Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2606:

Minh Tuyền cốc.

Bên cạnh một gian nhà cỏ, dưới một tán cây, hai người lặng yên ngồi đó. Một người thả lưng nằm ngửa, nhắm mắt dưỡng thần, một người thì tay cầm khung thêu, xe chỉ luồn kim.

Chung quanh, hạt kê thành mảnh, hoa trên núi rực rỡ sắc màu. Trên đỉnh núi, thỉnh thoảng sẽ lại có mây mù vờn qua, càng khiến cho vùng đất tĩnh lặng này có thêm mấy phần mờ ảo, thản nhiên.

Minh phu nhân theo đường mòn tiến đến. Trong lúc nàng bước đi, quần áo trên thân khẽ phiêu động theo gió, mái tóc trắng xóa rũ xuống, cùng với dáng cười bình tĩnh an hòa lại tự nhiên đến vậy.

- Phu nhân!

- Phu nhân! Lâm Nhất hắn...

Lưu Tiên Nhi và Sửu Nữ phát hiện ra sự hiện diện của nàng lập tức đứng dậy đón chào.

Minh phu nhân cũng không trả lời, chỉ chậm rãi dừng chân.

Trên dải đất trống trước nhà cỏ, đá có thêm hai hàng mạ non, từng cây xanh biết, rất là khả quan!

- Ha ha! Đó là Lai bá mà thế giới mới có, tên là Hòa sự thảo, hương thơm nhàn nhạt hơi nhu hòa, vị cay ngọt, dùng để ăn, lại có công hiệu thông dương hoạt huyết, chính là bảo vật hiếm có đấy!

- Phu nhân! Chớ có nghe chàng nói vậy, đó chính là Hương thông mà người phàm dùng để ăn đấy, trong lúc chàng làm đầu bếp đã vô tình phát hiện ra, lập tức giống như nhặt được chí bảo...

- Ha ha! Ta nào đâu có nói lung tung? Nàng đã hành tẩu bên ngoài hơn mấy vạn năm, nên biết được khắp nơi trong phàm tục đều là bảo, tiện tay có thể nhặt được, vào miệng là có thể ăn, vừa chắc bụng vừa là thuốc!

- Điều này cũng đúng! Phàm tục đâu cũng có tiêu dao, chỉ là không có ai nhận ra thú hay trong đó mà thôi.

Cách đó không xa, hai vợ chồng bọn hắn vẫn thoải mái trò chuyện. Mà Minh phu nhân thì vẫn ngẩn người nhìn Hòa Sự thảo trước mắt. Bất chợt, nàng đứng dậy, khẽ lẩm bẩm:

- Nếm được tư vị thật, tâm cảnh liền tiêu dao. Nghĩ như thế, hơn mười năm phàm tục và vạn năm tiên đạo, ngược lại cũng không có gì khác nhau...

Lời kia ý ngoài mặt chữ, sớm đã sáng tỏ, chiều chết ngay cũng được. Bất kể là tiên hay là phàm trần đều có ước nguyện xây dựng, chỉ là có dài, có ngắn, mà bên trong lĩnh lược lại không có sự bất đồng cảnh giới. Đúng như Lâm Nhất đã nói, nháy mắt vĩnh hằng, nhất niệm thành tiên.

Lưu Tiên Nhi và Sửu Nữ nghe vậy thì cười cười, còn tiện tay đặt ra một chiếc ghế, thuận thế đưa tay mời.

Minh phu nhân cũng không ngồi xuống mà lại quay người nhìn khung thêu trong tay Sửu Nữ, nhẹ giọng hỏi:

- Hôm nay ngươi lại thêu thứ gì vậy?

Sửu Nữ dừng tay, giơ khung thêu hơn một thước vuông trong tay lên. Bên trong không hề có mây trời, cũng không có trăng sao, chỉ có phong cảnh nông thôn.

Lưu Tiên Nhi hợp thời nói ra:

- Lúc Lâm Nhất rời đi, hắn đã tặng cho ta một trăm hũ rượu ngon. Nhìn dáng vẻ của hắn, chắc hẳn là muốn đi xa. Không biết là hắn thật sự muốn đi tìm người để quyết đấu hay chỉ là mượn cớ để đi xa.

Minh phu nhân đánh giá dáng vẻ an nhàn của hai vợ chồng kia, nhàn nhạt cười nói:

- Lão thân cũng không rõ...

Lưu Tiên Nhi có chút ngoài ý muốn:

- Phu nhân...

Trong mắt của gã, không có gì là Minh phu nhân không biết.

Sau đó, Minh phu nhân liền lên tiếng giải thích:

- Theo ta được biết, Cửu Thiên khó đi. Dù cho là Tam Hoàng năm đó thì chỉ sợ trên đường cũng gian nguy trùng trùng điệp điệp. Lâm Nhất có thể được như nguyện hay không, ai có thể nói được rõ ràng đây! Nhưng mà...

Nàng nhìn sơn cốc cây cối xanh um, nói tiếp:

- Nhưng mà hắn đã đồng ý với lão thân, sẽ giúp cho Hồng Hoang an bình vạn năm...

Lưu Tiên Nhi nghe vậy thì khá là khó hiểu, gã nói:

- Nếu như ngay cả bản thân hắn cũng khó bảo toàn thì có hứa hẹn gì cũng uổng công! Phu nhân, sao lại không ngăn cản!

Minh phu nhân có chút rộng lượng nói:

- Người có chí riêng, cần gì phải cưỡng cầu!

Nàng nói đến đây lại khẽ cười một tiếng, dáng vẻ có chút mờ mịt:

- Lâm Nhất hắn là người duy nhất ở Hồng Hoang dám gánh trên vai trách nhiệm thủ hộ! Nếu như hắn muốn trốn tránh vậy thì cũng không cần ở lại giải thích nhiều lời. Giống như Đế Khuê năm đó, khi hắn muốn rời đi, lão thân cũng mặc kệ!

Lưu Tiên Nhi bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, chợt nói:

- Chưa nói đến như thế nào, Hồng Hoang vẫn là Hồng Hoang...

Ý gã muốn nói chính là, Hồng Hoang không được phép có quá nhiều tranh đấu. Chỉ khi những cao thủ kia đều đi xa, thiên hạ mới có thể thái bình. Về phần kết cục của đám người như Lâm Nhất ra sao, có lẽ đã sớm nằm trong dự liệu. Không phải là Minh phu nhân không biết rõ, mà là nàng không muốn biết!

Minh phu nhân cũng không để cho Lưu Tiên Nhi nói nhiều lời, trực tiếp cắt ngang lời gã:

- Hai ngươi cũng đến lúc được nghỉ ngơi rồi. Cũng nên ra ngoài rồi. Nghìn năm, vạn năm sau, có lẽ sẽ lại có một Lâm Nhất khác xuất hiện...

....

Ở giữa không trung tối om, bốn dáng người chậm rãi tụ họp lại một chỗ.

Trong đó, Lâm Nhất nhìn Tiên Nô đang đứng bên cạnh mình, lại nhìn Lão Long và Hổ Đầu trước mặt một chút. Đối phương đều bày ra vẻ mặt trưng cầu, mà ai nấy đều rất là kiên quyết. Kế đó hắn lại ngẩng đầu nhìn về phía xa, trong nháy mắt, thần thức đã vượt qua trăm triệu dặm...

Dưới khung trời vô hạn vô biên, có vô số vì sao lấp lánh, còn có tinh vân sặc sỡ, ở trong tinh không tối om chậm rãi xoay tròn. Phóng tầm mắt quan sát, chỉ cảm thấy trời đất bao la, vũ trụ vô cực.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free