Vô Tiên - Chương 2608:
Một tháng sau.
Theo quang mang vặn vẹo lập lòe, giữa không trung tối om đột nhiên hiện ra hai bóng người, một mang áo xám, một mang áo trắng. Hai người dừng chân, nghỉ ngơi trên một mảnh tàn tinh trôi nổi cách đó không xa. Trong đó, Lâm Nhất thì chẳng có gì đáng ngại. Chỉ có Tiên Nô là sắc mặt trắng bạch, hơn nữa khí tức còn rất loạn, hiển nhiên là không chịu nổi khi phải một đường bay nhanh như vậy. Mặc dù đã có sư phụ che chở gia trì, nhưng mà trong tình huống không ngừng thi pháp, lấy tu vi còn yếu của nàng vẫn khó mà trụ nổi.
Tàn tinh không lớn, là một khối hàn thạch ngăm đen, bề mặt bóng loáng âm lãnh, có chỗ khá gồ ghề. Phạm vi khoảng mười dặm, tất cả đều bị bao trùm trong một sự tĩnh mịch nghẹt thở.
Tiên Nô tìm một chỗ bằng phẳng khoanh chân ngồi xuống, quanh thân lập lòe hiện ra một tầng pháp lực hộ thể. Thân thể nhỏ nhắn của nàng cũng vì đó mà ôn nhu gấp bội, giống như một đóa sen trăng nở rộ trong đêm lạnh. Mà lúc nàng nghỉ ngơi, cũng không quên giương mắt thẹn thùng cười cười. Sau đó mới khép hai mắt lại thổ nạp điều tức...
Lâm Nhất rảnh rỗi, đi qua đi lại trên mảnh tàn tinh, còn thả thần thức ra quan sát bốn phía.
Phía trước xa xa, hiện lên sáu mảnh tinh vân lớn nhỏ không đều. Theo thứ tự là Thiên Hoang, Yêu Hoang, Ma Hoang, Hoàng Tuyền, Trung Dã, và ảo Tinh vực. Hắn thi triển Thiên địa quyết chạy như điên suốt một tháng, khó khăn lắm mới tìm đến được chỗ này. Linh Động, Hỗn Độn, hai nơi này cách xa những Tinh Vực kia như thế nào, qua đây cũng có thể thấy được.
Mà dưới ánh sáng yếu ớt, hắn có thể thấp thoáng thấy được hai mảnh tinh vân đang xoay tròn lập lòe. Gần nhất chính là Linh Động Tinh vực, chỉ còn cách bọn hắn chừng nghìn vạn dặm nữa.
Lâm Nhất rảo bước một lát, rồi chậm rãi dừng lại. Nhìn về nơi phát ra ánh sáng kia, lặng yên đến xuất thần.
Lần này đi kết quả như thế nào, không thể biết trước được. Mà trong lúc đó, bọn hắn cứ như vậy bước vào hành trình, vậy mà không hề chần chờ, do dự. Là bởi vì tìm kiếm Kỳ Nhi của hắn hay là vì Vũ Tử và Mộ Vân? Là vì để thành toàn cho Minh phu nhân hay là vì muốn chấm dứt toàn bộ ân oán? Có lẽ là bởi vì tất cả, cũng có lẽ là xuất phát từ sự cố chấp...
Lâm Nhất tìm một chỗ ngồi xuống, lật tay lấy ra Tử Kim Hồ lo. Sau khi hớp một ngụm nhỏ, lại không nhịn được mà quay đầu nhìn về nơi hắn đã đến.
Vốn định sau khi tiến vào Hồng Hoang sẽ tìm một cõi yên vui, thủ tiêu dao, cùng với hai vị huynh đệ còn có Nô nhi an nhàn sống quay ngày. Nhưng mà, trước sau chỉ ba trăm năm, lại một lần nữa vội vàng truy đuổi mà đi. Nếu như nói là trước đó là không thể thoát khỏi được ân oán tình cừu, luân hồi số mệnh vậy thì sau đó chính là hành động phóng túng. Giống như chim ưng vỗ cánh giữa trời cao, giống như Lang Vương tiếu nguyệt, mộ tưởng đuổi theo những thứ từng thuộc về mình mà lại không bị trói buộc.
Hắn bây giờ, sao mà giống với tiểu đao sĩ năm đó vừa mới rời núi, bước chân vào giang hồ. Điểm khác duy nhất chính là, một người là tam xích thanh phong vừa ra khỏi vỏ, một người là phong vân đã trải quang đủ tang thương, vui vẻ.
Một canh giờ sau, phía xa xa chợt có quang mang hiện lên. Trong nháy mắt, có hai dáng người lần lượt phá không hiện thân.
- Ài ài, ta nói này Long ca, huynh đệ với ngươi dường như không chênh lệch, không phân cao thấp...
- Hừ! Nếu như không phải lão đại âm thầm ra lệnh cho ta nhường ngươi ba phần, thì có trời mới biết được lúc này ngươi đang ở đâu.
..
- Ha ha! Hảo huynh đệ, tuy hai mà một, sao có thể nói nhường hay không nhường, thật khó nghe...
- Lão đại! Nơi này cách Linh Động Tinh vực chỉ khoảng nghìn dặm thôi, một hơi là có thể đến rồi. Vẫn nên tiếp tục đi về phía trước...
Trong tiếng ồn ào, Lão Long và Hổ Đầu chậm rãi đáp xuống. Mà bất chợt lúc này, tàn tinh đột nhiên chao đảo. Khiến cho Lâm Nhất và Tiên Nô đang ở trong trạng thái tĩnh tọa đều giật mình không thôi. Hai huynh đệ còn chưa kịp đặt chân xuống đất đã vội vàng nhảy lên giữa không trung. Ngay sau đó là một trận cương phòng gào thét mà qua, mảnh tàn tinh rộng hơn mười dặm cứ thế bị cuốn về phía xa.
Bốn người liền mượn cơ hội này đứng gom lại một chỗ.
Hổ Đầu ngạc nhiên gào to nói:
- Mẹ ơi! Nơi này quả thật quỷ dị...
Lão Long phụ họa theo:
- Mọi người nên cẩn thận...
Tiên Nô giống như đã nghỉ ngơi đủ, lập tức theo thật sát sau lưng Lâm Nhất. Thấy sư phụ đưa mắt nhìn mình, nàng liền lặng lẽ lùi lại phía sau mấy bước, hơn nữa còn vung tay áo, triệu hoán ra bốn vị Thiên Sát khôi lỗi, thủ ở hai bên trái phải. Giống như là đã đề phòng trước mọi tai họa, còn nhẹ nhàng cười cười.
Hổ Đầu thấy vậy thì rất là hâm mộ, nhưng cũng không cho là đúng mà nói:
- Nô nhi! Ngươi hãy đi theo phía sau đi, Hổ ca sẽ bảo vệ ngươi chu toàn!
Tiên Nô ngọt ngào đáp:
- Vâng! Hổ ca uy vũ! Mà Nô nhi đã có mười hai vị Thiên Sát khôi lỗi rồi, an nguy cũng không có gì đáng lo ngại! Long ca, ngươi nói xem có phải không...
Hổ Đầu cười hằng hặc, Lão Long cũng chỉ cười mà không lên tiếng. Theo lý thuyết thì hai người bọn hắn chính là trưởng bối của Tiên Nô. Nhưng bọn hắn lại không hề kể đến thân phận với nhau, trái lại còn ở chung rất tùy ý, vui vẻ giống như người một nhà vậy. Cũng khó trách, trong bốn người, lại lộ ra một tiểu nha đầu như vậy, không ân sủng, thiên vị mới là chuyện lạ.
Lâm Nhất lại giơ Hồng Hoang chí ngọc giản lên, ý bảo nói:
- Lần này đi rất hung hiểm, trong lúc nguy cấp cần phải nghe theo phân phó của ta.
Lão Long và Hổ Đầu biết rõ lợi hại, lập tức gật đầu đồng ý.
Tiên Nô thì liên tục vâng vang dạ dạ, nụ cười nhẹ nhàng vẫn luôn treo trên môi. Nếu như có gì bất trắc thì đã có sư phụ chiếu ứng chu toàn rồi. Có thể cùng theo người du lịch, mở rộng tầm mắt một phen, kiếp này xem như đủ.
Lâm Nhất lại nói:
- Lão Long và Hổ Đầu vừa đi vừa nghỉ, vả lại tiếp tục hành trình thôi...
Hắn cũng không nói thêm gì, lập tức quay người vọt về phía trước. Lão Long và Hổ Đầu một trái, một phải đi theo ngay sau đó. Tiên Nô thì mang theo bốn vị Thiên Sát khôi lỗi, như hình với bóng...
....
Yêu Hoang, Yêu Tổ Phong.
Trước cửa Yêu Tổ đại điện, hai người hai vẻ mặt khác nhau. Trong đó, Giác Phách không ngừng đi qua đi lại, nổi giận đùng đùng. Mà Đấu Tương thì bàng hoàng đứng đó, lặng yên không lên tiếng.
Nhưng mà chỉ trong chớp mắt, Giác Phách đã vội vàng dừng bước, giơ miếng ngọc giản trong tay lên, hét lớn:
- Đại sư huynh sống chết không rõ, Yêu Hoang chấn động chưa bình, mà nha đầu kia vẫn không chịu ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, thật sự là quá tùy ý.
Gã nói đến đây, lại không nhịn được mà xách giọng thét lớn hỏi:
- Thiên Tinh đi đâu rồi, còn không mau nói thật cho ta biết...
Đấu Tương vẫn đứng yên bất động, mặt đen âm trầm, sau một hồi trầm mặc giữ im lặng, lúc này rốt cuộc y cũng mở miệng, không nhanh không chậm nói: