Vô Tiên - Chương 2620:
Đây là một hải đảo.
Phía xa có sóng biếc nối liền trời, gần bên là sóng lớn tuyết lở. Quay đầu nhìn về phía xa, lại là dãy núi ngang dọc mênh mông vô bờ. Đứng lặng ở đây, vốn tâm tình phải nên rộng rãi, khí thế hào hùng vạn trượng, tại sao lại muốn nhìn trời thở dài?
Lâm Nhất có chút nghi ngờ, lặng lẽ hạ xuống trên vách núi.
- Ơ? Ngươi là người nào...
Đó là nam tử mặc áo đạo, trông khoảng ngoài ba mươi tuổi, gương mặt gầy gò, phong trần mệt mỏi, cả người lộ ra uy thế, đúng là một tu sĩ Trúc Cơ. Hắn nhìn xung quanh, thấy người trẻ tuổi áo bào màu xám trước đó đã tới mấy trượng phía sau thì không khỏi ngẩn người ra, lập tức lên tiếng hỏi.
Lâm Nhất sợ bị nghi ngờ, dứt khoát dừng chân cười nói:
- Bản thân rảnh rỗi đi dạo đến đây thôi, chúng ta gặp gỡ là có duyên!
Vẻ mặt nam tử đoan trang, bất chợt vung ống tay áo, không nhịn được nói:
- Vốn tưởng có người chỉ điểm, nhưng không ngờ gặp một người phàm...
Lâm Nhất nhún vai đầu, xem thường nói:
- Người phàm thì thế nào, tiên nhân lại thế nào? Chẳng phải nghe: ai nói không tiên, thăng thiên chỉ là chuyện vặt. Ai nói có tiên, Chân Long có thể gặp hoạn. Mộng của người chăn nuôi, thực tế duy nhất chính là năm được mùa. Mộng của chúng ta...
Hắn giơ tay lên chỉ, vẻ tươi cười mang theo sự xa cách lại khó lường nói tiếp:
- Không phải là muốn được ung dung tự tại trong mây nước thôi sao?
Nam tử lại nhìn chăm chú, nhịn không được nâng hai tay lên, ngạc nhiên nói:
- Ngài... Hóa ra là vị tiền bối cao nhân...
Lấy tu vi của hắn căn bản không nhìn ra được sâu cạn của Lâm Nhất. Trong giọng nói của Lâm Nhất có ý nghĩ cao thâm đã lộ rõ cảnh giới, có thể hạ bút thành văn không giống với người thường. Không cần suy nghĩ nhiều, hôm nay mình nhất định đã gặp phải một vị cao nhân tiền bối rồi!
Lâm Nhất lại quay đầu nhìn về phía xa, còn nghi ngờ không hiểu. Có lẽ là vì cấm chế, cho dù đã tản ra thần thức cũng không nhìn thấy rõ được tình cảnh phía xa. Ảo ảnh hiện ra ở đây rốt cuộc là chỗ nào?
- Tiền bối! Tại hạ nóng lòng muốn tránh né kẻ thù để yên tâm tu luyện nhưng khó tìm được chỗ đi, chẳng biết có thể chỉ điểm một chút không...
Ở trong mắt nam tử này, người trẻ tuổi áo bào màu xám này đột nhiên xuất hiện càng thêm cao thâm khó dò. Hắn thấy đối phương vẫn im lặng không nói, trong vẻ dè dặt lại có chút xấu hổ, chắp tay nói:
- Xin thứ lỗi cho tại hạ mạo muội, cáo từ...
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, cười nói:
- Ta cũng mới đến, lại có thể chỉ điểm thế nào đây? Nếu như là Địa giới của Đại Thương thì không ngại đi tới dãy núi Thái Bình ở Tây Cương. Chỗ đó rất yên lặng, thật ra không có người nào quấy rầy. Có núi tên là đỉnh Tiên Nhân...
Hắn nói tới đây lại cười nói:
- Ha ha! Đạo hữu chung quy không phải đến từ Đại Hạ chứ? Nếu thật sự như vậy, nhân quả tuần hoàn này cũng thật thú vị...
Chỉ thấy vẻ mặt nam tử kia thoáng biến đổi, lui về phía sau một bước, nói:
- Tại hạ chính là tới từ Đại Hạ, tên Khải Nguyên...
Lâm Nhất thu hồi vẻ tươi cười, nhất thời không lời chống đỡ.
Huyền Nguyên Quan tổ sư, Huyền Nguyên chân nhân, lại là tu sĩ Trúc Cơ đến từ Đại Hạ tránh nạn, lại tên là Khải Nguyên!
Nam tử tự xưng là Khải Nguyên lại cúi người hành lễ, trịnh trọng nói:
- Tiền bối là tiên nhân, không gì không biết.
..
Khóe miệng Lâm Nhất giật mạnh, lại không nói nhiều, chỉ thầm thở dài rồi bất chợt phất tay áo, lập tức bay lên không. Giọng nói kèm theo sự mừng rỡ lại từ phía sau truyền đến:
- Đa tạ tiền bối chỉ điểm, lần này vãn bối đi nhất định phải có thành tựu...
Trong trời cao, khắp nơi đều mịt mờ.
Lâm Nhất nghỉ chân trong đám mây, vẫn âm thầm lắc đầu.
Cấm chế nơi đây thật kỳ lạ, kỳ ngộ liên tục. Khải Nguyên kia cũng chính là Huyền Nguyên chân nhân sau lại, chạy đến đỉnh Tiên Nhân xa xôi khai sơn lập phái, tự nhiên là do Lâm mỗ chỉ điểm? Hắn cuối cùng đã hoàn toàn không có thành tựu, lại tiện nghi cho một tiểu tử sơn thôn.
Chuyện xảy ra không có nguyên nhân, tất cả đều có duyên phận. Nếu không phải vậy, trong rất nhiều trùng hợp ai có thể nói là hiểu rõ được...
Lâm Nhất im lặng thật lâu rồi cúi đầu quan sát. Dưới chân đã bất ngờ biến đổi, không ngờ không còn là cảnh tượng lúc trước nữa. Hắn vẫn chắp tay nhìn về phía xa, sau đó bước về phía trước. Dù sao người vừa gặp cũng là Khai Sơn tổ sư Huyền Nguyên Quan, tuy là cấm chế huyền huyễn không thể tưởng tượng nổi, lại vẫn khiến cho người ta xúc động không hiểu cũng dường như có lĩnh ngộ!
Không biết tiếp theo sẽ gặp được gì nữa...
Trong mấy có ánh sáng lúc hiện lúc tắt, cảnh sắc lại khác nhau. Phía trước xuất hiện một chỗ sơn cốc trống trải, rất hiếm dấu chân của con người, chim muông cũng không thấy bóng dáng, duy nhất là cây cỏ khô vàng hoang vắng. Trong gió lạnh, tất cả càng lộ rõ sự hoang vắng vô tận cùng tịch mịch trong năm tháng!
Lâm Nhất từ giữa không trung chậm rãi hạ xuống đất, vẫn không hiểu nguyên nhân. Trong đôi mắt âm dương của hắn chớp động, sợ hãi nhìn xung quanh nhưng không thấy có gì khác thường, lúc này mới rời khỏi mặt đất ba thước từ từ rời đi.
Tu vi đến tình trạng bây giờ, từ lâu hắn đã có thể Huyễn Đồng trong vô hình, uy lực còn vượt xa lúc trước, muốn nhìn thấu cấm chế trong thiên hạ cũng không phải là chuyện khó. Tuy nhiên khi đưa thân vào đây, nhìn thấy tất cả vượt qua phạm trù cấm chế rất xa. Đây rõ ràng chính là thiên địa một phương thật sự, lại đều đến từ mảnh vỡ của thời không khiến cho người ta không biết theo ai mà thôi! Hoặc nói, đây vẫn là ký ức của thiên địa, trong thời gian ngắn lại diễn hóa ra từng phong cảnh khác nhau, bất kể là có duyên gặp phải hay không, nó cũng từng tồn tại qua!
Giống như chúng ta đều từng trải qua quá khứ, năm nào tháng nào ngày nào đó, trong lúc vô tình người hoặc việc xuất hiện sẽ làm ngươi ta đột nhiên có cảm giác quen thuộc hoảng hốt, mới ngạc nhiên phát hiện ra tất cả biến mất không thể nào tìm kiếm! Chẳng phải biết đó chính là dấu chân chúng ta xuyên qua thời gian, lại giống như gió từng lưu lại vết tích...
Lâm Nhất đi trong nơi hoang vu, trong lòng dần dần an bình xuống.
Đúng vào lúc này, ngoài trăm trượng có cầu vồng rơi xuống đất, tiếp theo là nổ lớn, từ trong đó tự nhiên lóe ra một bóng người với vẻ mặt mệt mỏi. Đó là một lão già râu tóc hoa râm, cao thủ Động Thiên trung kỳ. Hắn có phát giác, còn không kịp đứng vững đã vội vàng lấy phi kiếm ở trong tay ra, cũng hoang mang quát:
- Là ngươi... Lâm Nhất...
Lâm Nhất ngừng lại, đồng dạng có chút bất ngờ, tùy ý nói:
- Ngươi là... ?