Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2613:

Nơi này, khắp nơi đều là bóng tối, chung quanh bát ngát, bốn phía mênh mông. Cương phong gào thét cùng với tàn tinh toái thạch lăng không cuộn tròn, làm cho người ta không kịp né tránh, giống như trời đất đã đi đến điểm cuối, bất cứ lúc nào, càn khôn cũng có thể nghịch chuyển, thời không đảo lưu.

Tình huống xảy ra quá bất ngờ, chỉ mong hai tên gia hỏa Lão Long và Hổ Đầu kia sẽ bình an vô sự.

Bất chợt vào lúc này, lại có một màn khói xanh tàn sát bừa bãi điên cuồng cuốn đến. Bốn người cùng với bốn vị Thiên Sát Khôi lỗi, giống như rơi vào trong dòng nước xiết, giống như những vật thể nhỏ bé, bất lực. Lúc này, hoặc là quay đầu rời đi, hoặc là phải nghênh đón với hung hiểm khó lường không thể đoán trước.

Mặc dù Nhạc Phàm và Đài An đã từ Linh Động Tinh vực trở về, cũng từng gặp phải tình huống này, nhưng vẫn không nhịn được mà run rẩy. Nhạc Phàm càng là hốt hoảng lên tiếng:

- Lâm Tôn! Nguyện tin vào lời nói của ngươi, ta và ngươi tụ họp lại ở Tinh Hồng hải...

Căn bản là Lâm Nhất cũng không hề có ý định lùi lại phía sau. Hắn trực tiếp bắt lấy Nô nhi bên cạnh. Chỉ là, trong lúc hắn còn chưa chạm vào đối phương thì cương phong khói xanh đã gào thét quét đến.

Chỉ trong nháy mắt, cảnh sắc thiên địa bỗng nhiên biến đổi.

Lâm Nhất không thèm bận tâm đến động tĩnh chung quanh, bần thần nhìn bàn tay đang vươn ra của mình. Bên cạnh vẫn còn mùi hương thơm ngắt, mà nha đầu Tiên Nô kia đã biến mất vô tung. Không chỉ có nàng, mà ngay cả bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi, lẫn Nhạc Phàm, Đài An đều biến mất không thấy đâu nữa.

Linh Động Tinh vực quỷ dị như vậy, căn bản là lúc trước chưa từng nghe Minh phu nhân nhắc đến. Hiện tại, khi đã xâm nhập vào cương phong cấm chế rồi, mới phát hiện ra tình hình mà mình gặp phải...

....

- Người đâu...

Lúc này, Hổ Đầu đang rất hoang mang, hắn không nhịn được mà mở mồm rống lên mấy tiếng. Bất chợt, hắn “bịch một tiếng, rơi vào trên một ngọn núi. Đôi mắt hổ trừng lớn, thầm than:

- Mẹ ơi, đây là chỗ nào?

Đây là một sơn cốc, phong cảnh xinh đẹp, dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, rừng cây cổ thụ hiện ra xanh um tươi tốt, đặt mắt đến đâu cũng thấy kỳ hoa dị thảo, vả lại nguyên khí còn rất dồi dào, trôi nổi khắp bốn phía, quả nhiên là một nơi tốt để say sưa chè chén.

- Không thể tưởng tượng được, Linh Động Tinh vực còn có một nơi như Tiên cảnh vậy, vận khí của ông đây thật tốt, hú hú...

Hổ Đầu dừng chân dò xét một hồi, cũng không tìm được bóng dáng của lão đại và Lão Long. Mà hắn lại là người phóng khoáng, nên cũng không bận tâm lo nghĩ quá nhiều, có chút tùy ý vắt ngang thiết bổng trên vai, vẻ mặt vô cùng hớn ha hớn hở. Chỉ là bất chợt, hắn lại nhíu chặt mày, giống như gặp phải chuyện lạ còn tự nhủ:

- Có thể là cấm chế ảo giác, tạm thời đi dạo một chút. Chỉ cần có điều bất thường chỉ cần vung một bổng đập đến, hừ hừ...

Vị Hổ ca này xưa nay không sợ trời cũng không sợ đất. Hôm nay rơi xuống một mình, bản tính không thay đổi, vả lại càng thêm tự do tự tại, không chỗ cố kỵ. Hắn vô cùng phấn chấn, nhấc chân rời khỏi vị trí cũ, men theo sơn cốc, thản nhiên bay về phía trước.

Nơi này thần thức có chỗ để dùng, phạm vì dò xét đạt đến trăm triệu dặm. Bất chợt hắn phát hiện ra, mọi thứ nơi này đều là chân thật. Mà bên trong cảnh sắc hoa mỹ lại lộ ra một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở.

“Rặc rặc

Hổ Đầu thảnh thơi ngâm nga, rồi lại thuận tay quét ngang Thiết Bổng. Chỉ trong nháy mắt kia, một tiếng động la chợt vang lên, giống như là âm thanh gãy ngang.

Hắn đột nhiên dừng chân, cúi đầu quan sát, lại không nhịn được mà chửi bậy một câu:

- A phù! Chẳng lẽ là ông đây hoa mắt...

Trên đỉnh núi, một gốc cổ tùng cao năm trượng, thân thể hai người ôm không hết đột nhiên bị phá hủy cả gốc, cành lá bẻ gãy và mảnh gỗ vụn lăng không văng khắp nơi. Kéo theo đó là vô số cát đá ầm ầm rơi xuống. Tình cảnh như vậy, làm sao lại là ảo giác được, hiển nhiên tất cả đều là thật.

Sau khi Hổ Đầu ra tay thăm dò, thì càng thêm hoài nghi hơn.

Phía cuối sơn cốc, có một đỉnh núi cao vạn trượng cản đường.

Hổ Đầu vừa hết nhìn đông lại nhìn sang tây, vừa khiêng thiết bổng tiếp tục tiến lên phía trước. Tư thế trâu bò kia, y đúc một cường nhân đang đi tuần sơn. Mà lúc lướt qua đỉnh núi, Hổ ca lại có chút ngẩn người.

Sau đỉnh núi cao kia lại là một tòa sơn cốc cự đại khác. Mà khác với lúc trước, nơi đây có thể thấy được pháp lực lui tới bừa bộn. Càng quá mức kinh người hơn là khoảng một nghìn dặm phía trước, có hơn mười bóng người đang tụ tập lại ở trước một sơn động dưới đáy cốc. Hơn nữa còn không ngừng có tiếng hổ gầm truyền đến.

Đó là một đám tu sĩ, cầm đầu là một lão giả tu vi Hóa thần, còn lại đều là tiểu bối Nguyên Anh, Kim Đan.

Nhưng mà làm cho người ta kinh ngạc cũng không phải là đám tu sĩ kia mà là tình hình trong sơn động.

Ở bên trong lớp lớp vồng vây, một Hổ Yêu còn đang vị thành niên khắp người chi chít vết thương, rồi lại một mình đứng chắn trước cửa động, không chịu lùi lại nửa bước. Tuy rằng, toàn thân đã nhuộm máu, nhưng vẫn có thể nhìn ra đó là một Bạch Hổ Thần Thú, hung hãn không sợ gì. Tiếc rằng, tu vi của hắn ta quá thấp, căn bản không phải là đối thủ của đám tu sĩ kia. Hiện tại, đã sắp không thể chèo chống nổi nữa mà lung lay sắp gã. Nó chỉ còn biết không ngừng gầm lên từng tiếng giận dữ, là đang công khai biểu thị uy nghiêm cuối cùng.

Hổ Đầu sững sờ đứng giữa không trung, giống như bị sét đánh, trợn mắt há hốc mồm.

Chuyện đó... Đó không phải là hắn năm đó sao?

Vẫn còn nhớ rõ, lúc Tiên Vực tan vỡ, cha mẹ hắn đồng loạt qua đời, Hổ Đầu còn nhỏ, vẫn ngây thơ hồn nhiên không phát hiện ra. Vẫn ở trong động ngủ say chờ đợi trưởng bối trở về. Mà cuối cùng, hắn lại chờ được một đám tu sĩ đang âm u dò xét, ý định bắt sống hắn. Cho đến khi đó, hắn mới xem như thấy rõ được tình cảnh khó khăn của mình và nhân tính hiểm ác. Chỉ tiếc, khi đó linh trí của hắn chưa mở, nên vẫn bị luyện chế thành Hổ hồn...

“Oanh, oanh, oanh!

“Gừ!

Liên tiếp mấy tiếng nổ vang vang lên, kế đó là từng tiếng thét thê lương.

Dưới sự vây công, Bạch Hổ kia té nhào trước cửa sơn động. Nhưng cũng không cho phép đám tu sĩ kia tiếp cận đến gần. Tại một khắc này, bốn bộ vuốt hổ “phanh một tiếng, găm sâu, kéo lê từng đường trên đá cứng. Kế đó, thì trợn tròn mắt ra sức leo lên, hơn nữa còn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Mà trong nháy mắt kia, hơn mười đạo kiếm quang lăng lệ ác liệt đột nhiên điên cuồng lao đến. Mà vị lão giả Hóa Thần kia thì lại tươi cười man rợ vươn tay ra, dĩ nhiên là thế tất phải có.

Hổ Đầu ngoài ý muốn bắt gặp tình cảnh này, nhịn không được mà toàn thân run rẩy. Cảm giác phẫn nộ ngút trời và uể oải bất lực năm đó quay trở lại, lại giống như bừng tỉnh sau cơn ác mộng, khó có thể chịu đựng được. Hắn tức giận đến mức, tròng mắt trợn trừng suýt rơi ra ngoài, hai hàm răng nanh nghiến chặt, gương mặt râu quái nón nổi đầy gân xanh, vải bào quanh thân bị uy thế tràn ngập kích động xoẹt xoẹt rung động. Kế đó, hắn mãnh liệt ném Thiên Sát Thiết Bổng trong tay đi, hơn nữa còn hét lên một tiếng rung trời:

- Đi tìm cái chết!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free