Vô Tiên - Chương 2622:
Dễ thấy, trong lời nói của ma tu Phan Bình đã phạm vào cấm kỵ, lúc này mới rước lấy tai bay vạ gió. Mà ba vị nam tử đã nổi sát tâm, tiếp theo tuyệt đối sẽ không nương tay!
Lâm Nhất vẫn còn đang kinh ngạc, pháp lực hùng hồn khó lường đã từ bốn phương tám hướng đánh tới. Cho dù hắn tự biết mình không địch lại, nhưng cũng không chịu ngồi chờ chết, bất chợt trong đôi mắt âm dương chớp động, hai quan nhãn vô hình sắc bén bắn ra. Cùng lúc đó, hắn mạnh mẽ bấm động pháp quyết, bàn tay khép lại và bỗng nhiên nâng một tay lên.
Một đường ánh sáng từ trong không trung xuất hiện, cũng thoáng chốc hóa thành trăm trượng, nghìn trượng, vạn trượng. Trong chớp mắt sau đó “xoẹt một tiếng nổ mạnh, cấm chế giam cầm xung quanh đều tan vỡ.
Ba nam tử đang muốn ra tay độc ác, trước mắt bỗng nhiên có sương máu cuốn lên khắp trời đất, ngay sau đó một lực lượng như dời núi lấp biển lao đến, tự nhiên làm cho người ta liên tục lui lại. Trong giây phút này, pháp lực ràng buộc đã bị mạnh mẽ phá giải. Ba người lắc mình tránh đến ngoài vạn trượng, lúc này mới đột nhiên giật mình tỉnh lại. Trước đó bọn họ căn bản không để ý tới tiểu tử áo bào màu xám, nhưng chuyện bất ngờ xảy ra trái lại đã khiến cho người ta có chút trở tay không kịp!
Lâm Nhất lại nhân cơ hội lao ra ngoài mấy chục dặm. Ánh sáng giữa không trung theo đó biến mất. Nhưng hắn còn chưa đứng vững, ba bóng người đã lập tức lao tới cũng ngăn chặn các hướng đi trước sau trái phải. Hai mắt hắn co lại, ống tay áo hất ra sau lưng, chắp tay, trầm giọng thét hỏi:
- Chúng ta vốn không quen biết, sao phải ép nhau như vậy?
Ngoài mấy trăm trượng, ba nam tử trung niên đứng yên. Ngoại trừ vẻ mặt từng người khác nhau, uy thế đặc biệt khác xa, tướng mạo ngũ quan cùng với vẻ mặt cử chỉ ngược lại rất giống nhau.
Trong đó người mặt trắng trao đổi ánh mắt với bạn đồng hành, nghi ngờ nói:
- Theo lời đồn đại... Man Hoang nơi đây... Chưa từng được giáo hóa... Làm sao tới người trong tiên đạo...
Người mặt đỏ quát lên:
- Tiểu bối... tu vi chưa đủ, sao có thể... thoát ra khỏi kết giới Tu La Thiên?
Người mặt đen càng triệt để hơn, lạnh lùng nói:
- Còn không giơ tay chịu trói, nếu không... hình hài đều tiêu...
Người mặt trắng lại nói:
- Hai vị hãy khoan đã...
Sau khi hắn hai lần ba lượt mở miệng, dường như đã quen thuộc, giọng nói dần dần lưu loát, tiếp theo cưỡng bức nói:
- Người tuổi trẻ nói ra tình hình thực tế, có thể bảo toàn tính mạng!
Ánh mắt Lâm Nhất nhìn lướt qua nét mặt của ba nam tử đã lập tức hiểu rõ. Khóe miệng hắn cong lên, đúng mực nói:
- Bản thân ta đến từ vực ngoại, hôm nay vừa mới tới đây. Về phần tình hình cụ thể của Man Hoang thế nào, ta thật sự không rõ!
- Ngụy biện!
- Tự tìm chết!
- Hai vị không nên nóng vội!
Người trung niên mặt đỏ cùng mặt đen đang định nổi giận đã bị người trung niên mặt trắng lên tiếng ngăn lại. Hắn quan sát Lâm Nhất, ngoài ý muốn nói:
- Hóa ra ngươi không phải là nhân sĩ của Man Hoang, ngươi nói thật chứ?
Lâm Nhất thản nhiên nói:
- Nếu có nửa câu không thật, thiên nhân cùng vứt bỏ! Về phần nơi đây thế nào, người có thể hỏi tới cùng lại bị các ngươi giết chết, có khóc cũng không làm được gì...
Hắn có ý định tránh nặng tìm nhẹ, nhưng cũng không nói láo. Bọn họ chỉ là từ ngoài vực qua, thật ra có âm mưu gì khác.
Người trung niên mặt trắng càng thêm tò mò, lại hỏi:
- Vậy ngươi đến từ phương nào?
Lâm Nhất tùy tiện nói:
- Huyền Nguyên Quan trên đỉnh Tiên Nhân...
Lúc này chẳng những là vẻ mặt người trung niên mặt trắng mờ mịt, ngay cả hai người bạn của hắn cũng vậy. Huyền Nguyên Quan của đỉnh Tiên Nhân? Chưa từng nghe nói qua...
Lâm Nhất chú ý lại nói:
- Hừ! Trời có chín tầng, các ngươi giữ một góc có thể biết được bao nhiêu? Trên Diệu thành giới thiên, chỉ cần xuyên qua vùng đất Vô Thượng, Ngọc Long, Cấm Tiện và U Minh Hàn, lại có thể đến Long Biến Giới Thiên mênh mông vô bờ. Nếu đi lên nữa còn có Đại Xích, Vũ Dư quỷ thần khó lường, càng không nhắc tới Thanh Vi Thần Giới muôn vàn huyền diệu...
Hắn nói chuyện bình tĩnh, thần thái ung dung, nghiễm nhiên có một dáng vẻ khắp trời đất không gì không biết!
Ba người trung niên nhìn nhau bừng tỉnh, trong đó người mặt trắng còn liên tục gật đầu nói:
- Hóa ra tiểu bối này ngươi cũng là người thiên ngoại, không trách được có một thân ba tu thần thông kỳ lạ! Còn không biết ngươi đến từ Long Biến, hay là Thanh Vi, sau này lại tới nơi nào?
Lâm Nhất so vai nói không rõ ràng:
- Bản thân là một khách qua đường, đến từ đâu, đi qua nào nào thì thực sự không đáng nói đến!
Hắn thấy vẻ mặt đối phương dịu xuống thì đúng lúc chất vấn:
- Ba vị tiền bối đại khai sát giới là vì sao?