Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2633:

- Hừ! Hổ Đầu suốt ngày ngủ không chịu làm việc, cho hắn đói mấy bữa đi...

Trong hai mắt của Lâm Nhất có âm dương chớp động, nhìn lướt qua Tiên Nô trước mặt, lại thoáng quan sát tấm đá xanh, lập tức nhấc chân theo tiếng đi đến.

Tiên Nô hãy còn ngồi, vẻ mặt mang xinh xắn có chút oán giận, tiếp theo lại khoe khoang nói:

- Nô Nhi đang cất rượu, trong lúc vô ý chế luyện ra Bách Hoa Hương Tinh. Tương lai đi tới Hô Luân Thành, có thể đổi lấy thần tinh...

Nàng nói tới đây lại có vẻ nổi giận, lẩm bẩm:

- Sau khi rời xa Hồng Hoang, đúng là sống một ngày bằng một năm. Đá thần không có tác dụng, chỉ có thần tinh càng tinh thuần mới có thể dùng để đổi vật hoặc là tu luyện. Cấm chế của Diệu Thành Giới Thiên hà khắc, khiến cho chúng ta chỉ có thể thi triển ra một phần tu vi. Bây giờ đối mặt với rất nhiều dị thú, cùng với cao thủ nhiều tới mức đếm không xuể, thực sự khiến người ta không biết theo ai, khi nào mới có khả năng chạy trốn khỏi cảnh khốn cùng...

Lâm Nhất vẫn bước không ngừng, lại không nhịn được quay đầu nhìn xung quanh.

Hô Luân Thành là nơi nào? Chỗ không rõ như vậy, dựa vào một phần tu vi còn có thể tự bảo vệ mình sao?

Còn nữa... Tự nhiên rời khỏi Hồng Hoang đi tới Cửu Thiên, chẳng lẽ nơi đây chính là Diệu Thành Giới Thiên trên Hồng Hoang sao? Nhìn chỗ như Tiên cảnh chính là nơi mấy người cố thủ? Còn có Nô Nhi này vốn ngoan ngoãn nhu nhược đã thay đổi, biến thành một tiểu nữ nhân thích lải nhải. Hoặc nói giống như tiểu phụ nhân lo liệu việc nhà, nhưng lúc thời gian rảnh rỗi lại không quên oán giận cuộc sống gian nan vân vân...

Lâm Nhất chậm rãi đứng lại ở trước cửa một gian nhà tranh, nhịn không được đưa tay bịt mũi nhíu mày.

Cả nhà tranh mở ra, vừa nhìn đã thấy hết tình cảnh bên trong. Hổ Đầu nằm ngang ở trong một đống xương thú hỗn độn, dáng vẻ rất thoải mái, tay trái còn ôm bình rượu, tay phải cầm một khúc xương. Mùi rượu nồng xen lẫn thịt thối tanh hôi xông vào mũi, khiến cho người ta buồn nôn. Tiểu tử kia chỉ còn lại có tu vi Động Thiên sơ kỳ tiểu thành, lại hồn nhiên vẫn ngáy như ngày xưa, còn thỉnh thoảng lau nước bọt, có trời mới biết hắn đang mộng xuân hay là chìm đắm ở trong thiên địa của Hổ ca hắn...

Chợt có một tiếng thú gào phá không tới, xung quanh cát bay đá chạy.

Lâm Nhất lui ra phía sau hai bước, liếc mắt nhìn lại.

Chỉ thấy dưới khe núi xông lên một con quái thú chưa từng thấy qua, nó cao hai trượng, từ đầu tới đuôi lại chừng bốn năm trượng, toàn thân khoác một tầng áo giáp màu vàng cứng rắn, răng nhọn lóe ra ánh sáng sắc bén, miệng máu dữ tợn, có vẻ rất cao lớn hung ác, không ngờ là một yêu vật con cảnh giới Phạm Thiên! Trên lưng của nó lại có một vị nam tử cường tráng mặc áo bào màu xám cưỡi, hoặc vì cấm chế có hạn, còn có tu vi Động Thiên sơ kỳ đại thành, trong vẻ phong trần mệt mỏi lộ ra khí thế dũng mãnh, cao giọng nói:

- Lão đại...

Có Tiên Nô, có Hổ Đầu, lại có thể nào thiếu được lão Long. Nam tử cường tráng cưỡi thú đến chính là lão Long huynh đệ của mình!

Lâm Nhất quan sát lão Long cùng con quái thú thình lình xuất hiện, nhất thời không hiểu.

Đúng vào lúc này, trong nhà tranh bỗng nhiên lao ra một bóng người. Đó là Hổ Đầu từ trong giấc ngủ say tỉnh lại, rất thuận lợi gọi ra gậy sắt Thiên Sát, cười ha ha nói:

- Ôi, ta nói tại sao huynh đệ chậm chạp không về, Hổ ca nhớ ngươi...

Hắn còn chưa dứt tiếng cười đã lướt qua Lâm Nhất, lao thẳng đến hướng người và thú kia.

Lão Long lại không ngần ngại chút nào, tránh sang một bên.

- Bịch...

Nơi gậy sắt có thể đập được, quái thú ầm ầm ngã xuống đất.

Hổ Đầu ra tay liền giết quái thú, nhân thể ném gậy sắt, cũng lại thêm một quyền đánh ra, tiếp theo hai tay mở ra đã xem như đục một lỗ trên thân thể quái thú lớn như vậy. Hắn không bỏ qua, mở miệng bỗng nhiên cắn nuốt. Đợi máu nóng vào bụng, cũng ăn chán chê một trận, lúc này hắn mới ngước gương mặt đầy miệng máu, ha ha vui vẻ nói:

- Con Kim Lân Thú Huyết thực sự ngon miệng lại rất bổ. Lão đại, Nô Nhi, lại tới nếm thử đi...

Tiên Nô căn bản không rảnh để ý, xoay người loay hoay với trăm hoa trên tấm đá xanh.

Lão Long lấy ra ngân đao, tùy ý vung vài cái đã xem lột da, róc xương của con quái thú ra, lại chỉ để lại tinh thịt, những phần linh tinh đều đốt sạch. Đợi hắn thu xếp ổn thỏa liền nhìn về phía Hổ Đầu căn dặn:

- Hấp, nấu, đốt, nướng tùy ngươi...

Hổ Đầu cười tươi như hoa, liên tục nói được được. Hắn giơ tay lên lại chuyển một đống thịt thú lớn tới trên mảnh đất trống dưới khe núi, lập tức lại bận bịu không ngừng. Nhìn tư thế hắn tham lam, chỉ sợ mấy nghìn cân thịt không đủ cho một mình hắn nhét kẽ răng.

Lão Long thu ngân đao và đi tới gần, đặt mông ngồi ở trên cỏ, lập tức duỗi thắt lưng với vẻ mệt mỏi, tiếp theo thở ra một hơi, lúc này mới nhìn về phía Lâm Nhất nói:

- Lão đại! Lần này ta ra ngoài mấy năm, cuối cùng cũng tìm hiểu được trong ngoài Hô Luân Thành...

Hô Luân Thành chắc là một nơi tiên nhân tập trung ở trong Diệu Thành Giới Thiên. Tuy nhiên, thiên hạ này còn có mấy tiên nhân sao? Ít nhất Lâm mỗ không phải, còn có ai dám ngạo mạn xưng tiên nhân...

Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, chậm rãi bước đi thong thả tới một bên, khoanh tay đứng thẳng.

Xung quanh là dãy núi trùng điệp kéo dài, cây cối rậm rạp bao la giống như che nửa bầu trời, cho dù là cuối tầm thần thức cũng khó có thể vượt quá, chỉ giống như một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp, lại khiến cho người ta ở trong đó không rõ manh mối. Một nơi cách xa hồng trần, trong hoảng hốt lại mơ hồ nghe được tiếng lưỡi mác đua tranh, sấm gió vang vọng.

Cùng lúc đó, giọng điệu lão Long mang theo khí sát phạt hào hùng chậm rãi vang lên:

- Bây giờ Hô Luân Thành loạn giống như đang phân tranh. Đám người Thiên Ninh, Thiên Khí từ lâu ẩn nấp trong thành, lập tức trở nên hung bạo chống lại. Thành chủ này chẳng qua là tu vi La Thiên lúc đầu, còn ở độ kiếp không rảnh phân thân. Chúng ta chỉ cần loại bỏ vây cánh, có thể nhân cơ hội cướp đoạt toàn thành. Nhưng nếu một thành ở trong tay lại không cần phụ thuộc, lúc đó chiêu mộ người khắp nơi nghỉ ngơi dưỡng sức, tương lai công thành đoạt đất cũng không thành vấn đề. Diệu Thành Giới Thiên chắc chắn sẽ là của huynh đệ ta! Chỉ có điều...

Thiên Ninh, Thiên Khí đã đến Cửu Thiên, chẳng lẽ là do Lâm mỗ? Từ trong giọng nói của lão Long không khó nghe ra, một nhóm người đến từ Hồng Hoang đang chủ mưu công thành đoạt đất. Theo thời gian sẽ có gió tanh mưa máu càng mãnh liệt hơn cuốn ra khắp nơi!

Lâm Nhất ở chỗ này, nhưng tâm cảnh bên trong thần hồn trước sau vẫn tỉnh táo. Vào giờ phút này, hắn vẫn kinh ngạc khó nhịn.

Lão Long nói tiếp:

- Năm ngoái lúc này, Hô Luân Thành bắt một nam một nữ đều đến từ Hồng Hoang...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free