Vô Tiên - Chương 2611:
Đây là uy hiếp, cũng là khuyên bảo!
Nhạc Phàm thu hết tình hình chung quanh vào trong mắt, lại âm thầm trao đổi ánh mắt với Đài An, lúc này mới bất đắc dĩ nói ra:
- Hai người chúng ta hôm nay đã trở thành nhàn vân dã hạc, trái lại cũng không có gì phải giấu giếm...
Đài An cũng mở miệng phụ họa theo:
- Nói không sai! Lâm đạo hữu chớ trách lầm chúng ta, oan gia nên giải không nên kết!
Nhạc Phàm khẽ gật đầu, đưa tay vuốt râu dài, đắn đo một hồi, lại nói tiếp:
- Chuyện này, thì phải kể đến hai năm trước...
Lâm Nhất phất ống tay áo, quay lưng về phía khác, lặng yên đứng trên sườn dốc.
Từ chỗ của Nhạc Phàm, hắn biết được, hai năm trước, lão ta và Đài An đã thăm dò được hết thảy động tĩnh của đám cao thủ Ma thành, sau đó thì lập tức quay về bẩm báo. Kết quả là, trên đường đi, Lăng Đạo và Thanh Điệp đã nhảy ra phục kích nhóm người Thiên Ninh, Thiên Khí. Sau đó, hai sư huynh đệ bọn hắn yêu cầu Thần khí thượng cổ nhưng không được, nên cả hai cứ mãi dây dưa không ngừng. Đám người Thiên Ninh sao chịu bảo qua, bất chấp việc tiến về Thiên Hoang, hai bên đối chọi gay gắt, thế tất phải diệt trừ mối họa lớn trong lòng.
Rõ ràng là Lăng Đạo và Thanh Diệp là người ít thế yếu. Sau ba phen mấy bận đọ sức, hai người bọn hắn bị ép cho phải bỏ chạy thục mạng. Mà không biết là cố tình hay là cố ý, mà hai bên truy đuổi nhau một mạch, một đường chạy thẳng đến Linh Động Tinh Vực.
Mà sau khi Nhạc Phàm và Đài An bẩm báo lại hướng đi của Ma thành, thì lập tức muốn bứt ra rời đi. Bởi vì là thuộc hạ, phải trung thành như một. Tiếc rằng, hôm nay hai vị Ma Tôn cũng khó mà tự bảo toàn bản thân. Hai người bọn hắn không thể không tự kiếm con đường sống khác. Mà trước đó, hai vị này còn lo xét đạo làm người. Nếu như hết lòng quan tâm giúp đỡ, đến cuối cùng cũng chỉ có kết cục chết mà thôi.
Nhưng mà còn chưa kịp từ biệt. Nhạc Phàm và Đài An đã bị vạ lây. Hai người bọn hắn bị đám tu sĩ Ma thành dồn ép, phải hốt hoảng chạy bừa. Đành phải phụng bồi Lăng Đạo và Thanh Diệp cùng nhau chạy đến Linh động Tinh vực. Những vị đã từng là đồng môn kia lúc ra tay cũng không hề lưu tình. Hai huynh đệ bọn hắn cứ thế bị ép phải tiến sâu vào trong Tinh vực, đây chỉ là việc bất đắc dĩ. Cứ như thế, rong ruổi suốt hai năm, đến cuối cùng cũng có cơ hội thoát khốn ra ngoài, ai ngờ lại vừa vặn đụng phải Lâm Nhất...
- Lâm đạo hữu! Nghe ta khuyên một câu, vẫn nên quay lại đi! Chỉ một Linh Động Tinh vực thôi đã khó xuyên qua như vậy rồi, càng nói gì xa xôi đến Hỗn Độn Tinh vực...
- Lão hữu nói không sai! Linh Động Tinh vực quỷ dị khó lường. Hai người chúng ta cũng thiếu chút nữa khó thoát thân, ài..
Nghe Nhạc Phàm nói đến đoạn này, Đài An cũng không nhịn được mà cảm khái một câu. Kế tiếp lại tiếp tục khuyên ngăn:
- Lúc hai người chúng ta quay trở lại, Lăng Đạo và Thanh Diệp Ma tôn đã dẫn đám người Thiên Ninh, Thiên Khí tiến thẳng đến Hỗn Độn Tinh vực rồi. Nếu như Lâm đạo hữu tiến đến sẽ loạn càng thêm loạn...
Lão thấy Lâm Nhất vẫn quay lưng đi, dụng ý không rõ, thì thản nhiên nói tiếp:
- Nói thật ra thì, hai vị Ma Tôn đưa ra hạ sách này cũng là hoàn toàn bất đắc dĩ.
Nếu như không thể phân tách đám người kia ra, thì hai người bọn họ hầu như là không hề có phần thắng trong tay...
Mặc dù Lăng Đạo và Thanh Diệp tu vi cao cường nhưng mà cũng khó địch lại Thiên Ninh, Thiên Khí người đông thế mạnh. Mà bọn hắn mượn nhờ Linh Động, Hỗn Độn Tinh vực để đối phó với cường địch cũng là ý nghĩ rất khác người. Về phần hai sư huynh đệ bọn hắn có được như nguyện hay không thì trước mắt chưa thể nào biết được.
- Hai người chúng ta và hai vị Ma Tôn đã mỗi người một ngả, vậy nên lúc này mới bẩm báo chi tiết. Về phần Lâm đạo hữu sẽ đi con đường nào, kính xin suy nghĩ kỹ càng rồi hãy chọn.
Nhạc Phàm chắp tay, lập tức trao đổi ánh mắt với Đài An bên cạnh, hai người cùng lên tiếng nói:
- Nói đến đây thôi! Cáo từ...
Hai người kia vừa có ý định rời đi, Hổ Đầu và Lão Long đã đằng đằng sát khí lách mình lên chắn đường. Bốn vị Thiên Sát Khôi lỗi vẫn âm trầm xoay quanh đỉnh núi, sát cơ lăng lệ không chút thay đổi.
Nhạc Phàm và Đài An đành nhìn nhau lắc đầu, chỉ biết tiếp tục nhìn về bóng lưng ngạo nghễ, cô độc đứng đó.
Rốt cuộc Lâm Nhất cũng chậm rãi xoay người lại. Ánh mắt lướt qua Tiên Nô bên cạnh mình, trực tiếp tìm đến chỗ hai vị lão giả đang bối rối tột độ kia, khẽ cười cười, nói:
- Không nói đến quá khứ như thế nào, ít nhất hai người các ngươi cũng đến nơi đến chối. Trong mắt Lâm mỗ, là người khó gặp đấy. Nhưng mà Hồng Hoang đã mất đi nơi cho hai người các ngươi đặt chân, ngại gì không cùng đồng hành đây...
Nhạc Phàm và Đài An nghe vậy thì sắc mặt liền trắng bạch. Khó khăn lắm mới thoát thân trở ra được, nếu như quay lại lần nữa, chưa kể đến là hung hiểm trùng trùng điệp điệp, một khi gặp lại Lăng Đạo, Thanh Diệp thì sẽ phải ăn nói thế nào đây?
Hổ Đầu rất hợp thời nhấc ngang đại bổng trong tay, uy phong lẫm liệt quát:
- Thiên Hoang và Ma Hoang đều đã trở thành địa bàn của lão đại nhà ta. Chớ không biết điều như vậy. Kẻ theo ta thì sống, chống ta thì chết.
Lâm Nhất rất khéo hiểu lòng người lên tiếng:
- Chỉ cần đi theo Lâm mỗ, mọi thứ Lâm mỗ đều có thể bỏ qua. Ngoài ra, không phải là Lăng Đạo và Thanh Diệp đều hướng đến Cửu Thiên sao? Lâm mỗ tự tin mình có thể giải thích nghi hoặc cho hai người bọn hắn, ha ha...
Hắn hời hợt cười hai tiếng, lộ rõ vẻ cao thâm mạt trắc, tự tin nắm chắc phần thắng trong tay,
Sắc mặt của Nhạc Phàm và Đài An là vô cùng khó coi, qua hồi lâu vẫn do dự không quyết định được.
Trong đôi mắt của Hổ Đầu đã lóe lên hung quang.
Lão Long thì trực tiếp hừ lạnh nói:
- Nếu như hai vị đã không biết điều, cũng chớ trách huynh đệ chúng ta xuống tay vô tình. Nô nhi, tránh ra...
Y còn chưa nói xong câu thì Tiên Nô đã rách hiểu ý lách mình trốn vào hư không tối om, hơn nữa còn thuận thế tế ra thêm bốn vị Thiên Sát khôi lỗi.
Vào lúc này, Nhạc Phàm liền vội vàng chắp tay cúi thấp đầu nói:
- Đợi đã... Ài...
Lão phất ống tay áo, uể oải nói:
- Linh Động, Hỗn Độn Tinh vực, tuyệt đối không phải là vùng đất lành...