Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2615:

Một tháng qua liên tiếp bị giày vò, rốt cuộc hắn cũng hiểu ra, bất kể là hắn giết đám người kia hay là cứu bản thân mình thì đều sẽ xúc động cấm chế, hơn nữa cái vòng tuần hoàn kia sẽ cứ lặp đi lặp lại mãi, cho đến khi hắn sức cùng lực kiệt mà bị vây hãm ở nơi này. Nếu như muốn thoát khốn, hơn nữa còn muốn tiếp tục đi về phía trước, thì chỉ có thể mặc cho mọi chuyện khiến người bi phẫn kia tự nhiên xảy ra. Mà trơ mắt đứng nhìn, lại khiến cho thần hồn bị tra tấn đến đau đớn, chỉ muốn phát điên lên.

Hổ Ca rất bất đắc dĩ.

Từ ngày linh trí được mở ra cho đến nay, hắn chưa từng bao giờ chịu uất ức như vậy.

Hắn vì sự bất lực của mình mà hổ thẹn, vì số phận của Hổ con kia mà đau lòng. Hoặc là nói, hắn là đang thút thít nỉ non cho quá khứ bi thảm của mình.

Mà quá khứ, thì đã qua rồi, căn bản là không thể nào thay đổi được. Cho dù pháp lực cao cường thì đã sao, cũng chỉ có thể tiếp nhận số mệnh mà thôi. Nói cách khác chính là, nếu như Hổ con kia sống sót, thì làm gì có Hổ ca của ngày hôm nay...

Hổ Đầu khóc lóc nỉ non một hồi, lúc này mới dần dần bình tâm lại. Mà lúc mọi chuyện đã kết thúc, hắn lại chột dạ, không nhịn được mà quay đầu nhìn quanh. Cũng may chung quanh không có người, hắn cũng không sợ bị người ta chê cười. Hắn chậm rãi đứng dậy, lăng không tiến về phía trước.

Quả nhiên, cho đến khi hắn vượt qua sơn cốc này, thì không có dị trạng nào xảy ra nữa.

Lúc Hổ Đầu sắp rời đi, hắn còn không quên hậm hực quay đầu nhìn lại, hừ lạnh một tiếng. Sau khi thở hắt ra một hơi hờn dỗi, hắn mới tiếp tục lảo đảo chạy đi. Nhưng mà, giờ khắc này, hắn cảm nhận được mình đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Không biết là đã buông xuống được tảng đá trong lòng hay là vì đã nhìn thấu quá khứ...

....

Giữ núi non mênh mông trùng điệp, Lão Long một mình tiến về phía trước.

Trong nháy mắt cấm chế biến hóa, hai huynh đệ đang kết bạn dò đường lại đột nhiên để lạc nhau. Lão Long thì không hề kinh hoảng, chỉ để ý theo sự hiểu biết của mình, tiếp tục chạy đi. Hổ Đầu kia dũng mãnh có thừa, lần này chắc cũng sẽ không sao. Tiên Nô có mười hai vị Thiên Sát khôi lỗi hộ vệ, có lẽ an nguy cũng không có gì đáng lo ngại. Lâm Nhất lão đại tu vi nghịch thiên, càng không cần phải lo lắng. Mà Nhạc Phàm và Đài An thì đã nói trước rồi. Vả lại, tìm đến Tinh Hồng hải tụ hợp. Về phần Tinh Hồng hải ở đâu thì một đường tìm kiếm, chắc chắn sẽ hiểu.

Liên tiếp mấy ngày trôi qua, phía trước vẫn là núi sông trùng điệp, hơn nữa ánh mặt trời còn vô cùng chói chang. Hoàn toàn trái ngược với bóng đêm bát ngát và sự âm trầm khó lường lúc trước. Hơn nữa, đi xuyên qua nơi này giống như là đang ghé qua một Tiên Vực dạt dào sinh cơ, chỉ có sự yên lặng là có chút kỳ quặc. Giống như là sự yên lặng trước cơn giông vậy. Khiến cho người ta không dám lơ là.

- Huynh đệ...

Lúc Lão Long đang gấp rút chạy đi thì bỗng nhiên có người lên tiếng gọi.

Y theo tiếng nhìn lại, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Ở phía tay trái, cách chừng trăm dặm, ở giữa thương sơn đột nhiên dựng lên một đình đá. Trong đình có người đứng trầm tư hồi lâu, rồi bất chợt đưa tay lên vẫy gọi. Đó là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ trung niên. Hai hàng lông mày sắc bén như đao, mặt vàng như ngọc, râu đen bồng bềnh. Toàn thân toát ra khí phách bàng nhiên, nhưng biểu cảm lại có chút nặng nề, như thể không vui.

Lão Long thoáng chần chờ, rồi đột nhiên chuyển hướng chạy đến, hơn nữa còn thuận thế thu hồi ngân đao, từ phía xa chắp tay nói:

- Phạm huynh...

Người đàn ông kia thấy Lão Long đến gần, cũng không đón chào mà lại phất ống tay áo, quay lưng đi, tiếp tục nói:

- Ta nghe nói Thần Long cửu tộc ngươi có tâm mưu phản, hơn nữa còn nhiều lần có hành vi gây rối...

Chỉ trong chốc lát, Lão Long đã bước đến gần. Y liếc mắt dò xét bóng lưng ngạo nghễ kia, lại có chút nghi hoặc nhìn lại bản thân mình. Trong lúc bất tri bất giác, y đã hóa thành bộ dạng râu vàng, tóc vàng...

- Thần Long Cửu tộc ngươi, bốn phía hành hạ đồng đạo đến chết, dù cho là bí mật làm việc, nhưng vẫn bị người phát hiện, nhìn thấu. Mà cùng nhau phát triển Tiên vưc, có thể nói tay chân tình thâm, hôm nay lại đột nhiên sinh dị biến, ngươi có thể chỉ giáo ta một chút...

Những lời mà người đàn ông trung niên kia nói với Lão Long rất quen thuộc. Hắn ta là Long Phạm, là Tiên Vực Đế Tôn. Mà đã từng là huynh đệ, cũng không hiểu tại sao bây giờ lại xuất hiện sự ngăn cách. Là do tôn ti có khác hay là do có người muốn ngăn cách, giá họa cho Long tộc!

Hai chân Lão Long chạm đất, thoáng chốc, y giống như đã trở về với năm đó, Lập tức đưa tay vịn râu dài, hít thở một hơi thật sâu, nói:

- Phạm huynh! Ngươi không thể nghe Tam thánh Thiên Hoang gièm pha, ta...

Y mở miệng, nói rất suôn sẻ, chỉ muốn nói rõ từ đầu đến cuối việc Tam Thánh Thiên Hoang tính toán Tiên Vực nhưu thế nào. Bị đổ oan vô số vạn năm, đến hôm nay cuối cùng cũng được giải tội. Mà y còn chưa nói xong câu thì đã bị cắt đứt...

Long Phạm đột nhiên quay người lại, bừng bừng lửa giận quát lên:

- Hừ! Nhân chứng vật chứng đều có đủ, há có thể chống chế! Ngơi là huynh đệ của Long Phạm ta, thủ túc tương tàn không nói, còn tùy ngôn giảo biệt...

Lão Long bỗng nhiên giật mình, vô số lời muốn nói đột nhiên bị ứ động nơi cổ họng.

Long Phạm tiếp tục nói:

- Ta đã sai người trừng trị Long tộc, ngươi chỉ cần nhận sai là được, tội sẽ không truy cứu nữa. Ai bảo ngươi là huynh đệ của ta chứ, ta sẽ mở một mắc lưới...

Người kia cực kỳ báo đạo, lại vô cùng nghiêm túc, trong lời nói lộ ra mấy phần đắng chát, rộng lượng và bất đắc dĩ.

- Huynh đệ...

Lão Long không hề biện bạch, mà chỉ lặng yên thì thầm một câu. Bất chợt, y thở dài một hơi, sau đó chắp tay trầm giọng nói:

- Hảo huynh đệ nên cùng sống cùng chết, cùng vượt qua hoạn nạn...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free