Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2618:

Bên bờ đê có từng hàng liễu rủ, lại có núi xa trong nắng, gió xuân thổi qua, thỉnh thoảng có vài nhóm người đi ngang qua, cũng là một bức tranh khiến người ta thấy cảnh đẹp ý vui!

Đây là cảnh tượng phàm tục thế gian có sao?

Lâm Nhất bước chậm bên bờ, cảm nhận sự nhàn nhã cùng tự tại đã lâu ngày không gặp!

Lúc này, quên đi tu vi cùng thần thức, bỏ xuống các loại gánh vác, tự nhiên khiến người ta thấy thoải mái sung sướng như vậy, dường như vượt qua nghìn năm trở lại quá khứ, trở lại sự hồn nhiên cùng yên tĩnh trước đây!

Nơi đây có phong cảnh đẹp, nơi đây có thần tiên...

Lâm Nhất thở phào một cái, khóe miệng không khỏi hơi cong lên, vẻ mặt thản nhiên.

Đúng vào lúc này, một tiếng ngựa hí từ phía xa truyền đến. Ngay sau đó là gót sắt vang lên, một người một ngựa đột nhiên lao tới giống như gió cuốn. Tiếp theo lại là gót sắt làm tung bụi, bờm ngựa vung lên, lập tức có người nhảy xuống khỏi lưng ngựa đứng trên bờ đê, cũng sang sảng cười nói:

- Ha ha! Vị huynh đệ này có khí tức thư giãn, thần quang nội liễm, ngược lại giống như một người tập võ...

Người cưỡi ngựa đến là người trung niên để ba chòm râu đen, cao sáu thước, dáng người vạm vỡ nhưng hai mắt có thần, mặc huyền bào, bên thắt lưng treo một thanh Tam Xích Thanh Phong kiếm, dáng vẻ rất uy vũ bất phàm, hiển nhiên là vị cao thủ tập võ. Chỉ là hắn phong trần mệt mỏi, vẻ mặt mệt mỏi rã rời, chắc là đi đường xa đến, còn không biết tiếp theo sẽ đi tới phương nào.

Ánh mắt Lâm Nhất liếc qua, có chút kinh ngạc, lại chỉ coi là huyễn cảnh quỷ dị nên không suy nghĩ nhiều, trả lời cho có lệ:

- Khi còn bé ta từng tập võ, không đáng để nhắc tới...

Người trung niên kia vội vàng chạy đi nên không rảnh hàn huyên, tiện tay bỏ dây cương con ngựa xuống, sải bước tới bên bờ sông, thầm vận nội công đột nhiên phát ra tiếng:

- Bản tọa qua sông, nhà đò còn không mau xuất hiện...

Sông lớn rộng hơn hai mươi trượng, sóng cuốn nước xiết. Nếu như không có chiếc thuyền nhỏ đưa đò, người bình thường khó có thể đến bờ bên kia. Không ngờ nơi này là bến đò, nhưng trong phạm vi mấy chục dặm căn bản không có nhà đò nào...

Lâm Nhất đứng một mình ở một bên, có phần hứng thú quan sát tất cả mọi thứ trước mắt.

Người trung niên kia hô hai tiếng không thấy ai đáp lại, đột nhiên lo lắng, lại lớn tiếng quát:

- Lý Nhị, ngươi dám phản bội bản tọa sao...

Người tên là Lý Nhị hẳn là nhà đò ở đây. Mặc cho bên này giục thế nào, bờ bên kia trước sau vẫn hoàn toàn không có động tĩnh gì.

Chỉ trong giây lát, phía xa vang lên từng tiếng vó ngựa.

Khác với trước, tiếng vó ngựa gấp gáp dày đặc, không ngờ làm cho bờ sông chấn động, rung lên nhè nhẹ!

Sắc mặt của người trung niên thoáng biến đổi, chợt rút ra thanh kiếm dài ba thước, quay đầu nhìn xung quanh.

Chỉ thấy trên đường nhỏ trong rừng cách đó trăm trượng lần lượt xuất hiện từng nam tử cường tráng cưỡi ngựa, trong tay đều cầm lưỡi dao sắc bén lại đằng đằng sát khí, không ngờ không dưới mười người!

Không bao lâu, hơn mười người này đã lao tới gần, bất chợt mỗi người đều xuống ngựa, cũng cầm ngang đao dựng kiếm lao tới đây. Trong nháy mắt đã bao vây người trung niên cùng Lâm Nhất ở bên nước sông! Người trung niên kia vốn có thể nhân cơ hội rời đi, lại có chút tự phụ không chịu lui lại. Đối phương chỉ để ý tới hơn mười trượng ngoài vòng vây, lớn tiếng kêu gào:

- Yiền bối đừng mong rời bến đi xa, còn không mau giơ tay chịu trói, còn đợi tới khi nào...

Trong mắt Lâm Nhất nhìn thấy tình hình xung quanh, âm thầm lắc đầu. Người trung niên kia cùng hơn mười nam tử cường tráng đuổi tới sau đều là võ sĩ người phàm. Trong lúc vô tình mình bị kéo vào một cuộc tranh đấu trong giang hồ, thực sự có chút chuẩn bị không kịp!

Người trung niên nhìn xung quanh, càng thêm tức giận, hất chòm râu đen, quát lên:

- Hừ! Các ngươi lại dám bố trí mai phục ở đây, lớn mật...

Hắn biết hôm nay khó yên, lại không chậm trễ nữa, cổ tay bỗng nhiên rung lên, Tam Xích Thanh Phong phát ra kiếm quang hơn tấc với uy thế rất kinh người!

- Kiếm quang...

- Cao thủ Tiên Thiên...

- Thì tính sao? Người ít không đánh lại đám đông, tại sao phải sợ hắn...

- Nói rất phải, chúng ta cùng xông lên...

Đám cao thủ giang hồ xung quanh có kiến thức rộng rãi, mỗi người đều hô to gọi nhỏ.

Người trung niên vẫn chưa vội vàng ra tay, ngược lại quay đầu lại nhìn về phía Lâm Nhất, áy náy nói:

- Vị huynh đệ này vô duyên vô cớ gặp phải tai bay vạ gió, vẫn nên xem thời cơ thoát thân thì hơn...

Lâm Nhất xem thường nói:

- Không sao! Ngươi cứ tự tiện...

Người trung niên thấy Lâm Nhất đối mặt với nguy hiểm đáng sợ cũng không đổi sắc thì gật đầu tán thưởng, bỗng nhiên bắn lên, thoáng chốc lại như chim bay lên trời, lao thẳng tới cách đó hơn mười trường. Ngay lập tức, cánh tay hắn vung lên, Thanh Phong kiếm lập tức vẽ nhiều đóa kiếm hoa.

Hơn mười nam tử cường tráng xung quanh ỷ vào bên mình người đông thế mạnh, lại chen chúc lao lên.

Trong nháy mắt, hai bên đấu loạn.

- Chém...

Thanh Phong kiếm đặc biệt sắc bén. Có người bị chém chếch từ vai xuống lưng thành hai nửa, máu tươi nhuộm đỏ bờ sông.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free