Vô Tiên - Chương 2640:
Hỗn độn vô biên tối tăm giống như bóng đêm vinh viễn không tỉnh lại.
Trong đó có một ánh sáng trăm trượng đang chớp hiện, từ phía xa nhìn lại giống như ngọn đèn dầu bóng đêm. Nó thiêu đốt không phải là ánh sáng, ngược lại đang nổi lên một trận sát cơ. Huyền Tiêu lại giống như một con quái thú đói quá khó nhịn, khổ sở chờ đã lâu, chờ mong lâu, cuối cùng sau mấy vạn năm sau mới nhận được báo đáp. Lâm Nhất tự chui đầu vào lưới lại thành con mồi duy nhất của lão!
Bóng dáng Huyền Tiêu lắc lư, vẻ mặt dữ tợn giống như xé đi tất cả ngụy trang, cuối cùng lộ ra gương mặt hung ác.
Lâm Nhất lại ngồi ngay ngắn như trước, không nhúc nhích, hoàn toàn giống một người đáng thương mất đi giãy giụa ta cần ta cứ lấy. Chỉ là khóe miệng hắn hơi vểnh lên, đôi mắt như ánh sao chớp động cùng với thần sắc cười mà như không cười, vẫn ung dung như trăm ngàn năm qua. Hoặc nói càng là lúc đối mặt với nguy hiểm đáng sợ, hắn càng ung dung tự nhiên!
Tuy nhiên, hắn vẫn mang theo giọng điệu có vài phần bất đắc dĩ khuyên:
- Tiền bối! Lâm mỗ chỉ là một hậu nhân, không có liên quan gì với ân oán trước kia. Nhưng không nghĩ tới lần đầu gặp mặt, tiền bối lại có ác ý tăng theo cấp số cộng. Tại sao không hỏi tình hình hai đệ tử của tiền bối, còn có sự thật ma tu nội chiến... Có lẽ Lâm mỗ có thể giúp tiền bối thoát khỏi sự vây khốn, chung quy sống tốt hơn tuyệt tình tới mức ngươi chết ta sống... e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ
- Ha ha! Khi lão phu trở về Hồng Hoang, nội chiến phân tranh sẽ dừng, vạn chúng thiên hạ lại quy tụ một lòng, những chuyện này cần gì phải hỏi nhiều.
Huyền Tiêu cười gằn chậm rãi đi về phía Lâm Nhất, nhưng chân không rời mặt đất, có vẻ kỳ lạ, càng giống như là một con quái thú giương nanh múa vuốt, vừa liếm máu vừa mong đợi một cuộc giết chóc đẫm máu. Hai bên cách xa nhau chỉ có bảy tám trượng, trong nháy mắt đã gần trong gang tấc. Lão thấy mặt Lâm Nhất không đổi sắc thì không khỏi thoáng dừng lại, ngoài ý muốn nói:
- Tiểu tử, ngươi làm sao biết được lão phu khó có thể thoát khỏi sự vây khốn?
Lâm Nhất lẳng lặng quan sát Huyền Tiêu cách hai ba trượng, biết không có nửa phần may mắn thì dứt khoát chậm rãi nhắm lại hai mắt, không để ý đáp:
- Người ở trong hỗn độn, là nơi âm dương không rõ vạn vật yên lặng, nhưng sâu trong đó có du hồn tàn phách, chỉ có thể bị dần dần cắn nuốt cho đến tiêu vong không còn. Ý đồ muốn thoát khỏi sự vây khốn, chỉ có thể mượn sức của người khác!
Huyền Tiêu ngạc nhiên nói:
- A... Không ngờ ngươi đã thấy rõ điều này từ lâu, làm sao không thành toàn cho lão phu...
Lão e sợ sinh biến, hai tay bấm quyết lại không kìm chế được cười khà khà nói:
- Ha ha! Cho lão phu mượn thân thể của ngươi là vinh hạnh tới mức nào, không ngại đánh hồn rèn phách, thuận tiện thu truyền thừa của Đế Khuê lão nhi.
..
Cho đến lúc này, chuyện cũ đã từng khó có thể phân biệt được cuối cùng đã lộ ra bản chất vốn có, có lẽ xấu xí nhưng cũng là sự thật!
Năm đó Tam Hoàng tuy là chí tôn của Hồng Hoan, cao nhân được vạn chúng kính trọng ngưỡng mộ, nhưng giữa bọn họ vẫn ngươi lừa ta gạt lại từ trước tới nay chưa từng yên tĩnh.
Tiên hoàng Đế Khuê vì thoát khỏi nỗi lo về sau, lợi dụng luận đạo hỗn độn làm lý do, lấy Tam Hoàng Kinh cùng với "Cửu Chuyển Thiên La" giả vờ thể hiện ý tốt để mê hoặc cũng dụ dỗ cho trong lòng Ma hoàng Huyền Tiêu cùng Yêu Hoàng Giao Quý ra suy nghĩ không an phận. Sau khi hắn khổ tâm, cuối cùng được như nguyện. Hoặc nói là Minh phu nhân hoạt động có cách.
Khi Ma hoàng Huyền Tiêu cùng Yêu Hoàng Giao Quý lấy được pháp môn sau "Cửu Chuyển Thiên La" thì tự cho rằng mình có hy vọng độ kiếp, mỗi người vội vàng tu luyện chứng minh. Khi hai vị cao nhân có thu hoạch, tất nhiên không cam lòng tụt lại phía sau, lại lần lượt vội vàng bước lên hành trình tìm kiếm Cửu Thiên. Ai ngờ phương pháp Cửu Chuyển Luân Hồi có tai hại nhiều hơn, hai người đi sâu vào hỗn độn, cuối cùng trên đường đi hồn phách thất thủ lâm nạn.
Kết quả của Giao Quý rất thê thảm, có lẽ từ lâu đã rơi vào trong luân hồi thật sự. Yêu Hoàng của một thế hệ lại không còn như thế, thực sự khiến người thổn thức không thôi!
Huyền Tiêu trải qua cửu tử nhất sinh, may mắn giữ lại một tia tàn hồn. Lão không cam lòng trầm luân, tự nhiên lấy nghị lực lớn luyện đá thần năm màu. Tuy nhiên, cho dù hắn mở ra một kết giới miễn cưỡng dung thật trong mảnh đất chết, nhưng vì là thân thể hồn phách nên khó thoát hỗn độn ràng buộc!
Mà thiên đạo có mắt, bao giờ cũng có cơ duyên!
Trong lúc Huyền Tiêu khổ sở canh giữ và tuyệt vọng, trùng hợp có người xông nhầm vào nơi này. Càng bất ngờ hơn, người tới chính là truyền nhân chính thống của Đế Khuê. Lão lại lừa gạt Lâm Nhất vào kết giới, hắn có thể tiếp nhận số phận mặc cho người khác sắp xếp. Tiếp theo lão giết chết hồn phách, mạnh mẽ chiếm lấy cơ thể; lại thuận thế đoạt được truyền thừa của Đế Khuê rửa sạch nỗi nhục trước đó, có thể nói là một lần hành động lạt đạt được nhiều mục đích...
Huyền Tiêu vung vẩy hai tay, muốn phát động cấm chế tiến hành vây giết.
Ngay vào lúc này, Lâm Nhất đang ngồi im bỗng mở hai mắt ra, vẻ mặt đầy mỉa mai.
Huyền Tiêu phát hiện có khác thường nhưng không rảnh suy nghĩ nhiều, chợt giơ tay chộp tới. Cô độc đau khổ hơn mấy vạn năm, hôm nay không thể có sai lầm được!
- Chém...
Một tiếng động khẽ nổ tung, ánh sáng năm màu tan vỡ. Ngay lập tức, người ngồi xếp bằng trong đó đã không thấy bóng dáng.
- Một tiểu bối Động Thiên hậu kỳ, tự nhiên tu thành phân thân à?