Vô Tiên - Chương 2642:
Năm bóng người, ở trong tối không trung chậm rãi dừng lại, giống như bị lạc cách, vẻ mặt mỗi người trước sau đều nhìn xung quanh với vẻ mặt mờ mịt.
Xung quanh đều là hư vô, lại là một khu vực chẳng phân biệt được trời đất. Trong lúc hoảng hốt, giống như rơi vào một mảnh vĩnh hằng đông cứng khiến người ta không biết theo ai.
Hai nam tử cường tráng dẫn đầu đoàn người chính là lão Long cùng Hổ Đầu. Tiên tử áo trắng ở giữa lại là Tiên Nô. Hai lão già phía sau tất nhiên là Nhạc Phàm, Đài An. Biển tinh hồng đã không thấy bóng dáng từ lâu, phương hướng chỗ đi chỉ còn là ánh sao hoàn toàn không có bóng tối âm u. Năm người chỉ đành phải dừng lại, để kiểm tra lối đi rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Lão Long nhìn xung quanh một lát, lập tức tập trung tinh thần suy nghĩ.
Hổ Đầu có chút luống cuống, nhịn không được hét lên:
- Ôi, ta nói Long ca, chạy tiếp mới là quan trọng nhất, đừng có chậm trễ! Nô Nhi, ngươi nói có phải thế không...
Tiên Nô lướt đến gần, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh không nói tiếng nào. Sư phụ bảo mình đi theo hai huynh đệ này nhất định là dụng tâm lương khổ. Thân làm đệ tử, tuân lệnh mới là hiếu đạo nên có. Bây giờ bọn họ ở chung hòa hợp tùy ý, nàng vẫn có vài phần kính trọng đối với hai người. Bất kể đối phương tranh chấp thế nào, tranh cãi ầm ĩ ra sao, nàng đều không tham dự.
Nhạc Phàm cùng Đài An tới sau, bất chợt mỗi người lắc đầu vẻ mặt bất đắc dĩ.
Nhạc Phàm thấy lão Long không có chủ trương, lên tiếng nói:
- Lâm tôn lưu lại con đường không đầu không đuôi, không rõ không ràng, càng không biết bắt đầu từ đâu, bảo chúng ta làm thế nào cho phải...
Đài An phụ họa nói:
- Đạo huynh nói rất phải! Lâm tôn chỉ căn dặn, sau khi đi gần một tuần là có thể theo bức vẽ để tìm kiếm, lúc này gần mười ngày lại không rõ phương hướng, hắn vẫn không chịu tin tưởng chúng ta...
Hai người này kẻ xướng người hoạ, không phải là ở mượn cớ oán giận. Dù sao Lâm Nhất không ở chỗ này, nhân cơ hội phát tiết vài câu cũng là chuyện thường tình của con người!
Hổ Đầu không vui, quay đầu lại quát lên:
- Thối lắm! Nếu như lão đại không chịu tin tưởng ta, làm sao có thể bảo hai người các ngươi đi theo...
Hắn có thể nói xấu lão đại các loại, thậm chí còn trêu chọc pha trò, nhưng không được phép người khác nói ra nửa chữ không phải.
Đài An không nói tiếp, mà có chút khinh thường quay đầu nhìn về phía nơi khác. Hắn không phải kiêng kỵ, đúng hơn là lười để ý tới. Suy nghĩ một chút cũng đúng, một cao nhân Động Thiên hậu kỳ làm sao có thể để ý tới một vãn bối Động Thiên sơ kỳ.
Nếu không phải vì Lâm Nhất, chỉ sợ hắn đã phất tay áo nghênh ngang rời đi từ lâu!
Hổ Đầu là một hồn người, nhưng cũng là một người trong mắt không chứa nổi một hạt cát. Nói cách khác, hắn phân rõ tốt xấu. Hắn thấy cử chỉ Đài An chậm trễ, vẻ mặt xem thường thì trừng hai mắt lại muốn nổi giận.
Ánh mắt Nhạc Phàm lóe lên, vội vàng giơ tay lên chặn lại nói:
- Hổ Đầu huynh đệ! Ngươi cùng Lâm tôn đều là cường giả có ý chí trong trời đất bao dung vạn vật, nhân vật có danh tiếng chấn động Bát Hoang lại quát tháo phong vân, làm sao có thể không nghe được vài câu đồn nhảm...
Lời nói này nghe rất êm tai, ít nhất khiến người ta nghe được thoải mái! Danh tiếng của Hổ ca tự nhiên có thể sánh vai với lão đại Lâm Nhất, gào gào, thật hay giả vậy?
Hổ Đầu chuyển hướng nhìn Nhạc Phàm, hai mắt nghi ngờ, nhưng mặt hổ vẫn cháu có không cho sức mặt tốt:
- Không được ở sau lưng chửi bới lão đại nhà ta, đây là thiên điều giới luật của huynh đệ ta...
Hắn nói xong không quên nhìn về phía lão Long gật đầu, đối phương hoàn toàn không cảm giác, chỉ để ý một mình suy ngẫm.
Nhạc Phàm vuốt chòm râu dài, lắc đầu cười nói:
- Ha ha! Hai người chúng ta sao dám mạo phạm uy phong của Lâm tôn, huynh đệ ngươi hiểu sai ý...
Hắn khoát tay áo, dáng vẻ không đáng tính toán, tiếp theo trầm ngâm một lát lại nói:
- Chúng ta trung thành với Lâm tôn không có hai lòng, lại không ngại luận chuyện. Xin hỏi Hổ Đầu huynh đệ, gặp phải con đường phía trước chưa rõ, có thể chỉ giáo một chút không...
Hổ Đầu còn muốn dạy dỗ vài câu, lại thấy trên gương mặt Nhạc Phàm đầy vẻ chân thành thì không khỏi hơi ngẩn người ra, ngược lại nhìn về phía xung quanh mịt mờ, gãi đầu hự nói:
- Nói cũng phải, đi về nơi đâu, lão đại không nói rõ ràng, đáng lý ra phải giải nghĩa rõ...
Lâm Nhất lần lượt cho năm người một ấn ký thần thức, trong đó có ghi lại một con đường là lối đi duy nhất xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực. Về phần bắt đầu từ đâu lại nên dừng ở đâu thì không nói rõ ràng.
Vẻ mặt Nhạc Phàm ôn hoà nói:
- Lâm tôn hành sự vội vàng, có chút sơ hở là không thể tránh được. Chỉ là không biết con đường Cửu Thiên của hắn là đến từ phương nào, liệu có sai lầm không? Trong lòng Hổ Đầu huynh đệ chắc hẳn biết rõ, không ngại nói một chút, để chúng ta cân nhắc một lúc lo trước khỏi họa...
Hổ Đầu giang hai tay, đầu lớn lắc lư rất vô tội nói lầm bầm:
- Ta cũng không hiểu được, lại nói từ chỗ nào...
Đài An theo xoay người lại, xem thường nói:
- Lâm tôn là cao nhân, xưa nay chuyên quyền độc đoán khó có thể suy đoán được. Hai người bọn họ lấy danh nghĩa là huynh đệ nhưng thật ra là hạ nhân nô bộc, làm sao biết được quá nhiều bí ẩn, đạo huynh đừng nên uổng phí miệng lưỡi...