Vô Tiên - Chương 2621:
Cuối cùng ở chỗ này lại gặp được một vị ma tu, tuy nói không gọi nổi tên họ nhưng hắn lại nhận ra được Lâm mỗ, chắc là Thiên Ninh, thuộc hạ của Thiên Khí.
Người kia thấy vẻ mặt Lâm Nhất vẫn như cũ thì thoáng yên tâm, đáp một tiếng:
- Tại hạ là Phan Bình không có mâu thuẫn cùng đạo hữu, không bằng lúc này từ biệt...
Mặc dù hắn chưa từng quen biết với Lâm Nhất, lại biết rõ sự lợi hại của đối phương nên vội vàng nói qua loa vài câu liền muốn rời đi.
Lâm Nhất giơ tay lên ngăn lại nói:
- Khoan đã...
Lão già tự xưng là Phan Bình đang tự lấm lét nhìn trái phải tìm kiếm lối đi, không khỏi thoáng ngẩn người ra, thất thanh nói:
- Ngươi muốn làm sao...
Lâm Nhất vẫn đứng tại chỗ, hiểu ý người nói:
- Lâm mỗ cũng không có ác ý, chỉ hỏi vài câu mà thôi, ha ha...
Hắn cười nhạt, nâng hai tay lên nói tiếp:
- Ngươi lại nói ra lý do cùng hướng đi của đám người Thiên Ninh, Thiên Khí rồi muốn từ biệt cũng không muộn...
Phan Bình thấy lời lẽ và biểu tình của Lâm Nhất không giống giả vờ, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Sau khi hắn do dự một lát, lúc này mới giấu phi kiếm, chắp tay, nói:
- Hai vị trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí dĩ nhiên đi tới Hỗn Độn Tinh Vực, cuối cùng không biết thế nào. Mà ở dưới tu vi có hạn không dám đi về phía trước, chỉ đành phải ngay lại chỗ này. Ai ngờ cấm chế trong Linh Động quá mức kỳ lạ, cho đến hôm nay mới khó có thể tới chỗ này. Vẫn mong Lâm đạo hữu đừng nên làm khó dễ, có thể lại có mấy ngày là có thể xuyên qua rồi...
Lần này cũng là lời nói thật, phải biết rằng hai vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ Nhạc Phàm cùng Đài An cũng trải qua hai năm mới vượt qua tinh vực. Lấy cảnh giới tu vi của hắn, có thể an toàn trở ra đã thực sự không dễ dàng gì.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, lại hỏi:
- Nhóm Thiên Ninh, Thiên Khí còn có mấy người?
- Phục Linh trưởng lão gặp thương quay về, nhóm Ma Thành còn tám vị cao nhân cùng hơn hai mươi vị cao thủ Động Thiên trung kỳ. Tình hình của những đạo hữu kia cũng giống với ta, sợ rằng đang nghĩ cách tự tìm lối ra từ lâu rồi...
- Ầm...
Phan Bình còn chưa nói dứt lời, ngoài mấy trăm trượng lại có một đạo tinh hồng rơi xuống đất, cũng truyền đến tiếng nổ kinh thiên địa động, hắn kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm, ngạc nhiên biến sắc.
Lâm Nhất cũng bỗng nhiên thoáng ngẩn người ra, ngước mắt nhìn.
Chỉ thấy tinh hồng bắn ra ánh sáng chín màu, theo đó trên mặt đất bằng phẳng xuất hiện thêm ba bóng người. Đó là ba nam tử trung niên với cơ thể cao lớn, một người mặt trắng, một người là mặt đỏ, một người là mặt đen, tất cả đều có tướng mạo uy nghiêm, dáng vẻ hiên ngang, đều để râu dài tung bay theo gió lại có khí độ bất phàm, duy nhất chỉ có áo quần trên người rách nát, thoạt nhìn có chút chật vật. Càng kỳ lạ hơn là tu vi của ba người này cao cường, lại khó phân biệt được nông cạn...
Phan Bình rất cảnh giác, thấy tình thế không ổn thì vội vàng truyền âm nhắc nhở:
- Lâm đạo hữu đi mau...
Thân hắn là Ma tu, từ trước tới nay chưa từng thấy qua ba vị nam tử này. Ảo giác của cấm chế Linh Động Tinh Vực quá mức nguy hiểm đáng sợ, lơ là lại một chút sẽ chết ở trong đó.
Tự nhiên xảy ra phản ứng khác thường thì tất có vấn đề, chuồn là thượng sách!
Lâm Nhất gật đầu hiểu ý, ánh mắt vẫn nhìn về phía xa.
Khi Phan Bình nhắc nhở, còn lao thẳng đến Lâm Nhất. Có thể hắn thấy ba nam tử này đáng sợ hơn! Trong chớp mắt, ba pháp lực mạnh mẽ không hiểu từ trên cao hạ xuống. Hắn đã không còn đường nào tránh thoát, bỗng nhiên cứng đờ người tại chỗ, lập tức hoảng hốt lo sợ:
- Lâm đạo hữu cứu ta...
Lâm Nhất đứng không nhúc nhích, hoặc nói là muốn cử dộng cũng không được. Ba pháp lực xa lạ lại quen thuộc đã xem giam cầm chặt chẽ xung quanh, cũng chặn lại khí cơ, bên trong phạm vi trăm trượng hoàn toàn giống trời đất được tái tạo, khiến cho người ta ở trong đó căn bản không thể nào giãy giụa!
Cùng lúc đó, ba nam tử trung niên đã từ ngoài mấy trăm trượng lướt tới, cũng mang theo vài phần tò mò quan sát Lâm Nhất cùng Phan Bình, tiếp theo bọn họ nhìn nhau, nói ra một chuỗi những lời lẽ kỳ lạ. Qua một lát, người mặt trắng nghi ngờ lộn lại lắp bắp nói:
- Ở đây... Có phải là vùng đất Man Hoang không... Các ngươi... làm sao biết được tu hành...
Tuy Lâm Nhất gặp bất trắc nhưng thần thái ung dung không nói tiếng nào. Trong đầu của hắn lại đang nhanh chóng quay ngược trở lại, cũng đang lĩnh hội pháp lực giam cầm quen thuộc cùng xa lạ này.
Phan Bình đứng thẳng bất động ở ngoài mấy trượng, hai mắt chớp động. Tuy nhiên trong chốc lát, vẻ mặt hoang mang của hắn đã từ từ chuyển thành mừng rỡ, cũng cố hết sức nâng hai tay lên đáp một tiếng:
- Ba vị tiền bối là tiên nhân đến từ Cửu Thiên sao? Tại hạ là tu sĩ Hồng Hoang Phan Bình, là trưởng lão Ma Thành, rất quen thuộc với Bát Hoang, nếu được đi theo đền đáp, vinh hạnh cùng đi...
Ánh mắt lão đạo này khá từng trải. Hắn nhìn ra ba vị nam tử này có lai lịch không tầm thường, có thể nói là ứng biến rất nhanh!
Nhưng ba người kia vẫn không vì vậy mà thoải mái, ngược lại ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng có nghi ngờ quá nặng.
Phan Bình tự chú ý lại nói:
- Tại hạ cùng với các vị trưởng lão Ma Thành rất quen thuộc với đồng đạo khắp nơi, có thể tiến cử giúp. Đến lúc đó vạn chúng ở Bát Hoang có thể ngưỡng mộ tiên nhan, chắc chắn là tình huống rầm rộ chưa bao giờ có...
Hắn nói đến đây, không khỏi tươi cười phấn chấn. Thiên Ninh, Thiên Khí thì thế nào? Lăng Đạo, Thanh Diệp lại thế nào? Tất cả đều không thể bằng được tiên nhân Cửu Thiên được, nếu thân thiết hoặc được chỉ điểm một chút cũng giống như được cơ duyên trời giáng!
Tuy nhiên, chuyện thế gian này thường trái ngược với nguyện vọng. Kết quả của việc tự cho mình là đúng, chung quy đều khiến cho người hối hận đã muộn rồi!
- Ầm...
Một tiếng động khẽ vang lên, Phan Bình vẫn đang lải nhải chợt dừng lại. Lập tức có ánh sáng máu bắn ra, cả người đột nhiên nổ tung. Hắn thậm chí không kịp kêu thảm một tiếng, đã thần hồn tiêu tan!
Ngoài mấy trượng, Lâm Nhất trố mắt ngạc nhiên.
Không hề có dấu hiệu nào báo trước, lại dễ dàng giết chết một cao thủ Động Thiên trung kỳ, đơn giản giống như đối xử với con kiến hôi vậy, lại khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình!
Vào lúc này, sát cơ khó lường đột nhiên tới.
Lâm Nhất nhíu mày...