Vô Tiên - Chương 2630:
Lâm Nhất xuyên qua vòng xoáy tinh hồng, nhanh như tên bắn.
Phía trước mịt mờ, hoàn toàn giống đêm tối vô biên. Người đi trong đó rất khó phân biệt được phương hướng. Càng đi về phía trước càng khiến người ta có ảo giác như mình vẫn dừng tại chỗ không tiến lên.
Lâm Nhất cũng không để ý tới chút nào, chỉ để ý toàn lực bay.
Bất luận là trong sách cổ, hay là gợi ý từ tinh đồ, ngoại trừ Cửu Tinh Liên Châu có động tĩnh khác thường, nếu muốn đến Hỗn Độn Tinh Vực, lại phải xuyên qua Linh Động Tinh Vực. Bởi vậy có thể thấy được hai nơi liên kết với nhau. Về phần vì sao trước sau không thấy Hỗn Độn Tinh Vực xuất hiện, có thể chúng cách xa nhau quá xa
Ngoài ra, hắn từ trong miệng Tất Kháng biết được, Lăng Đạo, Thanh Diệp, cùng với đám người Thiên Ninh, Thiên Khí đều đi ngang qua biển tinh hồng rời đi. Nếu muốn đuổi kịp nhóm người kia, chỉ đành phải tìm kiếm. Mà hai bên ma tu dây dưa đến nay, lại là một tình cảnh thế nào, thực sự khiến người hơi tò mò. Tốt nhất là cả hai bên đều chịu thiệt hại nặng nề, để Lâm mỗ tới thu thập tàn cục...
Lâm Nhất một thân một mình, thản nhiên không ràng buộc nên hào khí cũng tăng thêm, không khỏi nghĩ tới chuyện tốt, nhưng cũng không quên tính toán đối phó các loại khả năng có thể đột ngột phát sinh.
Vô tình, ba ngày trôi qua.
Thiên Địa Quyết nhanh thế nào! Phóng tầm mắt ra Hồng Hoang, người ngang hàng có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Lâm Nhất vội vàng chạy đi, phía trước đột nhiên hiện lên một đường ánh sáng. Hoặc nói đó là một vòng ánh sáng năm màu. Kỳ lạ, đột ngột lại cực kỳ yếu ớt không chút bắt mắt. Mới phát hiện, hắn đã trực tiếp xuyên qua ánh sáng rực rỡ kia. Ngay sau đó lại là ráng màu lắc lư, cho đến một lát sau mới yên tĩnh trở lại. Cảnh vật xung quanh hoàn toàn khác hẳn, không ngờ hắn đã rơi vào một thiên địa khác.
Trong lúc chẳng biết tại sao đã xông vào Hỗn Độn Tinh Vực?
Lâm Nhất chậm rãi dừng lại, cũng quan sát xung quanh.
Ánh sáng này vẫn chưa thật sự biến mất, mà lơ lửng ở phía xa, quấn quanh hàng nghìn hàng vạn dặm, biến chỗ này trở thành một vòng tròn rất lớn. Nó đúng hơn là vỏ trứng bao phủ, mơ hồ tản ra ánh sáng năm màu. Mắt thường có thể nhìn thấy, nhưng trong thần thức lại hoàn toàn không thấy được. Nó không ngờ lại là một bức tường hỗn thiên bao quanh, cắt đứt khí cơ trong và ngoài. Càng tới gần, ánh sáng này cuối cùng chậm rãi xoay tròn. Dưới sự tác động, giữa hư vô cũng có một ánh sáng năm màu đang xoay tròn, Trong mơ hồ dường như có âm dương ngũ hành rõ ràng...
Không đúng! Hỗn Độn Tinh Vực mênh mông vô bờ, sao lại chỉ có ngàn vạn dặm? Đây rõ ràng chính là một cảnh tượng hỗn độn mới sinh, hoặc là biến hóa kỳ ảo, nhưng cũng khiến người ta người lạc vào cảnh giới kỳ lạ chấn động!
Lâm Nhất nhìn về phía xa một lát, lại đoán ra được manh mối. Hắn muốn tiếp tục đi về phía trước, nhưng lại do dự.
Một thiên địa lớn như vậy đều đang xoay tròn, đừng nói không phân biệt được hướng đi, ngay cả đường về cũng đã không còn dấu vết, lại không thể cứ chạy về phía trước, tiếp theo chỉ sợ phải sẽ đi loạn đụng loạn mất! Xem ra muốn tìm tới Thiên Ninh, Thiên Khí thật sự không dễ dàng!
Lâm Nhất không vội vàng chạy đi, lao thẳng đến đầu quầng sáng này.
Quầng sáng này có kích thước chừng mấy trăm dặm, bao phủ một tầng sương mù năm màu. Theo nó xoay tròn, trong sương mù hình như có hỗn độn các loại khí cơ chậm rãi phát ra, cũng hòa làm một thể với hư vô ở bốn phía xung quanh, lại từ từ trở về tuần hoàn.
Từ phía xa quan sát có chút thần dị.
Lâm Nhất tới gần ánh sáng sương mù, lập tức thu lại pháp lực, cả người không tự chủ được chậm rãi hạ xuống. Hắn thuận theo tự nhiên, không bao lâu hai chân đã chạm đất. Khi hắn đứng vững cũng không có cảm giác xoay tròn, cho dù ánh sáng năm màu này như có như không, lại có cảm nhận tùy thuộc nhất từ trước tới nay.
Chỗ đó chính là một tảng đá với kích thước chừng mấy trăm dặm, trơn nhẵn, mơ hồ lộ ra trầm tích của năm tháng cùng tang thương của ngôi sao, thoạt nhìn cũng bình thường, lại có linh khí, nguyên khí, khí Thái Sơ, cùng với khí cơ phân ra hỗn loạn, cũng ẩn chứa lực Âm Dương Ngũ Hành, làm cho nơi hoang vắng này tăng thêm vài phần sức sống vui vẻ. Bản thân ở nơi đây, khiến người ta tự nhiên thấy chấn động. Giống như trời đất mở ra, vạn vật bắt đầu nảy sinh t!
Đây cũng là cảnh tượng hỗn độn mới bắt đầu? Ngược lại giống với kết giới La Thiên của mình dường như, nơi này đã có khí cơ tuần hoàn, chỗ kia mới vừa bắt đầu...
Lâm Nhất ngẩng đầu đứng lặng, có chút suy nghĩ.
Lúc này giống như đứng ở giữa trời đất, cho dù không lưu ý cũng giống như nghe được nhịp đập của trời đất do âm dương biến hóa thành. Giống như tiếng nhổ trúc, lại giống như nhụy hoa nở ra. Trong lúc hoảng hốt, thiên nhân trộn lẫn ngũ hành xâm nhập vào cơ thể...
Cơ duyên hỗn độn biến hóa khó có được, hắn làm sao ngại tham khảo một chút.
Hai tay áo Lâm Nhất phẩy nhẹ, thản nhiên ngồi xếp bằng. Trong chốc lát, hai tay hắn bấm quyết, một đạo khí hỗn độn cơ đột nhiên vào cơ thể.
Cùng lúc đó, khí hải trong kết giới.
Phục Linh hãy còn ngồi ở tại chỗ, gương mặt đầy nếp nhăn là có vẻ lo lắng, cũng nhếch miệng cười, miệng tự nhiên không còn mấy cái răng, khiến cho nụ cười của nàng có chút dữ tợn đáng sợ.
Cách đó không xa là bốn nam tử đang khoanh tay đứng thẳng. Bốn người này chính là cao thủ Động Thiên trông coi Tất Kháng trước đó, đột nhiên rơi vào nơi đất khách nên không khỏi hoang mang, nhìn thấy Phục Linh, mỗi người đều mừng rỡ, ai ngờ qua một lát, tất cả đều khổ không thể nói hết!
- Lâm Nhất vẫn tính là phúc hậu, biết được lão thân cô đơn, lại đưa tới bốn người các ngươi tới làm bạn...
- Phục Linh trưởng lão, chúng ta chính là tu sĩ Ma Thành, lão nhân gia ngài chắc hẳn nhận ra được...
- Các ngươi chính là thuộc hạ của Thiên Ninh, Thiên Khí, không có quan hệ gì với lão thân...
- Phục Linh trưởng lão, chúng ta đều là ma tu, vẫn mong chuyện chiếu cố nhiều hơn...
- Im lặng! Từ nay về sau lão thân lại không có quan hệ gì cùng Hồng Hoang, bây giờ ta tính là nửa chủ nhân ở đây, các ngươi đều muốn nghe theo phân phó của ta. Tên mặt trắng kia qua nói chuyện với lão thân...
- Tại hạ chính là Bạch Nguyên Tử, có gặp mặt cùng trưởng lão mấy lần, bây giờ đang gặp rủi ro, nóng lòng muốn nghĩ cách thoát thân...
Vết thương của Phục Linh dĩ nhiên đã khỏi hơn nửa, lại bực bội khó tiêu. Cả ngày ở bên trong nơi nghìn trượng, nghĩ phải sống cả đời ở đây, bất luận là ai cũng khó có thể tiếp nhận, lại không có cách nào thoát khỏi số phận. Mà Lâm Nhất sẽ không tha cho mình, chỉ có thể thích ứng trong mọi tình cảnh. Tuy nhiên, trong lồng giam đột nhiên có thêm bốn người. Nàng mới không quan tâm đối phương là ai, chỉ xem là có tiêu khiển trong lúc rảnh rỗi buồn chán. Một lão phụ nhân tính tình ngoan độc lại bất bình, phương pháp tiêu khiển chắc chắn không bình thường!
- Vút...