Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2617:

Cấm chế Huyền Băng của Cửu Huyền cùng hơn mười pháp bảo che trời lấp đất lao đến, Long Phạm đã như nỏ mạnh hết đà cười ngạo nghễ. Toàn thân hắn đột nhiên nổ tung, máu tươi thần hồn đều hóa thành lửa giận cuối cùng điên cuồng rời đi. Ngay lập tức, hắn không quên giơ tay chỉ lên trên.

Ngay sau đó "ầm, ầm, ầm" những tiếng động lớn vang lên. Côn Tà cùng Tử Tang lần lượt chôn vùi ở trong kiếm quang bay khắp bầu trời.

Rất nhiều cao thủ biến thành bột mịn, Cửu Huyền hốt hoảng chạy trốn.

Con rồng màu vàng bay lượn trong không trung với khí thế không giảm, bỗng nhiên cuốn lấy một luồng tàn hồn của lão Long lao thẳng vào sâu trong tinh không.

Trong thiên địa, có giọng nói bi tráng lại kiên quyết vang vọng thật lâu không dứt:

- Huynh đệ tốt, ta không thể để cho ngươi chết được...

...

Cảnh sắc biến đổi, ánh sáng chớp hiện.

Lão Long bỗng nhiên hiện ra ở giữa không trung, thân hình không nhịn được lảo đảo mà quay đầu nhìn xung quanh.

Lão không còn là lão già râu vàng tóc vàng, mà trở về thân thể trẻ tuổi cường tráng. Tuy nhiên khi quay đầu lại nhìn xung quanh, trong hai mắt lão có ánh lệ chớp động.

Không quan tâm tất cả những gì trước đó có phải là huyễn cảnh không, lão đã biết trước tiền căn hậu quả từ lâu, chung quy không thể nào thay đổi được. Lão Long vẫn là lão Long từ trước cái kia tiến thẳng không lùi. Long Phạm vẫn là Long Phạm hai vai gánh lấy sống chết. Cho dù có là một lần nữa thì vẫn là bản thân của ngày xưa...

...

Đây là một cánh rừng cây rậm rạp cây cổ thụ, che trời cùng dây leo quấn quýt ngăn cản lối đi.

Một bóng người áo trắng lướt qua, Tiên Nô với dáng vẻ nhỏ nhắn thướt tha cùng vẻ mặt sợ hãi. Trong nháy mắt, lại có bốn Thiên Sát Khôi Lỗi u ám theo sát tới.

- Không thấy bóng dáng của sư phụ đâu, cũng mất phương hướng của lão Long cùng Hổ Đầu. Ở trong cấm chế và huyễn cảnh Linh Động Tinh Vực chỉ còn lại có một mình mình! Lúc này Nô Nhi nên đi đâu...

Khi Tiên Nô đang thầm nghĩ, đôi mắt sáng lấp lánh lóe lên vẻ quyết đoán.

- Nếu đã đi một mình lại phải xem thủ đoạn của bản thân Nô Nhi, tuyệt đối không thể khiến cho sư phụ coi thường được!

Tiên Nô vung nắm đấm nhỏ, tiếp tục lướt về phía trước. Nàng cố tình lướt ngang qua không trung, lại vì cấm chế giới hạn nên chỉ có thể đi xuyên qua những khe hở trong rừng cây. Cũng may có Thiên Sát Khôi Lỗi mở đường nên tạm thời không cần lo lắng tới an nguy.

Một giờ qua đi, rừng cây tươi tốt dần dần héo tàn, tầm mắt trở nên rộng rãi, một sơn cốc với phạm vi mấy trăm dặm xuất hiện ở phía trước.

Tiên Nô còn chưa nhìn thấy rõ tình hình xung quanh, đã bị từng tiếng dị thú rống át mất.

Đó là sói ác hay là mãnh hổ?

Từng bóng dáng cực lớn đầy mạnh mẽ nghiền ép qua bụi cây, từ bốn phương tám hướng đột nhiên kéo tới, theo đó đất rung núi chuyển, cũng có sát cơ cuồng loạn tràn ngập gió tanh!

Tiên Nô vẫn còn kinh ngạc, đã bị đàn dị thú vây quanh. Nàng không dám do dự, vội vàng ép Thiên Sát Khôi Lỗi nghênh đón kẻ địch. Đối phương đều hung hãn khác thường, có thể so sánh được với cao thủ Động Thiên!

Trong khoảng thời gian ngắn, sấm chớp rền vang, bão táp gào thét, giống như trời đất phá vỡ, giống như ngày diệt vong hạ xuống, khiến người ta không tránh khỏi sợ hãi muốn trốn tránh!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiên Nô biến sắc, lại vung vẩy ống tay áo.

Mười hai Thiên Sát Khôi Lỗi đều xuất hiện, trong mấy trăm trượng hoàn toàn hỗn loạn. Tiếc rằng số lượng dị thú quá nhiều, hai bên giằng co không ngừng. Nàng thấy tình hình không ổn nên nhân cơ hội bỏ chạy về phía trước. Nàng mới đi không xa, mấy con quái vật mặc giáp cao hơn mười trượng đã rít gào lao tới. Bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn của nàng lập tức rơi vào trong, lập tức bị đấu đá, chà đạp, xé nát!

Đây chỉ là cấm chế ảo giác, lại đủ để lấy mạng người ta!

Tiên Nô kinh ngạc, âm thầm bất đắc dĩ.

Mười hai Thiên Sát Khôi Lỗi tất nhiên mạnh mẽ, lại không thể bằng được dị thú thành thành đàn. Mình muốn giữ được tính mạng trong lúc nguy cấp, căn bản là không thể nào!

Tiên Nô cái khó ló cái khôn, thân hình lóe lên rồi biến mất. Nàng chưa chạy ra khỏi vòng vây đã bị dị thú khám phá ra thuật ẩn thân. Một cái miệng to như chậu máu hung hăng cắn tới, tự nhiên khiến người ta không kịp tránh né. Theo sau chính là một tiếng "Ầm", nàng bị ép phải hiện hình, trong thoáng chốc đã bị xé thành mảnh nhỏ, nhưng cũng không có máu thịt bắn ra, chỉ có một hạt châu đen từ trên không trung rơi xuống, thoạt nhìn tình hình có chút kỳ lạ. Cùng lúc đó, một Tiên Nô khác đã xuất hiện ở ngoài trăm trượng.

- Sư phụ tặng cho pháp bảo, quả nhiên không tầm thường...

Tiên Nô còn chưa kịp cảm thấy may mắn, một bóng đen giống như ngọn núi nhỏ đã lao ngang tới. Nàng còn muốn giở mánh khóe cũ nhưng đã quá muộn. Lại có mấy con quái thú lao tới, sát cơ nóng nảy giống như sông lớn đổ nát với thế không thể đỡ. Nàng há hốc miệng trố mắt buồn bã, thất thanh hô to:

- Sư phụ! Cứu ta...

Trong thời điểm không thể chậm trễ này, vài tiếng động vang lên trong không trung. Đám quái thú ở gần giống như bị trúng một đòn nghiêm trọng "Ầm ầm" bay lên, tình cảnh rơi vào đường cùng hẳn phải chết lập tức biến mất.

Tiên Nô không kịp suy nghĩ nhiều, thừa cơ trốn ra khỏi vòng vây.

Mười hai Thiên Sát Khôi Lỗi cũng giống như thần giao cách cảm không tham chiến, lập tức hợp lực xông về phía trước, lập tức chém giết mở một đường máu trong cánh rừng.

Khi Tiên Nô cuối cùng thoát khỏi đám quái thú đáng sợ kia, lúc này mới rơi vào trên một ngọn núi nghỉ tạm, nàng thở hổn hển vẫn còn khiếp sợ chưa tan, không nhịn được quay đầu nhìn ra xa. Bóng dáng mảnh mai của nàng trong trang phục màu trắng tung bay, ở giữa Thiên Sát Khôi Lỗi u ám xung quanh càng thêm xinh đẹp động lòng người!

Hướng tới không có bóng người nào, chỉ thấy mênh mông vô bờ cùng khó lường.

Vừa rồi rõ ràng có người cứu Nô Nhi, vì sao không hiện thân?

Tiên Nô ngoái đầu nhìn lại thật lâu, trên gương mặt thoáng hiện ra nụ cười yếu ớt!

Bất kể kiếp trước hay kiếp này, hắn đều là chỗ dựa duy nhất trong trời đất này. Là hắn làm cho mình được thoát khỏi luân hồi, là hắn làm cho mình nếm được mùi vị của nước mắt...

...

Trên một con đường núi phủ kín hoa dại, Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng bước đi thong thả về phía trước. Trong lúc đang đi, hắn bỗng nhiên ngừng lại, cũng giơ tay lên gãi tai.

Tục ngữ có câu tai nóng lên thì ắt có người nhắc tới!

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn xung quanh, lẩm bẩm:

- Nha đầu kia không biết sâu cạn, chỉ tự mình chuốc lấy cực khổ! Tuy nhiên cấm chế huyễn cảnh trước mắt ngược lại thật kỳ lạ...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free