Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2634:

Đây là ngày này năm trước, hay là ngày này năm sau?

Trên cỏ, Lâm Nhất ngồi xếp bằng.

Thần thái hắn vẫn như cũ, khóe miệng mỉm cười, có chút tùy ý dựa vào tấm đá xanh bên cạnh, cũng ngửi mùi hương thoang thoảng của hoa dại, thưởng thức phong cảnh núi, nghe lão Long kể chuyện cùng với Tiên Nô thỉnh thoảng lải nhải làm nũng vậy, lại liếc mắt nhìn Hổ Đầu đang bận rộn nướng thịt dưới khe núi, ngược lại cũng có dáng vẻ thong thả tự đắc hòa nhập với nơi đây!

Bề ngoài của hắn vẫn hào hiệp như thường, nhưng trong lòng hỗn loạn.

Ở trong huyễn cảnh Linh Động Tinh Vực trước đây đều là trầm tích trong năm tháng cùng hư không đan xen trùng điệp. Bây giờ ở Hỗn Độn Tinh Vực, ngoại trừ trời đất biến hóa, còn có thể hiện ra tình cảnh tương lai, hoặc là một loại lời cảnh báo trước.

Điều khiến người ta bất ngờ và có chút thú vị là Huyền Nguyên Quan được sáng lập cùng với Long Hành Cửu Biến của Thiên Long phái tự nhiên đều có liên quan đến Lâm mỗ. Bất luận là Huyền Nguyên Quan hay là Thiên Long phái đều làm cho Lâm mỗ lấy được không ít lợi ích. Nếu nói số mệnh nhân quả thì số mệnh nhân quả này chính là một vòng tròn. Thoát khỏi vòng tròn số mệnh kia giống như xuyên qua gió mạnh thổi tới tinh không, mới phát hiện ra mọi điều chẳng qua là từng vòng xoáy nhỏ trong dòng nước siết, đối với Tinh Vũ mênh mông cùng với trời đất vĩnh cửu, chuyến này chưa từng có điểm đầu, cũng không có điểm cuối...

Nếu Lâm mỗ không giải thích được, đi tới mấy trăm năm, thậm chí còn mấy nghìn năm sau, như vậy tất cả mọi thứ trước mắt lại là sắp phát sinh hay thật sự tồn tại?

Nô Nhi thành tiểu nữ nhân không ngừng lầm bầm, trở thành bà quản gia cho mấy nam nhân; Hổ Đầu vẫn là một người thô lỗ tham ăn tham ngủ, trong sự chất phác ẩn giấu vẻ hung hãn cùng khôn khéo không thay đổi. Lão Long lại trở về bản sắc của cuồng nhân, hô mưa hô gió chỉ chờ rảnh rỗi!

Tuy nhiên cảnh ngộ đi tới Cửu Thiên lại có phần ngoài dự đoán. Lẽ nào chờ mình không phải là trời cao ung dung tự tại, mà là công thành chiếm đất cùng giết chóc không ngừng không nghỉ? Còn có Thiên Ninh, Thiên Khí nội ứng ngoại hợp, cùng với cứu người tiếp, thực sự khiến người ta hoa cả mắt, đáp ứng không xuể...

Lão Long vẫn còn nói không ngừng, cũng bắt tay vào chuẩn bị cho cả hành trình. Hổ Đầu vừa nướng vừa ăn, bận rộn vui vẻ tới quên cả trời đất. Nô Nhi lại nhỏ giọng năn nỉ, muốn đi theo sư phụ...

Lâm Nhất vẫn ngồi im như trước, chỉ lặng lẽ nhìn tất cả những người vừa quen thuộc lại vừa xa lạ trước mắt.

Hắn rất muốn cùng huynh đệ uống rượu ăn thịt, muốn thoải mái nói cùng đệ tử Nô Nhi vài câu, hoặc là hỏi thăm chuyện có liên quan đến tình hình cụ thể ở Hô Luân Thành, nhưng cố gắng nhịn xuống.

Hắn biết nếu như mình có chút kích động, sẽ vĩnh cửu rơi vào huyễn cảnh khó có thể tự mình thoát ra. Mà hôm nay gặp gỡ ngày sau lại nên lựa chọn như thế nào...

Ba ngày trôi qua.

Lão Long cùng Hổ Đầu đã chuẩn bị thỏa đáng, sát khí dũng mãnh tràn ngập khắp khe núi.

Tiên Nô cũng lấy ra Bách Hoa Tửu, muốn sư phụ mang đi. Tu vi của nàng không cao, chỉ có thể ở lại giữ nhà mới nâng ấm ngọc lên, nước mắt chớp động.

- Hô Luân Thành cách đây chừng nửa năm đi đường, lại nguy hiểm đáng sợ khó lường. Sư phụ bảo trọng, chớ để cho Nô Nhi nhớ...

Ba ngày qua, Lâm Nhất trước sau ngồi im không nói lại giống như cách nước xuân nhìn bờ thu, mặc cho những bông hoa rơi xào xạc biến thành tuyết bay, nhìn thiên nhai trong luân hồi gần trong gang tấc lại xa không với tới.

Hắn không đi cùng mà chậm rãi bước đi khỏi khe núi.

Khi hắn quay đầu nhìn lại, mới phát giác bóng người áo xám kia vẫn còn ở đó.

Hắn giật mình kinh sợ một lát rồi xoay người lặng lẽ đi vào sâu trong cỏ xanh chim lượm kia, giống như hắn chưa từng tới, cũng chưa từng rời đi...

...

Cảnh vật biến hóa, hỗn độn tối tăm.

Lâm Nhất một mình lướt đi trong không trung tối tăm, không vội vàng quan sát tình hình xung quanh, chỉ là trong lòng không khỏi khẽ thở dài, muốn xoay người nhìn về phía đường về lại lập tức lặng lẽ lắc đầu.

Hắn gặp các loại cảnh tượng ly kỳ, so với nói là cấm chế huyễn cảnh, ngược lại không bằng nói là dòng năm tháng thật sự hiện ra. Mình chẳng qua là vừa mới đi qua hư không hỗn loạn, lúc này mới có duyên nhìn thấy một bóng dáng loang lổ của thời gian. Trong đó thật hay giả lại không tồn tại hoặc là sắp phát sinh, đều đã không quan trọng nữa, chỉ quan tâm tới một loại lịch trình tâm cảnh, hay phong cảnh có trên đường!

Mà đi qua, nhìn lại cũng không ngoài như vậy...

Cho dù phía trước vẫn nguy hiểm đáng sợ khó lường, thì thế nào. Lâm mỗ sẽ vẫn không ngừng đi tiếp, cho đến đạp bằng chín tầng trời. Cho dù cuối cùng không thu hoạch được gì, cũng không uổng công cuộc đời này đã cố chấp!

Trong huyễn cảnh vừa mới ngược lại có chút nhắc nhỏe. Nếu như tương lai trên hành trình tới Cửu Thiên quyết định giết chóc đẫm máu, như vậy Lâm mỗ lại phải phòng ngừa chu đáo. Điều này có phần không bàn mà hợp với tính toán trước đây. Xem ra Cửu Thiên sẽ nổi phong vân ở đây!

Lâm Nhất nhịn không được lại thở phào nhẹ nhõm, trước mắt hình như hiện ra từng cảnh núi thây biển máu. Cho đến thật lâu sau, hắn mới thoát khỏi những suy nghĩ hỗn loạn và bình tĩnh lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free