Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2612:

Linh Động và Hỗn Độn Tinh vực, tuyệt đối không phải là vùng đất lành.

Dù vậy, thì Nhạc Phàm và Đài An vẫn quyết định thay đổi chủ ý. Khiến cho hai người bọn hắn khuất phục cũng không phải là Lão Long và Hổ Đầu, mà là một câu nói của Lâm Nhất.

Về phần huyền cơ của câu nói này, có thể hiểu nhưng không thể nói ra đấy.

Kết quả là, sau khi hai vị cao thủ này chần chờ một hồi rốt cuộc cũng đã đưa ra quyết định, hơn nữa còn đồng thành gọi một tiếng “Lâm Tôn. Sau đó thì liền cất bước, tiếp tục lộ trình lúc đến. Hai năm qua trắc trở, lênh đênh, quả thật khiến người ta cảm khái rất nhiều.

- Lần này đến, hư không lộn xộn, vả lại cấm chế rất quỷ dị, không phải hai ba tháng là có thể xuyên qua được. Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, một lần đi qua phải hao tốn ít nhất một hai năm. Giống như hai người chúng ta vậy, quá trình này thật sự không thể tưởng tượng...

- Lão hữu từ đầu đến cuối chỉ đề cập đến Linh động Tinh vực mà thôi! Nếu như tiến đến Hỗn Độn, có lẽ sẽ càng hung hiểm muôn phần...

- Hai người chúng ta ở đây nghỉ ngơi hơn mười ngày, vẫn không thấy người quay lại. Giờ khắc này, có lẽ hai vị Ma Tôn đã dẫn theo đám người Thiên Ninh, Thiên Khí tiến vào sâu trong Hỗn Độn rồi. Lâm Tôn, chúng ta không cần phải vội vã làm gì..

- Lão hữu nói rất đúng! Phía trước, cách một đoạn không xa có Thiên Cương cấm chế. Đến lúc đó, thiên địa khác lạ, đường xá ngàn vạn, ta và ngươi khó tránh khỏi việc thất lạc nhau. Phải ước định trước một chỗ gặp nhau...

- Ở cuối Linh Động Tinh vực có một phiến Tinh Hồng hải. Bất kể là ai đến trước thì cũng phải ở đó chờ đợi. Mà sinh tử khó lường, chư vị cần phải cẩn thận...

Ở giữa không trung tối om, một đoàn người chậm rãi tiến lên.

Trong đó, Lão Long và Hổ Đầu vẫn đi trước mấy trăm trượng dò đường. Lâm Nhất mang theo Tiên Nô, Nhạc Phàm và Đài An theo sát phía sau. Thiên sát Khôi Lỗi đã hóa thành bốn vị, giống như quỷ hồn phiêu đáng, trái phải thủ hộ hai cánh.

Lâm Nhất liếc nhìn Nhạc Phàm và Đài An bên cạnh, không nhịn được mà khẽ nhíu mày. Đối phương cũng đã dừng câu chuyện, bộ dạng cẩn thận, dè chừng.

Từ trong miệng của hai người này, hắn biết được, tiến lên trước thêm một quãng nữa sẽ gặp được cương phong cấm chế. Một khi tiến vào bên trong, khó tránh được những tình huống bất ngờ, quẫn bất, thân bất do kỷ.

Mà lạc nhau chỉ là chuyện nhỏ, sống chết mới là chuyện lớn.

Lâm Nhất suy nghĩ một lát, chợt quay đầu ra lệnh:

- Nô Nhi, không được cậy mạnh.

Hắn đưa cánh tay trái ra, để lộ vòng đá trên cổ tay. Nếu như lời Nhạc Phàm và Đài An nói là sự thật, thì hắn phải nhét đệ tử của mình vào trong vòng mới có thể yên tâm được.

Tiên Nô vô cùng hào hứng, hơn nữa còn âm thầm phấn khởi. Tuy rằng tu vi của nàng thấp kép, nhưng may mắn đã có sư phụ cùng kề vai sát cánh thám hiểm. Mà trên đường sinh biến, khiến nàng có chút bất đắc dĩ, không cam lòng mà mím mím môi. Xem ra, lần này lời sư phụ nàng nói là đúng, không thể ngỗ nghịch được.

Hổ Đầu thấy việc không liên quan đến mình, liền toét miệng cười tươi, sau đó vội vàng trao đổi ánh mắt với Lão Long, cả hai huynh đệ bắt lấy cơ hội tiến nhanh về phía trước.

Nhạc Phàm và Đài An đều là người thông minh, dĩ nhiên cũng hiểu ý. Một người lên tiếng giải thích:

- Nơi này hư không lộn xộn, còn có rất nhiều pháp trận. Ngoại trừ càn khôn giới tử ra, những pháp bảo khác hầu như không có ích gì.

Người còn lại cũng lập tức phụ họa theo:

- Nghe nói xuyên việt qua Linh Động và Hỗn Độn Tinh Vực cũng không có đường tắt. Nếu như không phải như vậy, Thiên Ninh, Thiên Khí đã không để mặc đám môn hạ đệ tử trở về rồi. Đặc biệt là Hỗn Độn Tinh vực kia, những người tu vi từ động thiên trung kỳ trở xuống, khó mà ghé qua được...

Tuy rằng Lâm Nhất đã có sự chuẩn bị, nhưng lại có rất ít thông tin về hai tòa Tinh Vực này. Khi hắn nghe thấy những lời này, không nhịn được mà có chút kinh ngạc. Sở dĩ hắn mang theo Tiên Nô cùng đồng hành là bởi vì có chỗ dựa. Mà hiện tại, vòng của hắn đã không còn tác dụng vậy thì một tiểu cô nương yếu ớt như Nô Nhi làm sao có thể đối mặt với hung hiểm đây.

Mà trái lại, sau khi Tiên Nô nghe vậy thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào sư phụ mình.

Lâm Nhất vẫn khó mà tin được, nhẹ nhàng huy động chiếc vòng đá trên cổ tay, hơn nữa còn thuận thế dùng thần thức để bao bọc Tiên Nô lại. Chỉ trong nháy mắt, thân ảnh của đối phương đã biến mất. Mà cũng chỉ tích tắc sau, tiểu nha đầu kia đã hiện ra ngay tại chỗ cũ, vẻ mặt hết sức vô tội.

Đúng vào lúc này, từ phía xa truyền đến một tiếng hô lớn:

- Long ca... Lão đại...

Cách đó chừng mười dặm, có một trận cương phong khói xanh quét vội qua, đồng thời cuốn đi hai bóng người. Hai huynh đệ kia đi trước dò đường, thấy vậy thì lập tức muốn bỏ chạy, nhưng đã sớm lạc vào trong cấm chế. Trong đó, Hổ Đầu thì liên tục kêu gọi, bóng dáng thì không thấy đâu. Mà Lão Long thì cố tình quay lại, tiếc rằng đã muộn...

Lâm Nhất cũng không chú ý đến Tiên Nô nữa, hai mắt không khỏi trợn trừng.

Nhạc Phàm thấy tình huống này, thì không cho là đúng, trái lại còn nghi hoặc lên tiếng:

- Lâm Tôn! Ngươi vậy mà hoàn toàn không biết gì vè Linh Động Tiên vực cả, làm sao có thể...

- Có cái biết, có cái không biết...

Lâm Nhất vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, đột nhiên mở miệng cắt ngang lời của Nhạc Phàm, hơn nữa giọng điệu còn rất nghiêm túc, ép hỏi:

- Hai vị huynh đệ kia của ta, đi đâu rồi...

Nhạc Phàm bị bức bách, vô cùng bất đắc dĩ, chỉ đành vuốt râu lắc đầu nói:

- Việc này cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, nhớ ngày đó hai người chúng ta cũng không hiểu gì...

Đài An thì lập tức lên tiếng trấn an:

- Lâm Nhất chớ ưu sầu! Nơi này tuy hung hiểm, nhưng lại ẩn chứa rất nhiều cơ duyên. Hai vị huynh đệ kia chính là thần thú thân thể, có lẽ không có việc gì đâu...

Lâm Nhất tập trung ánh mắt, nhìn về phía xa, trong biểu cảm lộ ra một tia lo lắng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free