Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2609:

Lửa giận của Giác Phách càng lớn hơn, gã trợn mắt nói:

- Lẽ nào lại như vậy, thật sự là như vậy hay sao...

Ngoại trừ một câu “lẽ nào lại như vậy ra thì gã cũng không biết phải làm gì nữa. Trong miếng ngọc giản nàng chỉ để lại một câu: “Tiểu muội ra ngoài giải sầu, đừng để ý đến ta. Mà lúc này, Yêu Hoang đang rất cần người, mà nàng lại một mình ra ngoài rong chơi.

Đấu Tương có chút không đành lòng, sắc mặt không chút thay đổi, lên tiếng nói:

- Thiên Tinh trốn đi, tiểu đệ khó thoát khỏi tội trạng. Ta đây sẽ ra ngoài tìm, Nhị sư huynh an tâm, đừng nôn nóng!

Giác Phách cũng không suy nghĩ nhiều, phất tay quát:

- Đừng trì hoãn nữa, đi nhanh về nhanh!

Đấu Tương có chút chần chờ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nhị sư huynh của y, ý vị không rõ nói:

- Sau khi tiểu đệ rời đi, Yêu Hoang này chỉ còn lại một mình sư huynh giữ nhà...

Giác Phách không cho là đúng mà nói:

- Vậy thì thế nào? Hôm nay Ma thành đã bị Lâm Nhất dẫn người công phá rồi. Có hắn đối phó với Thiên Ninh, Thiên Khí, Yêu Hoang ta tạm thời không có gì đáng lo cả.

Đấu Tương muốn nói thêm vài lời nhưng lại thôi, lập tức mang theo sự áy náy, lặng lẽ chắp tay giơ cao quá đầu hành lễ. Sau đó, y lại đảo mắt nhìn bốn phía, kế đó thì lập tức đạp không, tung người bay về phía xa.

Trước cửa điện chỉ còn lại một mình Giác Phách, gã giống như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi.

“Sau khi trải qua một phen biến cố, tam sư đệ đã không còn tùy hứng, lỗ mãng như năm đó nữa. Với lại có hắn đi tìm kiếm Thiên Tinh, ta cũng có thể an lòng hơn.

Nhưng mà lúc Giác Phách đưa mắt nhìn mảnh đất trống trước mắt, cùng với sơn cốc yên tĩnh, gã lại đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng...

....

Lại ba ngày trôi qua, đoàn tinh vân kia đã biến mất không thấy đâu nữa, chỉ có toái thạch và cương phong quét ngang từng trận cản đường. Đột nhiên lại làm cho người ta cảm thấy, mây xanh trong mắt lại chính là tàn tinh lộn xộn.

Giữa trời đất bao la, trong sắc trời lờ mờ, một đoàn người chậm rãi dừng lại thế đi.

Lão Long và Hổ Đầu đều đưa mắt nhìn về phía Lâm Nhất, cả hai người đều không dám tự chủ trương nữa. Mà Tiên Nô thì trực tiếp trốn sau lưng Lâm Nhất, vẻ mặt vẫn bàng hoang không thôi.

Trước mắt có lẽ đã đến được biên giới Linh Động Tinh vực. Đột nhiên giống như rơi vào một mảnh thiên địa lạ lẫm nào đó, đừng nói là thần thức khó có thể dò xét phía xa, mà ngay cả phương hướng cũng khó mà xác định được. Mà cả Hỗn Độn Tinh vực nữa, vậy mà cũng đã biến mất không thấy đâu nữa.

Lâm Nhất giương mắt nhìn quanh, có chút trầm tư suy nghĩ. Giống như là đang hồi tưởng lại ký ức nào đó.

Hổ Đầu có chút mờ mịt, mò mẫm hét lên:

- Người chết cũng không thể nghẹn nước tiểu mà chết, dứt khoát đi đường vòng là được rồi...

Hắn sợ phiền toái, nhưng vẫn muốn đầu cơ trục lợi. Trong mắt hắn, nếu như phía trước không rõ thì đi đường vòng vẫn có thể xem là một loại thượng sách.

Lâm Nhất trầm ngâm một hồi, rồi lắc đầu nói:

- Xuyên việt qua Linh động Tinh vực chính là con đường nhất định phải qua. Nếu như đi đường vòng, đừng nói là khó có thể tìm được tung tích của Thiên Ninh, Thiên Khí, mà đến cuối cùng cũng không thể đến được Hỗn Độn Tiên vực.

Hắn thấy Hổ Đầu và Lão Long đều nghi hoặc khó hiểu, nhưng cũng không muốn nói nhiều lời, chợt khoát tay áo nói:

- Cẩn thận chạy đi, hành sự tùy theo hoàn cảnh!

Hắn quay đầu nhìn lại phía sau, trong ánh mắt có huyết quang lập lòe.

Nếu như lão đại đã nói như vậy, Hổ Đầu đương nhiên không chịu yếu thế. Hắn vung tay, tế ra Thiên Sát Thiết bổng dài tám thước, cùng Lão Long, một trái một phải đi trước mở đường.

Lâm Nhất và Tiên Nô lập tức theo sát phía sau, còn có bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi nữa. Tám bóng người né tránh toái thạch, cương phong, cẩn thận từng li từng tí tiếp tục đi về phía trước.

Theo lý thì Thiên Ninh, Thiên Khí đã truy đuổi Lăng Đạo, Thanh Diệp đến tận chỗ này, hơn nữa còn có sáu vị đại vu và hơn một trăm vị động thiên cao thủ Ma thành đi theo. Chỉ vì hung hiểm càng lúc càng lớn nên hơn phân nửa cao thủ Ma thành đã quay đầu trở lui. Mà hôm nay, đã hơn ba năm trôi qua, hai bên đối địch vẫn còn dây dưa ở Linh Động Tinh vực hay là đã xuyên qua, chạy đến Hỗn Độn Tinh vực rồi. Trước mắt tất cả còn là dấu chấm hỏi, chưa thể nào biết được. Vậy nên kế hoạch hôm nay chỉ có thể là vừa đi vừa tìm.

“Vù...

Bọn hắn tiến lên được nửa canh giời, thì phía trước lại có cương phong quét đến. Kế đó là một khối tàn tinh cực lớn lăn lốc bay đến, uy thế có chút kinh người.

Hổ Đầu còn định vung mạnh thiết bổng nện xuống nhưng Lão Long đã siết chặt ngân đao trong tay, hét lên:

- Trái phải tránh ra...

Khối tàn tinh kia rộng khoảng ngàn trượng, giống như một ngọn núi nhỏ, cộng thêm sức cuốn của cương phong, thế đến quả thật rất mạnh. Nếu như liều mạng mà phá, quả thật là hành động vô nghĩa, ăn no rỗi việc.

Hổ Đầu hết sức phô trương thanh thế, cười hặc hặc, lập tức biến mất không thấy đâu nữa. Lão Long thấy hắn cố ý khoe mẽ, cũng không hề để bụng, vội vàng lách mình né sang bên cạnh. Mà Lâm Nhất thì lập tức trở tay, túm lấy Tiên Nô bên cạnh, hai thầy trò chỉ trong nháy mắt đã bay đến vị trí cách đó ngàn trượng. Bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi không cần phân phó, lập tức theo sát ngay phía sau.

“Vù vù tiếng gió vẫn còn sát bên tai. Đoàn người tách ra vẫn chưa thấy mặt nhau. Mà phái trước, đột nhiên xuất hiện mấy bóng đen nhỏ nhỏ bất ngờ tấn công đến. Tình hình lúc này có chút cổ quái.

“Phanh!

Lúc này, Hổ Đầu cũng không trốn tránh nữa, vung tay liền nện thiết bổng xuống. “Phốc một tiếng, thịt văng nước bắn. Hắn há miệng chửi, lập tức muốn điều động pháp lực, gia trì cho thiết bổng quét ngang ra ngoài.

Chợt vào lúc này, Lâm Nhất truyền âm nhắc nhở:

- Nương tay tích đức...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free