Vô Tiên - Chương 2616:
Núi lở đất nứt, trời cao dính máu.
Hơn mười bóng người bao vây tấn công, khi hai người trái đỡ phải hở mệt mỏi không chịu nổi. Trong lúc thế tấn công mạnh mẽ tập kích tới trong nháy mắt, Long Phạm bỗng nhiên lao tới trước nghênh đón. Lão Long không cam lòng tụt lại phía sau, sóng vai xông lên.
- Ầm...
Một tiếng nổ mạnh vang lên, hai bóng người rơi xuống.
- Ầm, ầm...
Trên ngọn núi đã bị chặt đứt một nửa, tuy hai người đầy thương tích cũng lảo đảo sắp ngã nhưng chân như mọc rễ, thần thái khinh thường. Đối thủ trên trời không chịu thôi, hãy còn xoay quanh xung quanh với sát cơ dày đặc!
- Lão Long, vi huynh trách oan ngươi rồi!
- Huynh đệ tốt có nạn cùng chịu, không quan tâm đúng sai...
- Không... Tất cả do vi huynh gánh chịu... Khụ khụ...
- Phạm huynh, ngươi miên cưỡng xuất quan làm khí mạch bị hao tổn, pháp lực và tu vi còn xa mới bằng được trước kia...
- Ha ha! Ngươi nhiều lần bị thương nặng, càng tệ hơn ta...
Long Phạm cười ngạo nghễ. Hắn sẽ không tranh chấp cùng lão Long nữa, chậm rãi đi về phía trước một bước, đứng trước vách núi và quay đầu lại nhìn về nơi xa.
Ngoài mấy vạn dặm có ánh lửa cháy mạnh. Thấp thoáng thấy bóng người áo trắng kia vẫn còn đang tung bay, ánh mắt vẫn dịu dàng vô hạn như nước mùa thu...
Long Phạm lặng lẽ thở dài, lăng không lao lên, râu tóc tung bay vẫn đầy khí phách, trầm giọng quát:
- Các ngươi vì Tam Hoàng Kinh, tự nhiên không từ thủ đoạn như vậy...
Kim kiếm của hắn chỉ chếch lên trên, lại nói:
- Cửu Huyền, Côn Tà, Tử Tang, còn không đi tìm cái chết trước đi!
Giữa không trung chợt biến đổi, một lão già với vẻ mặt hung ác nham hiểm vượt qua đám người đi ra, cười lạnh nói:
- Ha ha! Nếu sư huynh đồng ý chia xẻ truyền thừa của sư môn, chúng ta sao có thể phải như vậy...
Khi hắn lên tiếng, hai lão già khác gật đầu phụ họa theo.
- Câm miệng! Các ngươi bị ham muốn cá nhân quấy nhiễu mà làm cho Tiên Vực tan vỡ...
Long Phạm tức giận quát mắng, khí phách vẫn nghiêm nghị như trước.
Lão già kia xem thường nói:
- Sư huynh mở ra Tiên Vực không phải muốn che giấu tai mắt người khác, tương lai trở về Hồng Hoang xưng bá thiên hạ, mới là dụng ý thật sự của ngươi. Mọi người đều vì lợi ích, sao không chia cho chúng ta...
Thần sắc hắn mỉa mai lại nói:
- Lúc này trong người sư huynh đã bị thương, pháp lực không còn liên tục, khó thoát khỏi kiếp nạn này...
Trong hai mắt Long Phạm tràn ngập sát cơ, phi thân đánh về phía lão nhân kia, cũng giơ tay lên ném ra Kim Long kiếm. Trong chớp mắt sau đó, ánh sáng màu vàng nghìn trượng quét ngang khắp nơi.
Ba người Cửu Huyền, Côn Tà, Tử Tang đồng thời di chuyển, hơn mười cao thủ Động Thiên đồng thời lấy ra pháp bảo của từng người.
- Ầm...
Trong nổ mạnh giống như núi kêu biển gào, hai bên tách ra, đã phân thắng bại.
Miệng Long Phạm phun ra máu tươi, lảo đảo muốn ngã. Đối thủ sao có thể đồng ý bỏ qua, nhân cơ hội phát động thế tấn công. Hơn mười pháp bảo cùng thần thông pháp lực đan xen và chạm vào nhau giữa không trung, sát cơ sắc bén lại như cuồng phong mưa rào tàn sát bừa bãi không ngừng. Hắn vẫn cầm trường kiếm trong tay, đứng sừng sững không ngã!
Ba lão già dẫn theo đám người chỉa ra bốn phía canh giữ, lại ra tay độc ác. Bọn họ mưu đồ đã lâu, thành bại cũng chỉ dựa vào giây phút này!
Một hàn triều rộng lớn ngăn cản ánh sáng mặt trời, chỉ cần trời đất đông lại, vạn vật đóng băng, bóng dáng hơn mười con thần giao lao mạnh tới, mỗi con đều nhe nanh múa vuốt, một thanh Ma Phủ kéo theo lửa cháy mạnh phá không lao ra với thế không thể đỡ...
Khóe môi Long Phạm nhếch lên lạnh lùng cười, hai cánh tay giơ lên. Kim Long kiếm phát ra ánh sáng tăng mạnh, sát khí xông thẳng lên trời cao.
Vào đúng lúc này, có người trầm giọng quát:
- Sống chết chỉ là mây bay, không gì có thể ngăn cản ta sảng khoái với ân thù. Lại mặc cho lão rồng tùy hứng một hồi...
Cùng lúc đó, lão Long đột nhiên hóa thân kim giáp trăm trượng cũng ngẩng đầu giận dữ gầm thét lên. Tiếng rồng ngân vang với uy thế chấn động trời cao. Chỉ trong nháy mắt, thế tấn công mãnh liệt điên cuồng tập kích tới. Lão khó có thể chống đỡ, từ trên không trung rơi xuống, lại xoay người lao thẳng lên đánh về phía ba lão già dẫn đầu này. Ngay sau đó Ầm...
Một tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc bỗng nhiên nổ tung, khí cơ giống như sóng to gió lớn quét ngang tám phương. Tử Tang đứng mũi chịu sào, theo hơn mười con thần giao bay ngược ra ngoài. Côn Tà tránh né không kịp Ma Phủ tan vỡ, miệng lập tức phun ra máu nóng. Cửu Huyền vội vàng lui về phía sau, trong thần sắc vô cùng ngạc nhiên. Bị vạ lây, rất nhiều cao thủ Động Thiên chật vật không chịu nổi...
- Lão Long...
Long Phạm thấy có biến đổi lớn, khóe mắt như muốn nứt ra, thất thanh đau kêu:
- Tất cả họa hôm nay đều bởi vì huynh. Sao ngươi còn tự nổ nguyên thần...
Huyết quang sôi trào giữa không trung, long ảnh trăm trượng tự nhiên tan vỡ hầu như không còn. Một tia tàn hồn mờ nhạt lại mệt mỏi không chịu nổi thong thả đi xa, theo đó truyền đến tiếng thở dài suy yếu lại thoải mái:
- Một ngày là huynh đệ tốt, đời đời kiếp kiếp cũng là huynh đệ tốt! Không nói đến sai lầm, tự có huynh đệ gánh vác. Cho dù có quay lại một lần nữa cũng thế thôi...
Hai huynh đệ tốt đều bị thương vô cùng nghiêm trọng, cũng đều rơi vào trong vòng vây. Có lẽ chỉ có một người lấy cái chết liều mạng, một người khác mới có thể tránh được kết quả phải chết. Dưới sự bao vây của kẻ địch mạnh, cuối cùng vẫn chạy trời không khỏi nắng!
Long Phạm đau buồn khó nhịn, há miệng phun ra một dòng máu tươi, bất chợt xông về phía Thiên Hoang Tam Thánh, cũng dốc hết sức lực bổ ra Kim Long kiếm trong tay!
Con rồng màu vàng ở trên trời, tiếng rồng ngâm nức nở...