Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2610:

Đoàn người một lần nữa đứng gom lại một chỗ. Chỉ thấy Hổ Đầu tay trái xách Thiết bổng, thay phải xách một vật thể lạ, cười ngây ngô:

- Ha ha! Mới vừa rồi làm ta giật cả mình, ai ngờ lại là đám tạp chủng này...

Hắn vừa nói, vừa lắc lắc thứ trong tay.

Đó là một đoạn cánh tay đứt lìa, đã chảy hết máu, nhìn giống như một nhánh cây khô quắt, chỉ có ngón tay còng xuống cứng ngắt cùng cốt nhục bị nghiền nát dữ tợn mới khiến người ta liên tưởng đến nó. Phía trước chắc chắn đã diễn ra một trận liều chết vô cùng thê thảm, hơn nữa còn có người vẫn lạc.

Hổ Đầu thấy Lâm Nhất thần sắc ngưng trọng, cũng không nói giỡn nữa mà thuận tay bắn ra một tia lửa thiêu đốt hài cốt, sau đó lại nói tiếp:

- Chư vị chớ bối rối, để Hổ ca ta đi trước dò đường...

Nói xong, hắn liền nhấc ngang Thiên Sát thiết bổng, còn không quên nháy mắt với Lão Long, cả hai huynh đệ lập tức tiến về phía trước.

Lâm Nhất túm lấy Tiên Nô, kề vai sát cánh mà đi. Bốn vị Thiên Sát khôi lỗi thì giống như quỷ ảnh, theo sát ngay phía sau bọn hắn.

Một nhóm tám người, giống như đi xuyên qua bóng đêm mênh mông, mà càng tiến lên phía trước, cương phong càng mãnh liệt hơn. Vả lại thần thức còn lúc được, lúc không, khiến cho tình hình chung quanh càng trở nên khó lường. Giống như là bước chân vào thì sẽ không có đường về, làm cho người ta hoảng sợ, không tự chủ mà run rẩy.

Không lâu sau, phía trước đột nhiên lại xuất hiện tinh thạch cuồn cuộn. Sau khi tránh được tinh thạch, lại phải đón nhận cương phong dồn ép, trái nghiêng phải ngã. Lão Long và Hổ Đầu không thèm quan tâm, trực tiếp huy động ngân đao, thiết bổng, tiếp tục mở đường. Mà bất kể là hai huynh đệ kia ha là Tiên Nô thì đều được bao bọc trong một tầng pháp lực hào quang, ở trong không trong tối om, có chút bắt mắt. Chỉ là Lâm Nhất là toàn thân cao thấp không hề có pháp lực chấn động, giống như là một làn khói xanh phiêu đãng dung nhập với trời đất. Đương nhiên, còn có bốn vị Thiên Sát khôi lỗi, thân thể sớm đã siêu thoát sinh tử, căn bản là không sợ cương phong xâm nhập.

Cứ như vậy, ba ngày trôi qua.

Trong lúc bất tri bất giác, tình cảnh điên đảo ở phương thiên địa này bỗng dưng biến mất. Giống như đã vượt qua được đêm tối dài dòng buồn chán, phái trước hiện ra một khu vực bát ngát một màu xanh nâu. Ngoại trừ từng trận cương phong cuốn ngang ra thì bên trong mênh mông không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Chỉ là muốn xuyên qua Linh Động Tinh vực thì chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước.

Tám bóng người, đặt thân trong phương thiên địa quỷ dị này, lộ ra vô cùng nhỏ bé. Giống như tám hạt bụi, chậm rãi rơi vào sâu trong hư không khó lường.

Lão Long và Hổ Đầu thấy Lâm Nhất không thèm ngăn cản, nên tiếp tục lao lên phía trước.

Lâm Nhất lặng yên theo sát phía sau, trong mắt, âm dương đồng tử lập lòe ẩn hiện.

Nơi này, thần thức không thể phát huy tác dụng, nhưng huyễn đồng tử thì lại có thể bao quát tình hình trong phạm vi vạn trượng. Chung quanh, hiện lên đầy thiên địa cấm chế, nhưng nhất thời lại không có gì đáng lo ngại. Chỉ là, Linh Động Tinh vực, chắc chắn không phải là một nơi đơn giản như vậy.

Khu vực xanh nâu kia có phạm vi khoảng ngàn dặm, không mất quá lâu đã đi đến điểm cuối. Mà khi phía trước lần nữa chìm vào bóng tối, lại có một khối tàn tinh cực lớn lao đến vắt ngang, vừa vặn chặn hết đường đi của bọn hắn.

Lão Long và Hổ Đầu đang dò đường, thế đi của cả hai đột nhiên nhanh hơn. Lâm Nhất vẫn chậm rãi không hề nóng vội, chỉ có nét mặt là có chút nghi hoặc.

Khối tàn tinh kia chỉ lớn khoảng mấy dặm. Phía trên đầy gắp những đỉnh nhọn nhìn như răng lược, rất dữ tợn. Mà trên một đỉnh nhọn, vậy mà có hai vị lão giả không xa lạ gì đang đặt mông ngồi. Bất chợt có người xuất hiện, cả hai vị lão giả kia cũng kinh ngạc không thôi.

- Khoan đã ra tay!

- Lâm đạo hữu! Ta và ngươi cũng không có thù oán gì...

Trong nháy mắt, Lão Long và Hổ Đầu đãv ọt đến gần đỉnh núi kia. Hai vị lão giả kia thấy hai huynh đệ bọn hắn vung đao, múa bổng, lại đằng đằng sát khí thì vội vàng đứng dậy lên tiếng, còn liên tục khoát tay, giọng điệu có chút nịnh nọt nói:

- Nhạc Phàm, Đài An bái kiến chư vị...

Lão Long và Hổ Đầu không hề động đậy, một trái một phải đã lao đến chỉ còn cách ngọn núi kia mấy trăm trượng.

Hổ Đầu đắc thế càng không buông tha người, khí thế kiêu ngạo há miệng mắng:

- Bà nó, thù hận lớn hơn! Hai người các ngươi chính là thuộc hạ trưởng lão của Lăng Đạo, Thanh Diệp. Đừng có giả vờ nhát gan, vả lại đại chiến một trận. Ông đây chỉ giết cao thủ động thiên hậu kỳ! Hừ hừ!

- Lâm đạo hữu! Về phần hai vị huynh đệ này của ngươi...

Hai vị lão giả kia thật sự là Nhạc Phàm và Đài An, đã từng là trưởng lão Ma thành, nghe vậy thì không ngừng cười khổ. Hai người bọn hắn tự dưng bị nhục mạ, nhưng cũng không nổi giận, tuyệt đối không phải là vì e ngại Long huynh, Hổ đệ mà là kiêng kỵ cái vị không thể chọc được sau lưng hai người bọn hắn.

Trong nháy mắt, Lâm Nhất đã túm lấy Tiên Nô đặt chân lên ngọn núi kia. Hắn không để ý đến hai vị huynh đệ của mình, chỉ cười giống như không cười lên tiếng:

- Từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ?

Thấy vậy, Hổ Đầu và Lão Long lập tức vọt đến gần, vẫn xách ngang đao, dựng thẳng thiết bổng, đề phòng cẩn thận. Mà bốn vị thiên sát khôi lỗi thì tiếp tục lơ lửng giữa không trung tối om, âm trầm xoay tròn, sát cơ cuồn cuộn, âm trầm.

Ở bên trong hai vị lão giả kia, người có sắc mặt vàng như nghệ chính là Nhạc Phàm. Sau khi lão trao đổi ánh mắt với đồng bọn thì lập tức cười cười nói:

- Ha ha! Lâm đạo hữu đây là từ đâu mà đến?

- Chớ có hỏi nhiều! Hãy nói xem, hai lão già ngươi sao lại ở đây?

Hổ Đầu và Lão Long đứng hai bên đỉnh núi, khí thế vẫn rất hung hăng.

Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, không nói thêm gì nữa. Chỉ là ánh mắt luôn dò xét qua lại giữa hai người Nhạc Phàm và Đài An.

Nhạc Phàm thấy trận thế như vậy, bèn quay sang lắc đầu với Đàn An. Kế đó lại do dự một hồi, lúc này mới cười khổ nói:

- Từ lần trước li biệt, Lâm đạo hữu càng oai phong lẫm liệt hơn trước!

Sau khi nịnh nọt một câu, lão lại nói tiếp:

- Thật không dám giấu giếm, hai người chúng ta rảnh rỗi nên bơi đến tận đây. Trong lúc đang nghỉ ngơi lại gặp được Lâm đạo hữu. Không biết Lâm đạo hữu đây là...

Cái gọi là lần trước từ biệt chính là ám chỉ cái lần không hẹn mà gặp ở bên ngoài Ma thành. Lúc ấy, một bên là đang muốn đi tìm hư thật về Ma thành, còn bên kia là còn có mưu đồ.

Lâm Nhất im lặng một hồi, chợt nhếch miệng nói:

- Mặc kệ hai người các ngươi có du sơn ngắm cảnh hay không. Lâm mỗ chỉ muốn biết hướng đi của Lăng Đạo và Thanh Diệp. Giữa cả hai không có cừu oán, nhưng cũng đừng làm tổn thương hòa khí!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free