Vô Tiên - Chương 2619:
Thanh đao đánh lên trên trường kiếm, lật lượt lóe sáng. Người trung niên tách người lao ra, lại lấy kiếm pháp linh hoạt để nhân cơ hội chặt đứt một cánh tay của đối thủ.
- A...
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, lại có mấy thanh đao lao tới.
Người trung niên không dám liều mạng, dựa vào bộ pháp tiếp tục chu toàn. Hắn rơi vào trong vòng vây cũng lấy thân thể mệt mỏi chiến đấu với quần hùng, tuy liên tiếp không ngừng chém giết đối thủ, nhưng người ít vẫn không đánh lại đám đông, dần dần không còn dũng mãnh như trước nữa, chỉ đành phải bị ép lui tới bên bờ sông, đau khổ chống đỡ!
- Khôi...
Con ngựa bị kinh sợ, ra sức lao ra ngoài. Nó chưa lướt qua vòng vây đã bị chém loạn, phân thây lập tức chết thảm.
Lâm Nhất trước sau khoanh tay đứng nhìn, cũng khó tránh khỏi bị vạ lây. Hai nam tử cường tráng một người cầm đao, một người cầm kiếm xông đến trước mặt, không phân biệt tốt xấu đã bổ loạn chém lung tung. Hắn không có lòng dạ nào để ý tới, không chút hoang mang lui về phía sau một bước, cũng nhắc nhở người trung niên kia:
- Đánh không nổi thì bỏ chạy, muốn sống bảo toàn tính mạng thì không có con đường thứ hai đâu!
Người trung niên đang ứng phó mệt mỏi, ngoảnh mặt làm ngơ với giọng nói phía sau.
Hôm nay đối mặt đều là hạng người hung hãn trên giang hồ, lại thêm sông lớn ngăn cản, vào giờ phút này đã không còn đường nào có thể trốn nữa!
Người trung niên tuy không để ý tới lời nhắc nhở của Lâm Nhất, dù đang bận rộn vẫn không nhịn được quay đầu liếc nhìn. Vì mình làm liên luỵ tới người vô tội, trong lòng hắn vẫn có chút bất an. Mà khi hắn quay đầu lại đã nhịn không được, hơi ngẩn người ra.
Lâm Nhất tránh thoát đao kiếm, thừa cơ lướt qua bờ sông, lập tức lăng không đứng giữa bầu trời, nhưng không dừng lại, ngược lại tay áo tung bay. Trên mặt nước nhanh chóng nổi sóng như giao long, đón gió bay lượn lại thản nhiên bất kham. Tuy nhiên, hắn vẫn không rời đi mà tự nhiên phất tay nhẹ nhàng vẫy một cái.
Trong chớp mắt, người trung niên chỉ cảm thấy một lực lượng vô hình đột nhiên hạ xuống, lập tức kéo hắn thong thả lướt về phía bờ sông bên kia! Hắn không thể làm theo ý mình, ngạc nhiên trố mắt...
Chỉ thấy nam tử áo bào màu xám kia đứng giữa không trung, bước chân dịch chuyển, tà áo cuốn lên, hoàn toàn giống giao long biến hóa thần dị không tầm thường, cũng khiến cho người ta hoa mắt thần mê!
Thoáng cái đã lướt qua con sông lớn rộng hơn hai mươi trượng.
Người trung niên còn đang hoảng hốt, hai chân đã hạ xuống đất.
Vào giây phút này, hắn chỉ nghe bờ bên kia vang lên những tiếng trầm trồ khen ngợi.
Nam tử áo bào màu xám vẫn còn đang cưỡi gió rời đi, để lại giữa không trung một long ảnh mờ nhạt như có như không, còn dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ, mà người khác đã lướt gió rời đi.
Người trung niên vội vàng đi tới hai bước đón, nắm ngược Thanh Phong kiếm chắp tay khen:
- Huynh đệ có khinh công độc bộ thiên hạ, khiến cho người ta ngưỡng vọng! Có thể chỉ giáo một chút hay không...
Hắn xông pha trong võ đạo nhiều năm, nhìn vậy khó tránh khỏi thấy thấy thèm. Phải biết rằng khinh công tầm thường, một lần tung người cũng chỉ bốn, năm trượng. Muốn vượt qua sông lớn hai mươi trượng, đúng là độc nhất vô nhị trong cao thủ giang hồ.
Lâm Nhất không muốn tham dự phân tranh của thế tục, sau khi cứu người lại xoay người rời đi, nhưng không che giấu, thuận miệng nói:
- Đây là Long Hành Cửu Biến...
- Long Hành Cửu Biến?
Người trung niên kêu lên thất thanh tán thưởng, vội vàng cúi người nhìn theo bóng lưng của Lâm Nhất gửi lời cảm ơn:
- Mộc mỗ là môn chủ Thiên Long phái ở Tần thành Cửu Long sơn, được ngài cứu cũng như truyền thụ thần công Long Hành Cửu Biến, ơn này sẽ không quên...
Lâm Nhất chưa đi xa, nhịn không được dừng bước ngạc nhiên quay đầu lại.
Người trung niên vẫn còn thành khẩn nói:
- Chỉ vì trưởng bối trong tộc ra ngoài tìm tiên đạo, Thiên Long phái ta mới bị khắp nơi dò xét. Bản thân ta đi tiễn đưa trở về, vừa vặn gặp phải phục kích, nhờ có vị huynh đệ này trượng nghĩa ra tay, vẫn mong cho biết tôn hào đại danh...
Khóe miệng Lâm Nhất giật giật, vẻ mặt không hiểu. Trong chốc lát, hắn khoát tay áo vẫn không trả lời. Ai ngờ trong nháy mắt, mây mù vây quay, cảnh sắc biến đổi, con sông lớn, người trung niên cùng với cao thủ giang hồ ở bờ bên kia đều không thấy bóng dáng. Hắn còn đứng tại chỗ, vẻ mặt nghiền ngẫm.
Từ lần đầu nghe được người trung niên kia mở miệng nói chuyện, hắn đã phát hiện ra vài phần kỳ lạ. Không cần suy nghĩ nhiều, đó là khẩu âm của Tần thành Địa Vực Đại Thương!
Linh Động Tinh Vực đúng là kỳ lạ khó lường, tự nhiên có thể làm cho người ta trở lại Đại Thương. Tuy nhiên, tất cả những quen thuộc đó đã cách xa hơn nghìn năm. Vừa rồi hắn gặp được rõ ràng chính là tổ sư lập phái Thiên Long phái, cũng chính là tổ tiên của Mộc gia. Không ngờ Long Hành Cửu Biến của Thiên Long phái đến từ Lâm mỗ, đúng là khó có thể tin nổi...
Đây cuối cùng là nhân quả tuần hoàn, là thời không hỗn loạn, hay là thời gian trùng điệp? Chẳng lẽ ở sâu trong cấm chế khó có thể tự mình thoát ra, lúc này mới liên tục có ảo giác sao?
Lâm Nhất gãi đầu một cái, nghĩ mãi vẫn không hiểu được, dứt khoát phẩy nhẹ tay áo, lập tức có gió mây cuốn lên. Xung quanh vẫn mơ hồ, trong khoảng thời gian ngắn không phân biệt được phương hướng. Hắn không để ý, nhấc chân bước lên không trung chậm rãi đi về phía trước.
Nếu Lâm mỗ có thể đạp vỡ hư không trở lại quá khứ, rất nhiều loại quá khứ đều tồn tại cũng có tuần hoàn qua lại không ngừng. Điều này lại giống như Tu Di Giới Tử có hàng nghìn hàng vạn trời đất, mỗi hạt cát mỗi bọt sóng đều là một thế giới, một ý niệm một cảnh tượng chính là càn khôn. Mỗi người đều có thể trở thành người khác, người khác cũng có thể trở thành người nào đó. Bất kể là thất tình lục dục hay là là sinh lão bệnh tử, chắc hẳn là hiện tượng soi gương lẫn nhau, hai bên không khác nhiều, chỗ khác biệt duy nhất chỉ là có chút cố chấp mà thôi!
Hắn lại đi như vậy, tới không đầu, đi không cuối. Trong chớp mắt vội vàng, chẳng qua hiểu được quá trình dưới chân, thoả thích ngắm nhìn phong cảnh bên đường, cần gì phải bận tâm ai không phải là ai, là tiên hay phàm...
Vô tình, mấy phía trước tiêu tan, sương mù biến mất, trước mặt trở nên rộng rãi.
Khi tâm cảnh của Lâm Nhất trong sáng, hắn chậm rãi dừng lại.
Nhưng hắn lại nhìn thấy sóng lớn vỗ vào bờ, biển trời đồ sộ. Còn có người đón gió than thở nói:
- Thiên hạ to lớn, tự nhiên khó kiếm được một cõi Niết bàn...