Vô Tiên - Chương 2631:
Người trung niên tự xưng Bạch Nguyên Tử còn chưa nói dứt lời, đang muốn tiếp tục lôi kéo làm quen, lại bị một tát bay ngược ra ngoài. Hắn "Bịch" một tiếng rơi xuống đất, phía sau truyền đến tiếng mắng:
- Hừ! Tiểu bạch kiểm không có một người nào tốt...
Bạch Nguyên Tử không dám đứng lên, miễn cưỡng chật vật, che bên mặt nóng hừng hực, còn đầy oan ức cùng đầu óc mơ hồ. Cũng may đối phương không ra tay giết chết, nhưng một tát này cũng không nhẹ. Ta chẳng qua có màu da hơi trắng mà thôi, lại không có quan hệ gì với tiểu bạch kiểm, sao chọc cho vị trưởng lão này nổi giận?
- Tu vi của lão thân bị hạn chế nhưng muốn trừng trị bốn người vẫn không thành vấn đề. Lại còn nói những lời giả dối, lão thân sẽ đánh không bỏ qua...
Trong kết giới, Phục Linh chỉ có thể miễn cưỡng thi triển ra tu vi Động Thiên sơ kỳ. Bốn người Bạch Nguyên Tử vốn còn kém lên một bậc, bây giờ còn rơi xuống cảnh giới Phạm Thiên. Chỉ cần nàng không vui, lập tức có thể đánh cho đối phương được răng rơi đầy đất.
- Lão thân còn không có hy vọng ra ngoài, các ngươi còn dám mộng tưởng hão huyền, đúng là không biết điều...
Phục Linh ra tay vô tình, trên mặt vẫn tươi cười. Có người nói chuyện cùng, còn có thể tiện tay đánh vài cái trút giận, khiến ác cảm của nàng đối với Lâm Nhất cũng thay đổi. Nàng bớt phiền muộn lại giơ tay chỉ, ra lệnh:
- Tên tướng mạo xấu xí kia, lăn qua cho lão thân...
Bạch Nguyên Tử vô tội bị đánh khiến cho ba người còn lại hoảng hốt lo sợ lại không biết làm sao. Nơi này trốn không thể trốn, tránh cũng không thể tránh được, phải làm thế nào cho phải đây!
Một lão già trong đó thấy Phục Linh chỉ về phía mình thì khiếp sợ đến mức run rẩy, vội nói:
- Thuộc hạ Sử Bình Tử...
Hắn không dám chống lại, hoảng sợ đi về phía trước, còn nhịn không được giơ tay sờ lên hai gò má đầy nếp nhăn, thầm nghĩ, bản thân lúc còn trẻ tuấn lãng phiêu dật, cho dù tuổi già vẫn coi như là uy vũ đoan chính, còn chưa nói tới xấu xí...
Phục Linh giống như đang sai khiến hạ nhân người hầu, tiện tay điểm một cái, không cần suy nghĩ:
- Ngồi ở ngoài ba trượng, nói cho lão thân nghe một chút...
Nàng mở cái miệng không răng, lặng lẽ mỉm cười, gương mặt già nua lộ ra vẻ mặt khó lường, lại nói tiếp:
- Ngươi nói một chút về tình hình trong nhà phàm tục cho ta nghe thử, ví dụ như tên của phụ thân, nương ngươi, dáng vẻ thê tử hay con cháu truyền thừa các loại...
Giọng điệu như vậy ngược lại giống như bà già phàm tục trò chuyện việc nhà. Đã lớn tuổi rồi, sống được lâu, bất kể tiên phàm, tính tình con người ngược lại cũng giống nhau.
Lão già tên là Sử Bình Tử căn cứ vào phân phó ngồi xuống, thấy Phục Linh lộ ra vẻ tươi cười thì nhịn không được thở phào nhẹ nhõm. Sau khi nghe câu hỏi của đối phương, hắn hơi ngẩn người ra, thất thanh nói:
- Tại hạ sống đến nay chỉ có một mình mẹ goá con côi, về phần tục danh của cha mẹ...
Cao thủ Động Thiên trong Hồng Hoang, không người nào không sống được mấy vạn năm. Lại là tu sĩ từ lâu đã quên mất hồng trần, đừng nói tục danh của cha mẹ, chỉ sợ ngay cả tên tục của mình cũng không nhớ gì cả. Vì vậy vị Sử Bình Tử này ngược lại cũng ăn ngay nói thật, phải biết rằng người chuyên tâm tu luyện không có đạo lữ, con cháu là rất bình thường.
- Bốp...
Lại một cái tát tai vang dội thình lình xuất hiện, mông Sử Bình Tử còn chưa ngồi vững, lại lăng không bay ra ngoài.
Lúc này Phục Linh đánh người không sảng khoái, trái lại thịnh nộ nói:
- Cho dù được đạo thành tiên cũng không thể quên ơn của cha mẹ. Ngươi uổng công làm con, thực sự nên đánh...
Nàng nói một nửa, bỗng nhiên chìm vào trầm tư, lẩm bẩm:
- Họ nương ta là gì, sao lão thân không nhớ rõ...
Sử Bình Tử ngã rơi xuống đất, trên gương mặt đầy nước mắt oan uổng. Phục Linh trưởng lão ngay cả họ của mình cũng quên, dựa vào cái gì lại đánh người...
Bốn vị cao thủ Động Thiên đã có hai người bị tát. Hai vị còn lại né tránh, liên tục chắp tay cầu xin tha thứ.
Bốn người này nghĩ, sớm biết vậy đã bỏ Yêu Hoang Tất Kháng chạy thật xa. Tuy nhiên, ai có thể ngờ được Lâm Nhất thuận miệng đe doạ lại là dấu hiệu quyết định số phận cuối cùng. Bây giờ bị nhốt ở đây, đúng là muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Càng không phải là người, còn phải hầu hạ một Phục Linh trưởng lão luôn thay đổi bất thường. Lần này gặp phải, một chữ khổ sao nói hết được!
Phục Linh lại hăng hái dạt dào, ánh mắt nhìn tới một người, cười khà khà nói:
- Ha ha! Tiểu bối đầu trâu mặt ngựa kia, cuộc đời này ngươi làm bao nhiêu chuyện tốt, có ức hiếp nam nữ, có trộm đạo cướp bóc không...
Hai tu sĩ Động Thiên đang tránh né, một người là lão già, một người là người trung niên nhịn không được ngơ ngác nhìn nhau với vẻ mặt khó xử.
Hành vi ức hiếp nam nữ cùng trộm đạo cướp bóc tự nhiên tính làm chuyện tốt sao? Hai người chỉ hơi gầy một chút, đầu trâu mặt ngựa là chỉ ai?
Phục Linh nhìn thấy không ai lên tiếng trả lời thì vẻ mặt trầm xuống. Khi nàng đang muốn nổi giận, trong thiên địa bỗng nhiên truyền đến một tiếng động giống như xuyên mây xé lụa. Ngay sau đó xung quanh chợt thay đổi, khí cơ cuồn cuộn, không ngừng có lực Âm Dương Ngũ Hành phá không tới. Trong chớp mắt này, kết giới chậm rãi biến hóa. Cấm địa trước đó nghìn trượng theo đó chậm rãi mở rộng, kéo dài...