Vô Tiên - Chương 2605:
- Lâm mỗ chưa bao giờ là một người nói mạnh miệng cả! Cái ta nói nhất định làm, đã làm nhất định phải có kết quả...
Minh phu nhân vẫn khó mà tin được, không nhịn được mà tiếp tục hỏi:
- Ngươi có gì nắm chắc? Có thể nói rõ hay không?
Lâm Nhất cười nhạt đáp lời:
- Phu nhân hiểu rõ lòng người, minh xét vạn dặm, giỏi về thuật đoán trước, có lẽ cũng hiểu được đạo lý thiên cơ bất khả lộ.
Trong tay Minh phu nhân chợt có thêm một vật, đó là một chiếc đào bát. Mà trong chén lại không hề có nước suối, chỉ có hỗn độn bụi. Bất chợt, nàng rũ mắt, trầm tư suy nghĩ.
Không biết là từ lúc nào, người trẻ tuổi này lại trở nên khó nắm bắt như vậy. Hắn đoạt được Thiên Hoang, hoàn toàn là nhờ vào cơ duyên. Hắn phá được Ma thành, hoàn toàn là nhân lúc hư nhượt mà vào. Mà hắn lại không thừa cơ nghiêm túc củng cố bốn phương, trái lại còn muốn đi tìm cường địch để quyết đấu. Quả thật là xúc phạm điều đại kỵ dụng tốc bất đạt. Đến cuối cùng thì hắn muốn làm gì?
Nội tâm Minh phu nhân chợt dậy sóng, nàng lên tiếng nói:
- Lần này ngươi trở về, vì sao lại không hề hỏi thăm tung tích của Vũ Nhi?
Lâm Nhất mỉm cười, nét mặt tăng thêm vài phần tự giễu đắng chắt. Hắn nhếch môi, hỏi ngược lại:
- Nếu hỏi thì đã sao?
Minh phu nhân nghe vậy thì cứng họng, cũng không biết nên nói gì.
Nói cũng đúng, nếu hỏi thì đã sao? Chuyện liên quan đến tung tích của Vũ Nhi, Vân Nhi nàng cũng không thể nói được gì. Nếu không như vậy thì lần trước cần phải phải cố ý gián đoạn thi pháp, tận lực che giấu. Nên biết rằng, lão thân cũng rất lo lắng cho hai nha đầu kia, nhưng mà...
Sự nghi hoặc của Minh phu nhân biến mất, nàng lắc đầu lẩm bẩm:
- Lão thân là người trong núi, không biết núi...
Nàng vén một lọn tóc mai lên, có chút giật mình, mang theo mấy phần mờ mịt nói tiếp:
- Ngươi đã sớm đoán được hướng đi của hai nha đầu kia, hơn nữa còn cố ý rời khỏi Hồng Hoang. Đã như vậy, thì ngươi cần gì phải đến chào từ biệt...
- Cũng không phải như phỏng đoán của phu nhân...
Lâm Nhất lắc đầu, cũng không hề giải thích, chỉ nói:
- Bất kể là chỉ điểm năm đó, hay là ơn cứu mạng ở Cửu Long trì, thì Lâm mỗ đều nên đến đây một chuyến. Đây là gốc rễ làm người, cũng ứng với một chữ nghĩa. Mà suy nghĩ kiến tạo của phu nhân, cảm giác không phải là tâm nguyện của ta...
Hắn nói đến đây, không khỏi ảm đạm thở dài một tiếng.
Minh phu nhân đã từng ký thác sự trông chờ cho hắn, dù cho là đến vừa rồi cũng chưa chịu hết hi vọng. Mà câu nói sau cùng của nàng, trong lúc vô tình lại khiến cho Lâm Nhất hoàn toàn xóa bỏ suy nghĩ kia khỏi đầu. Còn cần phải suy đoán sao? Nếu như Vũ Tử đã không có ở Hồng Hoang, thì có lẽ nàng đã ngoài ý muốn lạc vào Cửu Thiên rồi.
Minh phu nhân thấy dáng vẻ của Lâm Nhất không giống như là đang giả vờ, thì không nhịn được mà gặng hỏi:
- Ở Hồng Hoang này, ngươi đã có căn cơ trở thành người đứng đầu, tương lai rộng lớn, chẳng lẽ thật sự muốn cứ như vậy bỏ qua? Là vì động tâm với thần khí thượng cổ, hay là vì tìm kiếm tung tích của Vũ Nhi? Chưa nói đến Cửu Thiên khó tìm, nếu như ngươi rời đi thì lấy ai đối phó với Thiên Ninh, Thiên Khí đây.
..
Nàng liên tiếp đặt một loạt câu hỏi. Đến đây thì bị đối phương hỏi ngược lại một loạt câu:
- Danh lợi hư vô, bỏ hay không bỏ thì có thể thế nào? Nếu như có liên quan đến tung tích của Vũ Tử và thần khí thượng cổ thì vì sao lại không thể động tâm? Mà trước đây đã nói trước, tại sao phu nhân vẫn không chịu tin Lâm mỗ?
Hai người vẫn còn đang nhìn nhau, chung quanh lại đột nhiên yên tĩnh.
Mãi đến một lúc sau, Minh phu nhân mới tiếc hận thở dài:
- Vậy ngươi tính làm như thế nào, chỉ sợ không được như mong muốn. Cho dù tìm được Cửu Thiên môn kính thì hung hiểm vẫn rất khó lường...
Lâm Nhất nói tiếp:
- Kính xin phu nhân chỉ giáo...
Minh phu nhân khẽ gật đầu, nói tiếp:
- Ngươi trở về Minh Tuyền cốc là còn có một dụng ý khác. Chính là hỏi thăm cụ thể và tỉ mỉ tình hình cuaru Cửu Thiên. Thật không dám giấu giếm, không thể trả lời...
Nàng thật sự cũng không nói láo. Nếu như không, nàng cần gì phải tận lực kiến tạo, gìn giữ nơi này?
Vẫn còn nhớ rõ năm đó, chính hắn đã ân cần khuyên bảo, hắn nói rằng, không có tu vi La Thiên hoặc là không có cơ duyên lớn lao thì đặt chân vào hành trình xa xôi kia chỉ có một con đường chết. Hắn còn nói, nếu không phải là người có tiên, ma, yêu tam tu hợp thể thì dù cho có tu đến La Thiên cảnh giới thì cũng phải bỏ dở nửa chừng. Mà lúc Tiên Nhân truyền đạo, đã có ý tách tam tu ra, đơn giản là muốn đoạn tuyệt sự qua lại giữa Hồng Hoang và Cửu Thiên, vân vân...
Lâm Nhất cũng không muốn lải nhải thêm nữa, thản nhiên đứng dậy. Hắn đây là muốn cáo từ!
Minh phu nhân còn muốn nhắc nhở hắn vài câu, rồi lại muốn nói lại thôi.
Lâm Nhất chắp tay:
- Phu nhân! Mong người thủ hộ một phương, ước nguyện ban đầu không thay đổi...
Minh phu nhân ngồi yên không nhúc nhích, giương mắt hỏi:
- Ước nguyện ban đầu của lão thân chính là muốn kiến tạo. Còn Lâm Nhất ngươi, ước nguyện ban đầu của ngươi là gì?
Lâm Nhất há miệng đá:
- Đi trái với mệnh trời, là điều tự nhiên của ta!
Minh phu nhân lại hỏi:
- Ngươi đã trở thành Chí Tôn Hồng Hoang vẫn còn chưa đủ sao? Vậy thì ta liệu có thể thay đổi ước nguyện ban đầu?
Lâm Nhất đột nhiên nói:
- Lâm mỗ hoàn toàn không có chí lớn, chưa từng nghĩ đến sẽ trở thành Chí Tôn Vương Giả. Lâm mỗ chỉ là một lữ nhân trên đường, từ nhỏ đã bôn ba, sống chết vắt vẻo bên lề đường. Nhưng chỉ cần ta còn sống một ngày, chân ta nhất định sẽ còn bước...
Minh phu nhân lại hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi không muốn tiên đạo vĩnh hưởng, thiên địa vĩnh cửu...
- Hành không điểm đầu, đạo không điểm cuối, ta và ngươi chỉ lướt qua nhau một lúc, vậy là đủ!
Lâm Nhất phất ống tay áo, chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn về phía xa:
- Giống như tia sao băng kia, ai nói chớp mắt một cái không phải là vĩnh hằng? Nếu có nhất niệm thành tiên, thì thiên hạ, chỗ nào đều không phải là tiêu dao...