Vô Tiên - Chương 2604:
Mạch sơn, Minh Tuyền cốc.
Trên sơn núi bên ngoài cốc, hai tỷ muội thân quen một lần nữa gặp lại nhau. Tiên Nô và Minh Cơ cùng ngồi chung trên một tảng đá, hai người tay trong tay, kề vai sát cánh, xì xào bàn tán.
- Muội muội! Sư phụ nhà ngươi uy chấn bát hoang, làm cho người ta kính trọng, ao ước...
- Ừ! Đó là tự nhiên...
- Nhưng mà... Một tiểu cô nương như ngươi, vậy mà chạy đông chạy tây nhiều cũng rất bất tiện, không thì cứ ở lại chỗ này, tỷ muội chúng ta bầu bạn...
- Nô nhi cũng muốn phụng bồi tỷ tỷ! Mà chỉ có đi theo sư phụ mới không cô phụ thiên địa rộng lớn này...
- Thiên địa rộng lớn... Tỷ tỷ cũng... Ài...
....
Trên đồng cỏ bên cạnh khe núi, hai tráng háng một nằm một ngồi.
Hổ Đầu nằm, mặc cho nước rượu từ trong vò rượu được hai tay của giơ cao, ồ ồ rót xuống, tất cả đều rơi vào trong cái miệng đang há lớn của hắn, một giọt cũng không rơi ra ngoài. Chỉ trong nháy mắt, vò rượu của hắn đã sạch nhẵn. Hắn buông tay, ném đi cái bình không. Mà gân cốt toàn thân thì giống như vừa được nước rượu tưới qua, tinh thần lập tức vô cùng phấn chấn, thích ý hớn hở nói:
- Ai ôi! Ta nói này Long ca, đây mới là quãng thời gian hai huynh đệ chúng ta nên trải qua. Muốn ăn thì ăn, muốn uống liền uống, muốn đánh nhau phải không... Ừ, nếu như không có đối thủ, cao thủ thật cô đơn lạnh lẽo! Khà khà...
Trong tay Lão Long cũng ôm một vò rượu, nhưng cũng không một hơi tu sạch. Y ngồi đó, lặng yên nhìn dòng suối cách đó không xa, ngẩn ngơ xuất thần.
Hổ Đầu nghiêng đầu, hiếu kỳ hỏi:
- Long ca, ngươi đây là đang suy nghĩ về tình yêu hay là lưu luyến tổ vầy...
Lời còn chưa nói xong thì đã vội vàng đưa tay chỉ Lão Long đang hằm hàm quay đầu. Sau đó lại đặt hai tay ở sau gáy, thoải mái dựng đứng lên, loạng choạng bước đi. Lúc này mới như bừng tỉnh đại ngộ, nhếch miệng nói:
- Hổ ca ta đã nói trúng rồi, ngươi là đang...
Hắn thấy đối phương đã vứt vò rượu đi, siết chặt nắm đấm thì rất thức thời ngậm miệng. Nhưng đôi mắt lại tinh ranh chớp chớp, nở một nụ cười mập mờ vô cùng thích ý.
Lão Long hừ một tiếng, kế đó cũng ngả mình nằm trên đồng cỏ. Nỗi lòng là một mảnh ngổn ngang, không thể bình tâm lại, y liền dứt khoát nhắm chặt hai mắt. Về phần mình đang suy nghĩ cái gì, y cũng không biết được.
Năm đó, y cũng vô ưu vô lự như Hổ Đầu vậy, còn tung hoành ngang dọc, quát tháo bốn phương. Mà hết thảy oanh oanh liệt liệt kia đều đã trở thành quá khứ. Quay đầu lại nhìn mới phát hiện mọi việc đã thành không, hùng tâm như mọng. May mà còn có tình huynh đệ...
Bất tri bất giác, trong đầu y lại hiện ra bóng dáng của một vị cô nương. Nàng giống như một người đàn ông vậy, tướng mạo rất bình thường, dáng người cao thường thượt, rất cường tráng, tính tình cực kỳ hào sảng. Đặc biệt là vì người mình yêu, nàng không tiếc bất cứ thứ gì cả. Chắc hẳn là nàng đã không oán không hối, nhưng lại để lại cho thế gian này biết bao nhiêu hối tiếc.
Tình yêu nam nữ, hóa ra cũng có thể sâu đến vậy, chân thật đến vậy...
- Long ca, một mình ngươi đắn đo không bằng hai huynh đệ ta cùng nhau than thở! Lúc nào ta cũng tìm một cô nương đến đấu vật, tốt nhất là cởi truồng đất... Ấy ấy.
.. Nói thật... Đừng động tay...
Lão Long đang ảo nảo trong lòng, lại bị ngôn ngữ ô uế bên cạnh phá hỏng mất tâm tư. Đến cả mí mất y cũng lười nhấc lên, trực tiếp vung quyền quét ngang một cái.
Hổ Đầu sớm đã có phòng bị, cuộn mình một cái lăn ra ngoài khoảng bốn năm trượng. Bên này “Phanh một tiếng, thiết quyền nện xuống đất, thì bên kia cũng “bịch một tiếng ngã xuống suối nước. Mà hắn cũng không hề buồn bực gì, phá vỡ bọt nước trồi lên. Thấy Lão Long vẫn đang nằm đó, thì lập tức bò lên, đặt mông ngồi trên đồng cỏ trên sườn núi, tiếp tục mơ mộng:
- Chỉ có một con hổ mái tuấn tú mới đủ kình phong để đấu vật, sau đó liền té ra hai đứa, không là năm đứa...
Giả hỏa này giang rộng năm ngón tay, vẫn ngại chưa đủ, liền dứt khoát duỗi cả hai bàn tay, khua tay múa chân, hớn hở nói:
- Ta muốn té ra một đống tiểu bạch hổ, huynh đệ này, đánh nhau với ngươi ta không cần tự mình ra tay, chỉ cần hét một tiếng, đại hổ, nhị hổ đánh nó cho cha. Tam hổ, tứ hổ chặn đường lui của hắn, còn lại sẽ đứng xem trận, ha ha ha ha, thích thật...
Hắn nói năng nghe rất hùng hồn, sau đó lại nhìn về phía Lão Long dương dương tự đắc nói:
- Đến lúc đó chớ trách cả nhà ta, già trẻ đều khi dễ ngươi...
Lão Long không nhịn được bèn lên tiếng cắt ngang lời hắn:
- Nếu không thì ngươi ở lại Hồng Hoang an tâm xây tổ, ta phụng bồi lão đại đi xa...
Hổ Đầu mãnh liệt vung người, toàn thân cao thấp đều rũ sạch nước, không còn một giọt, liên tục lắc đầu, khoát tay nói:
- Như vậy không được, Hổ ca muốn lên Cửu Thiên đấu vật, gừ gừ...
- Hừ! Không sợ ngã chết ngươi...
- Ngươi còn không sợ, Hổ ca sợ cái gì... Ài... Đừng động tay...
....
Bên bờ suối, hai người ngồi đối diện nhau.
Minh Phu nhân mắt sáng như sao, xem xét tường tận, như có điều suy nghĩ.
Lâm Nhất lặng yên chăm chú nhìn nước suối đang trào lên, mà mặt suối lại không chút lăn tăn gợn sóng.
- Bát Hoang chưa an bình, ngươi vậy mà lại cứ buông tay mặc kệ như vậy sao?
- Thiên Hoang đã định, Ma thành trong tay, Yêu Hoang thì đã tổn hao gân cốt. Ngàn vạn năm trôi qua chưa chắc đã khôi phục được như cũ...
- Thiên Ninh, Thiên Khí cùng mấy vị Đại vu còn đây, Lăng Đạo, Thanh Diệp chắc chắn không chịu bỏ qua. Ngươi lo xa như vậy, sao có thể làm như không thấy...
Lúc vấn đáp, hai người mỗi người một vẻ mặt khác nhau.
Lâm Nhất nhoẻn miệng nở nụ cười, dáng vẻ hiển nhiên rồi lại vô cùng bất định, nói tiếp:
- Cho nên, lúc này Lâm mỗ mới đến đây chào từ biệt...
Minh phu nhân trầm ngâm một lát, nghi hoặc hỏi:
- Chỉ giáo cho?
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, thản nhiên nói:
- Lâm mỗ muốn đến Linh động tinh vực tìm kiếm đám người Thiên Ninh và Lăng Đạo. Là mong có thể kết thúc hết thảy mọi ân oán.
- Ồ... Nếu như thật là vậy thì Hồng Hoang không còn họa lớn nữa rồi...
Minh phu nhân kéo dài một tiếng “ồ, ánh mắt thâm sâu lập lòe, hỏi lại:
- Ngươi một thân một mình, mà đối phương lại là cao thủ động thiên hậu kỳ, tổng cộng cũng không dưới mười vị. Dùng ít địch nhiều, không hề có phần thắng. Sao ngươi dám mạnh miệng như vậy?
Lâm Nhất bày ra vẻ mặt thản nhiên nói: