Vô Tiên - Chương 2639:
- Ở trước mặt cao nhân, sao có thể khoe khoang được. Xin thứ cho tiểu tử mạo muội...
Huyền Tiêu nghe được rõ ràng, nhưng không ngờ đột nhiên không còn câu tiếp theo. Mà nếu đối phương nói hết, lại ép hỏi thì rõ ràng không thích hợp. Trong tình thế cấp bách, trong hai mắt lão lóe lên tinh quang, hai tay chợt vung vẩy phát động pháp quyết.
Trong chớp mắt, bên kết mấy trăm trượng đột nhiên co lại chừng trăm trượng. Chỗ từng yên tĩnh lập tức điên cuồng biến hóa, cũng có pháp lực hùng hồn không gì sánh được từ trong đá thần năm màu dâng ra. Tuy nhiên trong thời gian nháy mắt, một ánh sáng kỳ lạ chớp hiện đã bao phủ cả người của Lâm Nhất lại. Hắn căn bản không kịp ứng biến, chỉ có thể kinh ngạc, bất lực nhìn tất cả phát sinh. Lực kết giới mạnh mẽ khó hiểu có mặt khắp nơi, hai tay, hai chân của hắn đã ràng buộc không thể động đậy!
Huyền Tiêu thình lình ra tay khống chế Lâm Nhất, đột nhiên hai tay áo phẩy nhẹ và thở phào nhẹ nhõm, dáng vẻ ôn hòa ung dung hiền lành lập tức thay đổi, cùng với lúc trước giống như hai người khác nhau, vẻ mặt mang theo vài phần sắc bén đáng sợ cười lạnh nói:
- Ha ha! Khổ sở mấy vạn năm, cuối cùng lão phu cũng đợi đến hôm nay...
Có lẽ lão đã bất bình quá lâu, hay là thù hận quá lâu, bỗng nhiên phát ra, lại không còn dáng vẻ lão già được vạn chúng kính trọng ngưỡng mộ năm đó nữa, mà là biến thành một ác hồn dã quỷ cùng hung cực ác!
Lâm Nhất ngơ ngác ngồi tại chỗ, không hề giãy giụa, hình như đã tiếp nhận vận rủi sắp xếp, hay là đột nhiên bị công kích khó có thể tỉnh táo được.
Huyền Tiêu vẫn còn đang trút hết bực bội trong lòng, vung vẩy hai tay quát:
- Lão phu là Ma hoàng Chí Tôn lại rơi vào tình cảnh này, không nói là cửu tử nhất sinh nhưng thần hồn khó yên không có chỗ ở cố định. Oan có đầu, nợ có chủ, lão phu tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý định, tuyệt đối không...
Lâm Nhất nhìn Huyền Tiêu giống như phát điên lại vẫn thờ ơ, khóe miệng của hắn thầm mím lại, vẻ mặt thản nhiên như nước hiện lên một chút xúc động không thể hiểu nổi.
Hôm nay, bất ngờ nhìn thấy một vị trong Tam Hoàng Hồng Hoang, cho dù đối phương chỉ là thân thể hồn phách nhưng đối với bản thân có thể nói là một lần kỳ ngộ. Ban đầu còn có mấy phần suy nghĩ cầu mắn, cho rằng trong lúc nói chuyện với nhau sẽ có thu hoạch. Ai ngờ một trưởng giả ôn hòa lại đột nhiên lộ ra bộ mặt hung ác. Trở mặt nhanh như vậy, thực sự khiến người ta than thở. Bản tính con người là như vậy, không nói đến phàm tục...
Huyền Tiêu điên cuồng một lúc mới thoáng bình tĩnh lại, bất chợt đứng lên, lớn tiếng quát:
- Nói, ngươi là gì của Đế Khuê, vì sao biết rõ phương pháp 'Cửu Chuyển Thiên La'...
Tuy lão là hồn thể lại vẫn phát ra uy thế La Thiên Thái Thanh cảnh. Lão mạnh mẽ bá đạo, giống hệt đế hoàng Chí Tôn năm đó chỉ điểm càn khôn.
Mà ở trong mắt của lão, sống chết của Lâm Nhất chỉ dựa vào trong một ý niệm của mình.
Lâm Nhất ngồi ngay ngắn như trước, thái độ trên mặt cũng trước sau như một. Hắn xuyên qua ánh sáng năm màu bao phủ nhìn về phía Huyền Tiêu ngoài mấy trượng, có vẻ trầm tĩnh thản nhiên khác thường trả lời:
- Lâm mỗ chính là truyền nhân chính thống của Đế Khuê Tiên Hoàng...
Hắn không trốn tránh, không nói cho có lệ, mà mở miệng thừa nhận lai lịch của mình. Nếu đã nhận truyền thừa của Đế Khuê lại không thể không quang minh lỗi lạc một lần. Cho dù là ở trước mặt sống chết, cho dù là ân oán khó lường, khi nên gánh vác, hắn tuyệt đối sẽ không lùi nửa bước!
Về phần Đế Khuê Tiên Hoàng là người thế nào, dĩ nhiên không quan trọng. Lại giống như một câu thường nói, nhận ơn huệ của người lại không thể giả vờ làm kẻ hèn nhát!
Huyền Tiêu nghe được bốn chữ "Cửu Chuyển Thiên La" đã có quyết đoán, bây giờ thấy đối phương thản nhiên chấp nhận số mệnh, vẻ mặt không khỏi chấn động, hét lớn:
- Quả nhiên là như thế, đúng là thiên đạo tuần hoàn báo ứng khó chịu...
Lão vốn không hiện lộ ra cảm xúc, lại tâm cơ thâm trầm, tiếc rằng bị dày vò quá lâu, lại thêm gian khổ cùng với các loại tuyệt vọng, từ lâu đã biến thành một hạng người điên cuồng, bây giờ đột nhiên nghênh đón một khả năng xoay chuyển, vui mừng bất ngờ thất thố là không thể tránh được!
Lâm Nhất lại không hề động đậy, nói:
- Xem ra Đế Khuê Tiên Hoàng chỉ dẫn một con đường không lối về, lúc này mới làm cho tiền bối gặp phải kiếp nạn này...
Có lẽ bị lời của hắn chạm đến bí mật trong lòng, lập tức có người hừ lạnh một tiếng, phất tay quát:
- Lão phu nhìn thấu quỷ kế của Đế Khuê từ lâu, căn bản không có đi theo con đường đó, nhưng không ngờ... đi nhầm vào đường cùng trong hỗn độn, lại gặp Cửu Chuyển Luân Hồi nên cảnh giới bất ổn, thần hồn thất thủ, ôi...
Huyền Tiêu nói một nửa lại ấp a ấp úng, bỗng nhiên thở dài nặng nề, hối hận không thể tăng thêm được nữa. Lão nói bóng gió căn bản không có tin tưởng vào cách do Đế Khuê cung cấp, ai ngờ tự chủ trương trái lại rơi vào tình trạng lạc lối vân vân. Thần sắc lão biến đổi không ngừng, không bao lâu nhìn có chút hả hê nói:
- Giao Quý chưa vượt qua kiếp Cửu Ách đã vội vàng đến đây tìm kiếm một lần, kết quả cũng xông vào hỗn độn, cho nên thần hồn đều bị diệt, rất thê thảm. Ngược lại không bằng lão phu ta ẩn nhẫn chịu khổ canh giữ, bỏ qua cơ thể luyện hóa đá thần, cũng lấy nó tập trung hồn phách tạo nên kết giới, cuối cùng nghênh đón ngày nổi danh. Chỉ là tiện nghi cho Đế Khuê...
Người này không còn là Ma hoàng được vạn chúng kính trọng ngưỡng mộ, mà biến thành một hạng người tính tình luôn thay đổi. Tuy nhiên, trong lúc vô ý lão đã nói ra một vài sự thật không muốn cho người khác biết. Yêu Hoàng Giao Quý bỏ mình đạo tiêu, Tiên Hoàng Đế Khuê có lẽ đã đi tới Cửu Thiên xa xôi...