằng đối phương mặc dù chỉ là một tàn hồn nhưng tu vi lại cao hơn một bậc. Xung quanh bị quản chế, mình khó có thể thi triển độn pháp, nếu trốn không được, thật sự không thể nào dự đoán được kết quả cuối cùng!
Lâm Nhất chỉ mới tiến lên được một chút, sát cơ sắc bén lại đến phía sau. Hắn không rảnh suy nghĩ nhiều, vội vàng chuyển hướng né tránh. Nhưng mới lướt ngang hơn mười trượng, âm phong nồng đậm lại dâng tới. Hắn đang đi tới phải dừng lại, có người sau lưng nụ cười dữ tợn:
- Không phải thân thể thần thú thì không thể qua lại tự nhiên ở trong hỗn độn này. Sao ngươi phải bỏ gần tìm xa, chẳng lẽ có ý định thành toàn cho lão phu sao, ha ha...
Không phải thân thể thần thú, không thể tới lui tự nhiên ở trong hỗn độn? Sai rồi, một cao thủ La Thiên ba tu cũng có thể đi ngang qua hỗn độn bay qua Cửu Thiên!
Tâm niệm Lâm Nhất thay đổi, bỗng nhiên quay đầu lại.
Ngay với lập tức, một ánh sáng cầu vồng năm màu đột nhiên kéo tới. Tuy không thấy bóng dáng của Huyền Tiêu nhưng sát cơ âm trầm lại càng thêm sắc bén điên cuồng!
Sống chết trong sớm tối, suýt xảy ra tai nạn.
Lâm Nhất vẫn chưa thi triển Chân Long Tại Thiên của Thăng Long Quyết, mà trong hai mắt âm dương chớp động. Trong chớp mắt, bóng dáng hắn chia ra làm ba, tất cả đều có dáng vẻ tương đồng, tu vi tương đồng, ngay cả vẻ kinh ngạc trên mặt cũng giống như đúc.
Ánh sáng cầu vồng năm màu đột kích tới thoáng dừng lại nhưng không thu thế được, lại chỉ bỏ lỡ thời cơ tốt, bỗng nhiên xông về phía mi tâm của một người. Lão muốn lấy tu vi cường đại, phá hủy thần hồn của đối phương, lại thuận thế cướp đoạt cơ thể, như vậy là có thể phá tan ràng buộc của hỗn độn ung dung tự tại quay về...
Tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt, ánh sáng cầu vồng năm màu chừng hai ba trượng vắng lặng, mà bóng dáng kia tất nhiên giật mình kinh sợ luống cuống cũng biến mất, thay vào đó lại là một điểm ánh sáng xuất hiện trong không trung, lập lòe lại kỳ lạ không tầm thường!
Dễ dàng thấy được, hai bóng người trái và phải lại chậm rãi dung hợp làm một. Lâm Nhất khôi phục lại thái độ bình thường, thuận thế nắm lấy điểm ánh sáng trong tay và toét miệng cười ngẩng đầu hét dài, thoáng chốc hóa thành con rồng màu vàng trăm trượng phá không rời đi...