Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2623:

- Một tiểu bối như ngươi, sao có thể đến từ Thanh Vi Thần Giới được. Dễ thấy...

Hắn cho rằng đã đoán ra được lai lịch của Lâm Nhất, ngược lại mỉm cười ra hiệu với hai vị bạn đồng hành. Ba người dần dần thu lại sát cơ, nhưng vẫn vây quanh mà không chịu lui lại.

Người trung niên mặt đỏ nhanh mồm nhanh miệng nói:

- Chúng ta tới chỗ này chỉ vì giảng đạo hoằng pháp. Nhưng có rác rưởi nên loại bỏ sạch sẽ...

Người trung niên mặt đen lại thâm trầm nói:

- Tiểu bối, ngươi nên ngoan ngoãn đi theo, không được ngỗ nghịch...

Lâm Nhất vẫn bình thản ung dung, lại luôn lưu ý từng hành động cử chỉ của ba người kia.

Có liên quan đến cấm chế Linh Động Tinh Vực kỳ lạ, hắn sớm đã có lĩnh giáo. Ở trong hư không này, gặp được tiên nhân năm đó đến từ Cửu Thiên cũng không kỳ quái. giống như lời nói bóng gió của đối phương, Hồng Hoang chỉ là một nơi không thêm khai khẩn, hoa viên để trốn tai trốn họa, tuyệt đối không cho người khác tranh giành quyền lợi, càng không cho phép các đạo chính thống khác tồn tại. Nếu có bất trắc thì chắc chắn sẽ loại bỏ sạch. Vì vậy, trước đó Phan Bình vốn định lấy lòng, ai ngờ ngược lại rước lấy nghi ngờ, cho nên mới mơ hồ mà mất cả tính mạng. Cái gọi là hoằng pháp giảng đạo nhìn như ân trạch của vạn vật ban ơn cho Bát Hoang, ai nói không phải do ham muốn cá nhân quấy phá!

Lâm Nhất thấy đối phương vừa đấm vừa xoa uy hiếp mình nhập bọn, bỗng nhiên bớt đi mấy phần hăng hái với Cửu Thiên thần bí. Vẫn là câu nói kia, nơi nào có người, nơi đó lại có giang hồ!

Tuy nhiên, mượn một câu nói của Minh phu nhân, bất kể là giả vờ mê hoặc hay không, cuối cùng cũng tạm thời thoát khỏi nguy cơ. Trước đó, hắn nghe Minh phu nhân nói cho được, Bát Hoang là một tầng trời hoang vắng nhất của Cửu Thiên. Diệu Thành Giới Thiên ở bên trên không chỉ diện tích rộng lớn gấp mấy lần, cơ duyên cũng rất nhiều, lại có rất nhiều tiên nhân, vượt ra ngoài tưởng tượng. Trên Diệu Thành, Vô Thượng, Ngọc Long, Cấm Tiện và U Minh Hàn rất khó xuyên qua. Trên lại là Long Biến càng mênh mông vô bờ. Nếu như đi qua Đại Xích, Vũ Dư, có thể đến Thanh Vi Thần Giới, được hưởng vĩnh hằng vân vân...

Lâm Nhất im lặng một lát nhưng vẫn không chống lại, chắp tay, mỉm cười nói:

- Nhận được cao nhân thưởng thức, ta cũng thấy vinh hạnh!

Ba người kia thấy hắn thuận theo, lúc này mới thu lại đề phòng, cũng dần tới gần, tiếp theo lại có chút quỷ dị chậm rãi hợp thể trở thành một người, tiếp tục lên tiếng hỏi thăm:

- Tiểu bối xưng hô thế nào...

Đúng lúc này, cấm chế trong thời đất biến hóa khác thường.

Trong nháy mắt, sơn cốc biến mất, bóng người mất tích, khoảng không tối tăm vô biên vô hạn bỗng nhiên xuất hiện, cũng có gió mạnh gào thét, nghiễm nhiên đã trở lại tiến vào cảnh tượng của Linh Động Tinh Vực.

Lâm Nhất sớm đã có dự đoán, lấy bất biến ứng vạn biến, nhân cơ hội rơi vào một tinh thạch lơ lửng trên bầu trời, cũng thuận lợi lấy ra hồ lô Tử Kim rót rượu vào miệng. Hắn lập tức nhìn ra xung quanh xúc động không hiểu. Chờ một lát sau, hắn mới mang theo vài phần khiếp sợ cùng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Gặp mấy huyễn cảnh nhìn như tầm thường nhưng thật ra nguy hiểm vạn phần. Nếu như đoán không sai, tu vi của ba người này chia ra làm yêu, ma, tiên, lại cực kỳ mạnh mẽ, cuối cùng đã tu hành hợp thể hóa thành một người. Không cần suy nghĩ nhiều, tu vi của người kia ít nhất cũng đến cảnh giới Ngọc Thanh.

Có thể hắn đã tu tới cảnh giới La Thiên hậu kỳ đại thành, chỉ sợ không kém hơn Đế Khuê Tiên Hoàng là mấy! Vừa rồi nếu như có chút bất trắc nào, Lâm mỗ chắc chắn sẽ dẫm vào vết xe đổ của Phan Bình!

Xem ra, năm đó tiên nhân Cửu Thiên quá mạnh mẽ, cũng cường đại đến mức đủ để thay đổi tất cả Hồng Hoang! Chẳng lẽ không phải nói, Hồng Hoang trước sau bị thao túng. Trước có tiên nhân thượng cổ, nay có Minh phu nhân...

Ngoài ra, khi ở Linh Động Tinh Vực gặp phải huyễn cảnh, chỉ cần thuận theo tự nhiên xem tình hình rồi hành sự, muốn thoát khỏi cảnh khốn cùng thật ra cũng không khó...

Lâm Nhất uống một vài hớp rượu, thấy tinh thạch dưới chân còn tính là yên ổn, lại không giống với tình trạng xung quanh nên dứt khoát thu hồi hồ lô ngồi xếp bằng, tinh thần cũng rơi vào trong trạng thái tạm nghỉ ngơi.

Ở bên trong kết giới khí hải, một lão phụ nhân tóc bạc vẫn còn đang ngẩng đầu nhìn chung quanh với vẻ mặt mờ mịt. Vừa rồi trời đất chấn động, thực sự khiến người ta kinh ngạc không rõ. Mà lúc này đã quay về yên tĩnh, Phục Linh nàng vẫn nghĩ mãi không hiểu được.

Đúng vào lúc này, một bóng người áo bào màu xám lướt tới.

Phục Linh sớm đã quen, mang theo vài phần khí thế tàn ác thét hỏi:

- Lâm Nhất, ngươi đang làm trò gì vậy?

Lâm Nhất hóa thân đi tới trong kết giới nhưng vẫn chưa trả lời, mà thản nhiên nói:

- Vết thương của đạo hữu đã được cải thiện, thật đáng mừng!

Hắn dừng lại ở khoảng cách hơn mười trượng, ngược lại nhìn về phía xa. Cho đến lúc này, kết giới đã có phạm vi gần mấy chục dặm, lại địa thế lồi lõm cao thấp rất thú vị, mơ hồ hiện ra vài phần hình thức ban đầu trời đất. Mắt thấy biến hóa, cảm giác bực bội liền bị quét sạch sẽ!

- Hừ!

Phục Linh hừ một tiếng, nói:

- Nếu khó có thể thoát thân, vì sao không thể tĩnh dưỡng chữa thương? Trừ khi ngươi muốn giết lão thân, nếu không lão thân ở lại lâu, xem ngươi cuối cùng có thể làm thế nào...

Lâm Nhất mỉm cười, tay áo phẩy nhẹ.

Ngay lập tức, mây mù cuốn ngược. Địa phương đã từng chỉ có hơn mười trượng lập tức biến hóa, tiếp tục tăng tới phạm vi nghìn trượng. Trong đó không có mây mù che phủ, mà dâng lên một sườn núi bằng phẳng. Vừa nhìn, xung quanh có chút rộng rãi.

Phục Linh khó khăn lắm mới quen được với nơi chật chội nhỏ hẹp, bây giờ khắp nơi đột nhiên rộng rãi, ngược lại có chút không được tự nhiên. Nàng ngạc nhiên, nghi ngờ nói:

- Chỗ lớn như vậy đều là của lão thân sao?

Lâm Nhất khẽ gật đầu, xem thường nói:

- Theo thời gian, nơi đây sẽ càng rộng rãi hơn!

Sau khi hắn ném lại một câu thì không nói gì nữa, xoay người nhấc chân liền đi, bóng dáng lập tức biến mất. Trong phút chốc hắn đã xuất hiện ở ngoài mười dặm.

Phía trước chính là một thiên địa khác bị cấm chế tách ra, có chút ánh lửa không mấy bắt mắt lo lửng ở trên cao. Đó là Thiên Sát Lôi Hỏa, tuy giống như ánh sao yếu ớt nhưng đã dung nhập vào kết giới và chiếu sáng khắp nơi. Ngoài ra, trong tĩnh lặng vẫn có mấy chục bóng người mờ ảo hoặc ngồi hoặc đứng tu luyện không ngừng. Tu luyện Thiên Ma Cửu Ấn vẫn có hiệu quả quá nhỏ, cho dù hiểu ra hai thức thủ ấn cuối cùng, mỗi khi tu vi không đủ nên khó có thể cùng thi triển.

Lâm Nhất liếc nhìn về phía trước, bất đắc dĩ hơn giơ tay lên sờ về phía mi tâm. Theo ba tu Hợp Thể, ấn ký ở mi tâm sớm đã biến mất. Hắn vung ống tay áo, chắp hai tay ra sau lưng, lại muốn rời đi, nhưng dường như có lĩnh ngộ, bất chợt nghĩ tới điều gì đó...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free