Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2625:

- Lão đệ! Ngươi vì ngu huynh... Ta...

Một lão già sống không mấy vạn năm, đột nhiên nói năng lắp bắp. Từ lúc chào đời tới nay đã từng nhìn thấy giả dối, hưởng qua sự đẫm máu, nhưng chưa từng gặp qua người tình nghĩa như vậy. Trời cao đất rộng, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi!

Lâm Nhất thấy Tất Kháng thất thố, cũng có chút bất ngờ, kín đáo khoát tay áo, cười nói:

- Ta chẳng qua là tiện đường mà làm thôi, huynh trưởng không cần chú ý!

Hắn thấy bốn tu sĩ Ma Thành không dám quấy rầy, lại đi về phía trước mấy bước nói:

- Cho ta nghỉ tạm một chút rồi lại nói chuyện sau cũng không muộn...

Tất Kháng vội vàng giơ tay mời, hai người ngồi đối diện nhau.

Trong lúc Lâm Nhất nghỉ tạm vẫn không quên lưu ý tới động tĩnh xung quanh. Biển tinh hồng kỳ lạ ngay phía trước hãy còn xoay tròn không ngừng, từ trong đó cũng không ngừng có đá vụn bay ra, kéo theo sóng ánh sáng cầu vồng mờ nhạt, trong nháy mắt rơi vào sâu bên trong khoảng không tối tăm và biến mất không thấy bóng dáng. Lại đi xa nữa là bóng tối vô tận. Không thấy mặt trăng, mặt trời và các ngôi sao, ngay cả thần thức cũng khó có thể nhìn thấy điểm cuối.

- Nghe nói vòng xoáy cũng những ngôi sao vỡ này là do hai tinh vực Hỗn Độn và Linh Động tách ra lưu lại. Tinh hồng này đồ sộ, dày đặc như biển, được người xưa gọi là...

Tất Kháng có chút xúc động, không nhịn được lẩm bẩm một mình, cũng nói tiếp:

- Ngu huynh ta lưu lạc đến lúc này đã là tình thế chẳng thể ngừng được...

Trước đây Yêu Hoang gặp nạn nguy hiểm trong sớm tối, Tất Kháng vì bảo vệ truyền thừa không mất, chỉ đành phải thỏa hiệp với Thiên Ninh, Thiên Khí, lại lập lời thề vĩnh viễn không phản bội. Đây cũng không phải là nguyên nhân thật sự hắn tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục nguyên nhân, quan trọng ở chỗ Thiên Ninh âm thầm hứa hẹn lợi ích đặc biệt không tầm thường. Đối phương chính miệng hứa hẹn, chỉ cần đầu hàng quy thuận sẽ có thể được chia xẻ thần khí thượng cổ giấu trong con đường Cửu Thiên này. Điều này đối với Động Thiên hậu kỳ như hắn, không thể nghi ngờ chính là một đường tắt để đột phá tu vi. Bất kể như thế nào, hắn cũng khó có thể chống đỡ được mê hoặc này!

Tuy nhiên, khi Tất Kháng chịu nhục, Lăng Đạo, Thanh Diệp canh thời điểm xông tới. Điều này hai sư huynh đệ, xem như đã hoàn toàn phá hỏng kế hoạch lớn thống nhất Bát Hoang của Ma Thành. Vì vậy hắn lại truy sát đến đây, cũng không dễ dàng gì xuyên qua Linh Động Tinh Vực, lại vì bôn ba vất vả đã tác động đến vết thương, lúc này mới không thể không dừng lại nghỉ tạm. Thiên Ninh, Thiên Khí không yên lòng, lệnh cho bốn vị tu sĩ Ma Thành làm bạn. so với nói là làm bạn, còn không phải là đi trông giữ sao!

Sau đó, Thiên Ninh, Thiên Khí lại dẫn mấy vị trưởng lão cùng với hơn mười vị cao thủ Động Thiên trung kỳ, tiếp tục truy sát Lăng Đạo, Thanh Diệp. Mà hai sư huynh đệ lại trốn vào hỗn độn, cũng dụ cho đám người đuổi theo đành rời đi. Cho đến hôm nay, hai bên truy đuổi trước sau không thấy quay lại.

- Theo những gì được biết, Hỗn Độn Tinh Vực rất khó xuyên qua. Trong đó hư không bị vỡ loạn, có chút lơ là thì đều là kết quả thần hồn đều tiêu. Lăng Đạo cùng Thanh Diệp rõ ràng có ý định mượn ưu thế về địa lý, Thiên Ninh, Thiên Khí lại ỷ nhiều người thế lớn nên không e ngại gì. Theo ý ta, lão đệ lẻ loi một mình không thích hợp để mạo hiểm...

Tất Kháng nói đến đây, có chút ít thành khẩn khẽ gật đầu, cũng nâng hai tay lên, trịnh trọng nói:

- Lão đệ thân là Thiên Hoang Chí Tôn, cũng mạnh mẽ lấy Ma Thành, không ngại tiếp quản Yêu Hoang thành tựu nghiệp lớn đế hoàng! Ngu huynh đã già không chịu nổi, lúc này đành phải giao phó...

Hắn đang căn dặn hậu sự, hiển nhiên là tin tưởng sau sắc vào tới hứa hẹn của Thiên Ninh.

Lâm Nhất lặng lẽ lắng nghe, trong tay thưởng thức hồ lô Tử Kim. Hắn không có hứng thú uống rượu, chỉ là ánh mắt nhìn lướt qua xung quanh có chút suy nghĩ.

Bốn tu sĩ Ma Thành trước sau không dám tới gần, nhưng trong lòng cầu may trốn ở hơn bên ngoài không trung tối tăm cách đó mười dặm do dự không đi. Ngoài ra, vẫn không thấy lão Long, Hổ Đầu, Tiên Nô, hoặc là Nhạc Phàm, Đài An đến.

Lâm Nhất phát hiện Tất Kháng không lên tiếng nữa thì một mình mỉm cười, tiếp theo lại trầm ngâm một lát, lúc này mới lên tiếng nói:

- Huynh trưởng có thể nghe ta khuyên một câu không?

Tất Kháng đang chờ đợi đáp lại, không suy nghĩ nhiều đã vội nói:

- Lão đệ cứ nói đừng ngại...

Lâm Nhất chậm rãi quay đầu, trầm tĩnh nói:

- Lập tức quay lại Yêu Hoang, không tham dự phân tranh nữa!

Tất Kháng hơi ngẩn người ra, không hiểu nói:

- Chuyện này...

Lâm Nhất tiếp tục không nhanh không chậm nói:

- Thiên Ninh, Thiên Khí cho rằng thần khí ở trong tay lại có thể tìm ra được con đường đến Cửu Thiên, chẳng qua là một bên tình nguyện mà thôi! Cái gọi là Cửu Thiên không phải cõi tiên đạo yên vui. Huynh trưởng so với liều mình đi tới, không bằng ở lại Hồng Hoang hưởng thụ an nhàn!

Vẻ mặt Tất Kháng không cam lòng, giải thích:

- Ngu huynh tuổi già, tu vi khó tiến thêm, nếu như bỏ qua con đường Cửu Thiên, chỉ sợ sẽ không có cơ duyên...

Hắn thổ lộ tiếng lòng, cũng là nỗi khổ của hắn cho tới nay tâm. Tu vi đến Động Thiên hậu kỳ lại dừng mãi không tiến lên. Ba cảnh giới La Thiên giống như một khoảng cách vĩnh viễn không có cách nào vượt qua. Nếu có thể đi tới Cửu Thiên, có thể tìm được khả năng xoay chuyển. Nếu như vậy, ai lại đồng ý dễ dàng bỏ qua cơ duyên lớn như vậy chứ!

Lâm Nhất thấy Tất Kháng không hết hy vọng thì sớm có dự đoán, cân nhắc một chút, đổi lại thành truyền âm nói:

- Thực không dám giấu giếm, chuyến này ta ngoài giải cứu cho huynh trưởng, còn muốn đối phó với Thiên Ninh, Thiên Khí. Về phần cuối cùng thế nào, tạm thời không thể nào biết được. Vì vậy, thỉnh cầu huynh trưởng đi một chuyến tới Cửu Long Đường của Thiên hoang, để Tam Hoàng Kinh ban ơn cho hậu nhân...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free