Vô Tiên - Chương 2632:
Thật lâu sau, xung quanh cuối cùng yên tĩnh trở lại.
Phục Linh đã đứng ngồi không yên, đang kinh sợ. Bạch Nguyên Tử cùng Sử Bình Tử cũng bò dậy, hai bạn đồng hành ngạc nhiên nhìn chung quanh.
Nơi này trước kia nghìn trượng, chẳng qua là phạm vi vài dặm, lại có tường mây mù khó lường vây quanh, đối với tu sĩ thì quá mức nhỏ hẹp, căn bản không thể nào dịch chuyển, quả thực không khác gì lồng giam. Mà bây giờ chỗ này rộng chừng trăm dặm, còn có núi đá nhô lên, địa thế mấp mô, ánh sáng chiếu sáng khắp nơi, đột nhiên khiến người ta có một cảm giác khoan khoái khi đi từ chỗ chật chội ra ngoài!
Ngoài ra, còn có lực Âm Dương Ngũ Hành cùng khí cơ khó hiểu tràn ngập trời đất, dù ngồi im tu luyện cũng có chút ít lợi ích!
Ừ! Cho dù tình cảnh bị nhốt trước sau như một, nhưng ít nhất địa điểm cũng lớn! Xem ra Lâm Nhất lại có kỳ ngộ, khiến cho kết giới La Thiên cũng biến hóa long trời lở đất...
Phục Linh trải qua một lúc kinh ngạc, lập tức suy nghĩ cẩn thận ngọn nguồn. Thân hình của nàng bất động, chậm rãi bay lên, lướt qua bốn người Bạch Nguyên Tử, trong nháy mắt đã rơi xuống một gò núi phía trước.
Gò núi nhỏ này chỉ cao hơn mười trượng cao, phạm vi hai, ba mươi trượng, là do đất đá nhô lên, tở thành chỗ cao nhất. Người ở trên đó khá có tư thế quan sát khắp nơi.
Phục Linh ngồi xếp bằng ở trên gò núi, rất hài lòng khẽ gật đầu, nhưng cũng không có quên tiêu khiển, lập tức nói với giọng điệu của chủ nhân, từ trên cao nhìn xuống nói:
- Tất cả đều lăn qua cho lão thân, nói từng chuyện cũ hồi nhỏ...
Đám bốn người Bạch Nguyên Tử nghe tiếng, vẫn còn đang ngẩng đầu nhìn xung quanh, ánh mắt lập tức trở lại buốt giá.
Chuyện cũ khi còn nhỏ đã quá xa xôi, ai còn nhớ rõ nữa...
...
Trong hỗn độn, dưới năm màu bao phủ, Lâm Nhất chậm rãi thu hồi pháp quyết và nhắm mắt ngồi im.
Lòng nghĩ là có thể đạt được, càn khôn sáng rõ.
Trong thức hải, kết giới đã từ phạm vi vạn trượng trước đó biến thành ngàn dặm bây giờ. Bất kể biến hóa như thế nào, tất cả giống như nằm trong lòng bàn tay, dễ dàng thao túng. Ngay cả tường cấm chế bao quanh, đám người Phục Linh cũng không thể nào phát hiện ra. Còn có địa thế nhấp nhô cùng khe rãnh dần dần lộ rõ sự khác biệt trong thiên địa, cùng với Âm Dương Ngũ Hành mới bắt đầu diễn sinh, kết giới La Thiên cuối cùng đã có quay mô ban đầu!
Hắn tạm thời nảy lòng tham, lúc này mới cho kết giới cùng hỗn độn giao tiếp. Phải biết rằng khởi nguồn của hai bên không khác bao nhiêu, hai bên có chứng minh hoặc có thu hoạch. Theo rất nhiều khí cơ tràn vào, kết giới mới có hình thức ban đầu giống như đột nhiên tỉnh lại. Giống như đứa trẻ sơ sinh đang còn thời tã lót đã đón gió lại lớn lên, thoáng cái vươn vai lại lớn lên vài vòng. Cứ như vậy nữa, thực sự khiến người ta có tượng tưởng vô hạn!
Chỉ có điều...
Lâm Nhất đang ngồi im chợt mở hai mắt ra, bất ngờ ngoài ý muốn lộ ra vài phần bất đắc dĩ.
Xung quanh đã không còn khí cơ dâng lên nữa. Cho dù là hào quang năm màu bao phủ cũng trở nên rất yếu ớt.
Còn có hư vô xoay tròn khắp nơi hình như cũng chậm rãi không có lực, lại giống như đã tiêu hao hết, không thể không dừng bước chân. Nếu như gọi hí cơ ẩn chứa hỗn loạn này là lực hỗn độn, như vậy kết giới của mình đã thu nạp nó gần hết!
Lâm Nhất biết rõ tiền căn hậu quả, lại không nhịn được âm thầm may mắn.
Nếu thật như vậy càng không ngừng thu nạp lực hỗn độn, kết giới La Thiên nâng cao chắc chắn rất khả quan. Nếu như vậy, mình không ngại tiếp tục đi về phía trước. Vừa có thể tìm ra Thiên Ninh, Thiên Khí, có thể mượn cơ hội khai thác kết giới La Thiên của mình, có thể nói là một công đôi việc!
Hắn có tính toán liền đứng dậy, không để ý tới phương hướng, chỉ để ý nhấc chân lăng không đạp đi. Theo ánh sáng trong hư vô vặn vẹo, bóng dáng của hắn thoáng chốc đã hóa thành tia chớp vội vàng bay nhanh.
- Khách...
Một tiếng xé rách vang lên, giống như gió phá không. Đây là động tĩnh "Thiên Địa Quyết" mạnh mẽ xuyên phá tường bao quanh. Kết giới hỗn độn còn mới bắt đầu, dựa vào tu vi thần thông ngược lại cũng có kẽ hở để lợi dụng.
Thoáng cái thiên địa lại thay đổi.
Lâm Nhất cứ lúc nhanh lúc chậm rời đi.
Vốn tưởng rằng tình hình phía trước chắc hẳn tương tự với trước đó, hắn lại gặp một nơi chênh lệch một trời một vực!
Dưới bầu trời nắng ấm, vạn núi với cây rừng trùng điệp xanh mướt, cây cổ thụ dày đặc, suối nước róc rách, còn có nhà với khói bếp lượn lờ trên khe núi, nghiễm nhiên một chỗ cách xa trần thế. Cho dù từ phía xa xem lại, cũng làm cho thần hồn của người ta được gột rửa tâm cảnh thoải mái. Giống như đặt mình vào trong Tiên cảnh, lưu luyến quên đường về...
Đã biết Linh Động Tinh Vực đều là hư không hỗn loạn cùng với thời gian đan xen trùng điệp. Bây giờ huyễn cảnh hỗn độn không ngờ không phải là một tối tăm không có giới hạn. Cảnh tượng phía trước như vậy có ý nghĩa như thế nào?
Lâm Nhất không dễ bị vật bên ngoài làm cho kích động, lại không bị ảo giác làm mê hoặc.
Tuy nhiên, khi hắn dần dần thấy rõ tình cảnh phía trước, vẫn rất bất ngờ cũng bay đi không theo ý mình được.
Trên khe núi có núi xanh suối nước vây quanh có một loạt nhà tranh.
Sau nhà cây cối mọc dày, dây leo mọc lan tràn. Trên bãi cỏ trước cửa có một nữ tử áo trắng trông rất trẻ đang ngồi yên lặng, phơi hoa dại đủ màu sắc trên tấm đá xanh lên. Theo ngón tay nàng chậm di chuyển, mùi hoa thoang thoảng theo gió tràn ngập qua. Nàng bận rộn lại không quên quay đầu liếc nhìn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như ngọc đột nhiên tươi cười ngọt ngào, cũng lên tiếng chào:
- Sư phụ...
Lâm Nhất từ trên cao hạ xuống, ánh mắt rơi vào trên thân nữ tử kia mà không khỏi tùy tiện đáp:
- Nô Nhi...
Hắn mới nói ra khỏi miệng, hai chân chạm đất thì lập tức nhìn xung quanh với vẻ mặt nghi ngờ.
Nữ tử kia đúng là đệ tử của mình, Tiên Nô. Nàng đã đi theo lão Long, Hổ Đầu tìm kiếm con đường khác từ lâu, tại sao lại xuất hiện ở nơi đây?
- Khò khò...
Có tiếng ngáy vang dội từ trong nhà tranh cách đó không xa truyền đến, tiếng động này rất quen thuộc.