Vô Tiên - Chương 2624:
Trong không trung tối tăm, gió mạnh gào thét, khói xanh tràn ngập, tinh thạch cuồn cuộn, khiến người hoảng sợ không biết đi đâu.
Lâm Nhất nghỉ tạm một lát vẫn tiếp tục lặng lẽ đi về phía trước, giống như một hạt bụi theo gió phiêu lãng trong thiên địa, lại cố chấp tìm kiếm một nơi thuộc về mình. Trên đường đi, hắn không ngừng gặp phải các loại ảo giác, tất cả trông rất sống động cũng mê hoặc tâm trí. Hắn hoặc là lẳng lặng đứng xem, hoặc là thuận theo tự nhiên. Kết quả là hắn luôn có thể hữu kinh vô hiểm vượt qua cửa ải khó khăn.
Tất cả những điều này đã xảy ra từ lâu, không thể nào xoay chuyển tình thế. Đối mặt với từng khuyết điểm cùng mất mát, với hối tiếc hoặc là mù quáng nghe theo, ngược lại không ngại thử đi thay đổi mình. Giống như đã nói, Lâm mỗ chỉ là khách qua đường trong hồng trần. Tới không có điểm đầu, đi không có điểm cuối. Đúng là bóng nhạn đỏ lướt qua, lại giống như ánh sao lập lòe, trong phút chốc thay đổi chỉ là một cánh hoa rơi không sợ hãi, mây nước tùy tâm, ôm ấp tình cảm trong trời đất, thứ duy nhất không thay đổi lại là bản tính cùng ước nguyện ban đầu!
Cũng chỉ có như vậy, trên con đường tương lai mới có khả năng xuất hiện thêm vài phần thản nhiên cùng ung dung!
Trong lúc vô tình, hơn nửa năm đã trôi qua.
Lâm Nhất có chút mệt mỏi chậm rãi dừng lại.
Xuyên qua khắp bầu trời khói xanh, nhưng thấy phía trước có ánh sao xoay quanh. Từ phía xa nhìn lại giống như cầu vồng sặc sỡ chói mắt, lại giống như sóng ánh sáng lấp lánh trong trời đêm tràn ra, rất kỳ lạ.
Hắn nhớ Nhạc Phàm đã nói trước, mọi người phân công nhau đi qua Linh Động Tinh Vực sau đó mới tập hợp lại.
Tình cảnh ngoài trăm vạn dặm chắc hẳn phải gọi là "biển tinh hồn" không thể nghi ngờ. Như vậy lại xem như đã xuyên qua Linh Động Tinh Vực? Lão Long, Hổ Đầu, còn có Tiên Nô có thể đến được không?
Lâm Nhất nhìn về phía xa một lát, lại quay đầu nhìn xung quanh. Tinh vực tối đen giống như màn đêm, phạm vi thần thức có thể đến được lại không có bóng người nào khác.
Căn cứ vào lẽ thường, ở trong tinh không lặn lội đường xa ngược lại cũng lơ là hơn bình thường. Nửa năm qua, hắn tiêu hao không phải là tu vi, mà là tâm hồn lực. Lại giống như ở trong lịch trình ngắn ngủi, trải qua không dưới mấy vạn năm. Trong đó có nhiều trầm bổng cùng rất nhiều xúc động, thực sự là một lời khó nói hết!
Trăm vạn dặm xa, trong giây lát đã tới.
Khói xanh trước mặt đã tan hết, trong thiên địa bỗng nhiên yên lặng. Gió mạnh gào thét biến mất không thấy, thay vào đó lại là khoảng không tối tăm mênh mông vô bờ. Còn có một mảnh ánh sao trong mấy ngàn dặm xoay quanh trong không trung tối tăm vắng lặng, giống như lửa khói tàn lụi thật lâu không chịu nhàn rỗi...
Lâm Nhất biết mình xuyên qua Linh Động Tinh Vực, cũng không có thời gian rảnh rỗi quan sát rõ tình hình xung quanh, lại bay thẳng vào trong biển tinh hồng này.
Ở cách biển tinh hồng ngàn dặm có một ngôi sao vỡ đang lơ lửng.
Trên ngôi sao này tự nhiên có mấy bóng người ngồi khoanh chân. Một lão gì trong đó râu tóc bạc trắng chính là Yêu Hoang Tất Kháng. Hắn đang ngồi im bỗng nhiên mở hai mắt ra và quay đầu nhìn xung quanh. Bốn nam tử gần đó cũng đồng thời có phát giác, thần sắc mỗi người đều ngạc nhiên.
Chỉ trong nháy mắt, Lâm Nhất đi tới phía trên ngôi sao này.
Vẻ mặt Tất Kháng không hiểu, chậm rãi đứng dậy đón chào.
Bốn vị nam tử còn lại lại nắm pháp bảo ở trong tay, mỗi người đều rời khỏi mặt đất lộ ra vẻ đề phòng.
Lâm Nhất quan sát ngôi sao bên dưới, lại gật đầu ra hiệu với Tất Kháng rồi chuyển hướng về phía tinh hồng đang xoay tròn ngoài ngàn dặm. Tiếp theo hắn lại tản ra thần thức nhìn xung quanh một lát mới từ giữa không trung thong thả hạ xuống, không để ý tới bốn tu sĩ đang ép lực chờ đợi mà lãnh đạm lên tiếng nói:
- Không muốn chết thì cút ngay cho bản tôn!
Bốn vị nam tử theo thứ tự là hai người trung niên cùng hai lão già đều là Cao thủ Động Thiên trung kỳ, nhìn từ quần áo trang phục thì chắc là tu sĩ đến từ Ma Thành. Khi bọn họ nhìn thấy bóng dáng người áo bào màu xám từ trên cao hạ xuống cường thế cũng tự cao tự đại như vậy, mỗi người có ý tranh chấp lại âm thầm e ngại.
Nam tử trẻ tuổi áo bào màu xám đột nhiên hiện thân không phải ai khác, mà là Lâm Nhất – nhân vật có uy danh chấn động Bát Hoang, tiếng tăm vang dội. Thử hỏi, đồng đạo Ma Thành ai không quen biết hắn?
- Lão đệ...
Vào lúc bốn vị tu sĩ Ma Thành do dự, Tất Kháng tự nhiên lên tiếng lên tiếng xin xỏ:
- Mấy vị đạo hữu kia cũng là người nhận lệnh, không cần tính toán làm gì. Lão đệ ngươi...
Tay hắn vuốt chòm râu dài, vẻ mặt đoan trang, trong ánh mắt lộ ra chút nghi ngờ, lại nói:
- Tại sao tìm đến chỗ này?
Hai chân của Lâm Nhất nhẹ nhàng rơi xuống đất, uy thế nội liễm vẫn tràn ra, làm cho bốn vị tu sĩ Ma Thành phải tránh né, từng người nhất thời không dám lên tiếng. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn lướt qua, ngược lại rơi vào trên người Tất Kháng cách đó mấy trượng, lúc này vẻ mặt mới dịu xuống, khóe miệng hơi cong lên cười nói:
- Ta còn muốn hỏi thăm huynh trưởng lý do tại sao lại rơi xuống tình cảnh như vậy...
Tướng mạo Tất Kháng vẫn như trước, gương mặt già nua lại thêm vài phần mệt mỏi. Đặc biệt là tấm lưng to khỏe vạm vỡ của hắn đã hơi còng xuống, hiển nhiên trình trạng vết thương trong người không chịu nổi.
- Huynh đệ ta đi tới Yêu Hoang, giết Cảnh Sa cùng nanh vuốt ở Ma Thành. Sau lại đi tới Trung Dã giết Bính Phàm, cũng một lần hành động tấn công bình định Ma Thành. Khi nghe nói huynh trưởng bị uy hiếp, ta lại một đường đuổi theo cứu giúp...
Lâm Nhất tuy ra vẻ hỏi thăm nhưng đã sớm biết tiền căn hậu quả Yêu Hoang sụp đổ. Hắn không đợi Tất Kháng lên tiếng trả lời, đã hờ hững nói:
- Ông trời không phụ lòng người, cuối cùng chuyến đi này không tệ! Huynh trưởng đã không việc gì, không ngại quay lại để tránh khỏi Giác Bá, Đấu Tương cùng Thiên Tinh nhớ thương...
Cảnh Sa cùng Bính Phàm chính là trưởng lão Ma Thành đều là tu vi Động Thiên hậu kỳ, đều là người có danh tiếng từ lâu, cuối cùng lại bị Lâm Nhất trước sau giết chết? Đây là người gì vậy? Hắn còn đánh chiếm Ma thành nổi tiếng kiên cố không phá vỡ nổi ở trung thiên?
Bốn vị tu sĩ Ma Thành nhịn không được ngơ ngác nhìn nhau, lập tức không cần đánh tiếng, mỗi người đã lui ra phía sau, trốn đến hơn mười dặm trong khoảng không tối tăm. Nghìn đạo vạn đạo vẫn là tính mạng của bản thân quan trọng hơn!
Tất Kháng cũng kinh ngạc kêu lên một tiếng và hơi xúc động. Hắn vô cùng cảm kích Lâm Nhất đã cứu giúp lúc nguy khốn, rất chân động khi Lâm Nhất phá được Ma Thành. Lâm Nhất vì đáp cứu mình tự nhiên không ngại khổ cực một đường đuổi theo, sao có thể khiến người ta không cảm kích? Hắn không nhịn được, thất thanh nói: