Vô Tiên - Chương 2614:
Trước sơn động, là một đống hài cốt, mảnh vụn cơ thể rơi lả tả, ngổn ngang lộn xộn.
Chỉ trong nháy mắt, hơn mười vị tu sĩ Hóa Thần, Nguyên Anh đều đã toi mạng. Thiên Sát Thiết Bổng vẫn cứ “ù ù rung động giữa không trung, chỉ là sát cơ lăng lệ ác liệt đang dần dần tiêu biến.
Hổ Đầu từ trên trời giáng xuống, đứng cách hiện trường khoảng ngàn trượng. Hắn kinh ngạc nhìn sơn động cùng với tình cảnh quen thuộc kia, vậy mà lại không dám bước đến gần nửa bước.
Con Hổ con kia tuy đã tránh thoát được một kiếp, nhưng lại hung hăng rơi xuống trước cửa sơn động trên sườn núi. Sau đó nó lại lung la lung lay bò lên, cũng hết sức mờ mịt ngẩng đầu nhìn lên.
Hổ Đầu không nhịn được mà quay đầu nhìn quanh, trong lúc bối rối đã thu Thiên Sát Thiết Bổng về. Hổ ca hắn chính là một nhân vật không sợ trời không sợ đất, giờ khắc này vậy mà lại chợt thấy sợ hãi. Có lẽ, nỗi sợ hãi lớn nhất trong cuộc đời không phải là đến từ trời, cũng không phải là đến từ đất mà là phải đối mặt với mình trong quá khứ...
“Gừ...
Hổ con phát ra một tiếng gầm nhẹ, giống như là tiếng kêu gọi đến từ sâu trong thần hồn.
Thân thể Hổ Đầu đột nhiên run rẩy, không nhịn được mà lại chăm chú nhìn lại, hơn nữa còn kiệt lực muốn bày ra một nụ cười ôn hòa, nhưng lại há hốc mồm, biểu cảm vô cùng lúng túng.
Hổ con loạng choạng chậm rãi tiến lên phía trước một bước. Nó giống như là cảm nhận được một sự quen thuộc và gần gũi tự nhiên với Hổ Đầu ở trên trời.
Hổ Đầu không tự chủ mà hạ thấp thân mình xuống, nhưng trong lòng ngực, trái tim lại đập thình thịch từng cú.
Trong sơn cốc trống trải mà yên tĩnh, một người một hổ càng lúc càng gần. Tình cảnh quỷ dị như vậy, giống như là thiên địa phản chiếu. Lại như thời không, tháng năm trùng điệp, không thể nào phân rõ hư vào và chân thật. Mà trong tích tắc hai bên chỉ còn cách nhau chừng trăm trượng, thì đột nhiên hào quang lại vặn vẹo, cảnh vật biến hóa...
“Ồ...
Hổ Đầu đứng yên không nhúc nhích. Mà chung quanh thì lại đột nhiên nở rộ sáng ngời. Khi hắn thấy rõ được tình hình chung quanh thì lại không nhịn được mà thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Sơn cốc kia chính là nơi mà lúc trước hắn từng đi qua. Còn cả đỉnh núi cao vạn trượng chặn đường nữa, rõ ràng là đã bị vứt bỏ lại sau lưng, tại sao lại một lần nữa xuất hiện ở trước mắt? Không chỉ có như vậy, mà tiểu bạch hổ đã sống sót sau tai kiếp cùng với thi thể vung vãi ngổn ngang trên mặt đất đều đã biến mất, giống như mọi chuyện chưa từng xảy ra vậy...
Hổ Đầu lắc mạnh đầu, cuối cùng kết luận là bản thân hắn không hề hồ đồ.
Chẳng lẽ là hư không ảo giác? Nhưng tại sao lại tương quan với hắn và chân thật đến vậy? Mà sự chấn động tâm hồn kia, hết thảy đều rõ mồn một ngay trước mắt, làm sao có thể là giả được? Nhưng nếu như không phải là giả, vậy thì tại sao lại biến mất không thấy đâu nữa?
Hổ Đầu thở hổn hển, chửi thề một câu, lại xách theo Thiết Bổng lao thẳng đến phía trước. Khi hắn lướt qua đỉnh núi cao, đột nhiên trợn mắt há hốc mồm.
Trong một sơn cốc cách hắn chừng ngàn dặm, một đám tu sĩ đang vây công một Tiểu Bạch Hổ, toàn thân chi chít vết thương. Từng bộ mặt tham lam dữ tợn kia, cùng với từng trận hổ gầm bị ép phải thét lên kia, hoàn toàn giống với những gì mà hắn đã nhìn thấy trước đó. Giống như ác mộng được tái hiện, nhưng lại rất chân thực, rõ ràng.
Hổ Đầu cũng không suy nghĩ nhiều nữa, trực tiếp gầm lên mấy tiếng rồi vọt đến. Thiết bổng vung vẩy, huyết nhục văng tung tóe.
Không nằm ngoài dự kiến, Bạch Hổ được cứu. Mà cả hai còn chưa kịp đến gần nhau thì hào quang đã vặn vẹo. Hắn một lần nữa xuất hiện trong sơn cốc ban đầu...
Một đỉnh núi cao, tách rời hai tòa sơn cốc, cũng là tách ra hai phương thiên địa khác nhau. Hai phương thiên địa này, một ồn ào, một yên tĩnh, một là hiện tại, một là quá khứ, cũng có những ký ức vụn vặt bị nghiền ép không dám đối mặt. Về phần có bao nhiêu là chân thật, có bao nhiêu là hư ảo, Hổ Đầu không phân biệt được quá rõ ràng. Hắn chỉ biết là, cứ mỗi một lần hắn ra tay cứu giúp thì lại một lần bị bức lui trở về vị trí cũ. Kết quả là, ở giữa hai sơn cốc, một bóng người cứ quay trở lại rồi tiếp tục đi rồi lại quay trở lại. Hắn không thể trơ mắt nhìn Tiểu Bạch Hổ kia bị giết, hắn muốn ngăn cản, cứu vớt hết thảy những chuyện đã qua.
Một ngày trôi qua, chuyện đó cứ lặp đi lặp lại mấy trăm lần. Ba ngày trôi qua, chuyện này đã lặp lại hơn một nghìn lần. Nửa tháng trôi qua, Thiết bổng trong tay của Hổ Đầu vẫn vội vàng như vậy. Chỉ cần chậm trễ một chút thôi, Hổ Con kia sẽ bị người ta rút hồn luyện phách. Hắn không thể...
“Bịch!
Hổ Đầu ngã xuống giữa sơn cốc, hổn hển hít vào thở ra từng ngụm. Liên tiếp một tháng vô hưu vô chỉ, dù cho là Hổ ca vô cùng cường tráng thì cũng có lúc mệt mỏi. Cộng thêm tâm trạng lo nghĩ, vội vàng, phập phồng không yên, mà cả người hắn giống như đã rơi vào trong mê loạn.Mà mỗi khi hắn nhớ đến sự cô độc và bất lực của Hổ Con kia, liền khó mà chịu đựng được.
“Phanh!
Hổ Đầu nện Thiết Bổng xuống, đá vụn văng tung tóe khắp nơi. Hắn cũng không thèm nghỉ ngơi, tiếp tục bay lên trời. Khi hắn một lần nữa sắp sửa lướt qua ngọn núi, trong lúc lơ đãng quay đầu thoáng nhìn lại.
Bất chợt vào lúc này, có một trận cương phong tập kích đến.
Hổ Đầu không kịp phòng bị, cái lạnh thấu xương xâm nhập thân thể. Hắn không nhịn được mà hoảng hốt, lập tức phát hiện ra điều gì đó. Hắn cũng không tiến về phía trước nữa, mà chậm rãi đáp xuống đỉnh một ngọn núi. Nhưng mà, hai hắn hắn vẫn cứ trợn tròn, thần sắc biến ảo.
Trong tích tắc trì hoãn này, tình hình bên trong sơn cốc chợt biến ảo. Chỉ thấy trong nháy mắt Tiểu Bạch Hổ kia gào thét nảy lên, hơn mười đạo pháp bảo lập tức xuyên qua cơ thể nó. Kế đó, nó liền nặng nề rơi xuống đất, ngay sau đó một đám tu sĩ hớn hở ùa lên. Đột nhiên, thi cốt chia lìa, ngay cả hồn phách cũng không thể may mắn thoát khỏi...
Hổ Đầu chứng kiến thảm trạng, thân thể cường tráng không khỏi cứng đờ, đau đớn hừ một tiếng. Hai mắt hắn gằn đầy tia máu, một lần nữa điên cuồng vọt xuống bên dưới. Mặc dù hắn đã có đốn ngộ, nhưng mà vẫn không thể nào chịu đựng được. Năm đó hắn vô tội, ngây thơ như vậy, nhưng vẫn bị tàn sát thảm thương. Hắn muốn báo thù cho chính mình...
Thiết bổng gào thét, huyết nhục văng tung tóe.
Không nghĩ, hào quang lại vặn vẹo, hắn một lần nữa rơi xuống sơn cốc, rồi lại vượt qua đỉnh núi cao, lại phải đối mặt với tình cảnh tương tự. Mà lúc này, Hổ Đầu cũng không đại khai sát giới nữa. Trái lại là sững sờ đứng lặng giữa không trung, biểu cảm dữ tợn.
Hổ con bị giết, mà đám tu sĩ kia sau khi có thu hoạch liền nghênh ngang rời đi.
- Gừ gừ...
Hổ Đầu tay xách Thiết bổng, hai mắt phẫn nộ trợn ngược, mồm há lớn, từ cuống họng phát ra âm thanh cực kỳ bi ai, vẻ mặt thê thảm tột đỉnh. Bất chợt, hắn lay động nửa thân dưới, đặt mông ngồi xuống đỉnh núi, miệng rộng toét ra, khóc ồ lên một trận.
“Ô... ô...