Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2603:

....

Sơn cốc dưới ánh nắng chiều, cảnh sắc như mới. Mà thôn nhỏ bên khe núi yên tĩnh kia, cùng mùi rượu thơm ngát tràn ngập trong gió vẫn lờ mờ như trước.

Tiểu viện bên đường, mở rộng cửa vào. Bên trong đình viện đặt đầy ngũ cốc, hèm rượu, cùng với những vật dụng như xoong chảo chum vại... Ba gian phòng đá vẫn không có gì thay đổi. Chỉ có vị lão giả cất rượu kia là không còn quần vải, khom lưng bận rộn tất bật nữa, mà là ngồi một mình ngủ gà ngủ gật trước cửa ra vào. Trừ ông ấy ra, thì không còn người nào khác, toàn bộ tửu phường đều được ánh hoàng hôn êm ả bao bọc.

Lúc này, chợt có bốn bóng người bước qua cổng, tiến vào trong nội viện. Đi sau là hai người, một nam một nữ, còn rất trẻ tuổi. Một người khoác áo bào xám, khí độ thoát trần, một người mang áo trắng, ôn nhu kinh người. Mà khác với dáng đi thong thả, như thể dạo chơi của hai người bọn hắn, hai vị tráng hán đi trước rất là nóng vội, chui tọt đến thẳng gian nhà sau.

Vị lão giả đang ngủ gà ngủ gật kia có chút giật mình. Sau khi thoát khỏi mộng xuân đẹp đẽ, thì chậm rãi ngẩng đôi mắt đục ngầu lên, hỏi:

- Mấy vị tiên trưởng là nghe thấy hương mà đến sao? Lão hủ cất ngũ cốc, lược đắc bạc danh, cũng khá là có tiếng...

Ông ta chậm rãi đứng dậy, tuy eo lưng đã còng xuống, dáng vẻ già nua, nhưng sắc mặt lại hồng nhuận phơn phớt, hơn nữa còn hiền hòa nở nụ cười.

- Khúc Đại, ngươi đã gần trăm tuổi rồi, mà thể cốt cũng không tệ!

- Ha ha! Cây già trên tám mươi tuổi là sắp mục nát rồi, nói nghe hay, nói nghe hay... Ồ? Tiên trưởng lạ mắt...

- Trăm cất một vò rượu, năm tháng hóa quỳnh tương, nâng chén thán phí thời gian, xuân thu mùi vị dài!

- Đây là mấy câu trong Tửu kinh của ta mà? Sao tiên trưởng biết được? Chẳng lẽ ngươi cũng am hiểu đạo này...

- Hai, ba mươi năm trước, Lâm mỗ cùng hai vị huynh đệ cũng đã đến nơi này, mà bộ dáng lúc đó...

Trong lúc người đàn ông áo xám đang trò chuyện với lão giả, thì hai tráng hán đã từ gian nhà sau quay trở lại. Người đàn ông mặt đầy râu quai nón vung vẩy tay, hặc hặc vui mừng nói:

- Ha ha! Ta nói này lão đại, rượu cất dưới hầm sau nhà đều đã được hai huynh đệ chúng ta thu vào trong túi rồi. Mấy vò rượu chôn dưới lòng đất cũng không chừa lại...

Lão giả nhìn hai vị tráng hán đến gần, kinh ngạc vô cùng. Lại đưa tay vuốt râu, suy nghĩ một hồi, lập tức thất thanh la lên:

- Hai người các ngươi cướp sạch hầm rượu của ta, hành động không khác gì hai vị tiên trưởng năm đó. Đó là rượu mà lão hủ để lại cho ân nhân của mình, sao có thể tùy tiện cướp đi...

Ông ta còn chưa hết kinh ngạc thì đã tức giận đến mức run rẩy, nhưng sau khi nhìn rõ thì lại phải trố mắt há hốc mồm. Người đàn ông trẻ tuổi mang áo xám kia đột nhiên hóa thành một lão giả râu tóc bạc trắng, kế đến lại khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. Tuy rằng người già mắt mờ, nhưng ân nhân ở ngay trước mắt, sao có thê rkhoong nhận ra? Đó chẳng phải là Lâm tiên trưởng năm đó sao...

- Ha ha! Ba huynh đệ chúng ta đã nói trước với lệnh lang, hôm nay đúng hẹn đến nhà! Nô nhi, để lại năm nghìn tiên tinh. Khúc Đại, cáo từ!

Một trận gió mát thổi qua, bốn bóng người kia đột nhiên biến mất. Mà trên chiếc ghế đã trước mặt, đột nhiên xuất hiện một chiếc nhẫn, vật kia rõ ràng là do Tiên Nhân để lại.

Khúc Đại giật mình kinh hỉ, lúc này mới kịp chắp tay đưa tiễn, sau đó lại đưa tay vuốt chòm râu dài, vui mừng khôn xiết. Sau đó lại nhặt chiếc nhẫn lên, chậm rãi ngồi xuống.

“Chỉ có Tiên Nhân mới có thể biến hóa thất thường như vậy. Mà thật không thể ngờ được, vị Lâm tiên trưởng kia còn trẻ tuổi như vậy, chỉ tiếc là con gái của Khúc lang ra biển chưa về, nhớ lại thì tu vi của hắn cũng đã thành công rồi, hôm nay càng là danh chấn một phương. Nếu như có thể kết giao với nhau một phen, quả thật là rất có lợi ích...

....

Vịnh, Minh Nhai, động phủ.

Sau khi Lâm Nhất rời khỏi Minh Nhai vị, động phủ của hắn vẫn nguyên xi, không ai động vào. Hôm nay đi qua nơi này, không khỏi thuận đường ghé thăm một chút.

Trong gian tĩnh thất bên trong động phủ, Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, lặng yên xem xét tường tận. Bức họa trục kia vẫn còn nằm trên tấm thạch bích. Trong đó, Tiên Tử đón gió, ngọc hồ linh động, ngàn vạn năm cố chấp không thay đổi.

- Hổ Đầu quét sạch hầm rượu của Khúc Đại còn ngại chưa đủ, vừa chạy đến chỗ này đã lôi kéo Lão Long tìm Khổng Đạo Tử đòi rượu thơm mồi ngon rồi. Hắn còn nói cùng Gia Phú Lộ, lần này đi quả quyết không thể thiếu rượu...

Tiên Nô dọn dẹp sảnh đá, từ bên ngoài bước vào, nói tiếp:

- Sư phụ! Hay là chúng ta đừng rời khỏi Hồng Hoang...

Vẻ mặt của Lâm Nhất vẫn bình thản như trước, nghe vậy thì liền hỏi:

- Cớ gì lại nói ra lời ấy?

- Thiên Ninh, Thiên Khí và Lăng Đạo, Thanh Diệp dây dưa không thấy đường về, chuyện rất kỳ quặc. Nghe nói, hai người bọn hắn sớm đã đoạt được thần khí thượng cổ, có thật sự đi tìm Cửu Thiên môn kính hay không, còn chưa biết được.

Tiên Nô theo ánh mắt của Lâm Nhất nhìn lại, tiếp tục nói:

- Trước đây, sư phụ khuyên bảo chư vị trưởng lão, lại an bài rất ổn thỏa rồi, cũng không phải là ngộ biến tùng quyền, mà là suy nghĩ cho ngàn vạn năm sau. Nếu như sư phụ nói không có ý đi xa, Nô nhi tuyệt đối không tin đâu...

Lâm Nhất nghe vậy thì nhướng nhướng mày, cũng không lên tiếng.

Mới đầu, hắn còn ngạc nhiên bởi vì sự biến hóa của tiểu nữ nhi, hiện tại thì sớm đã tiêu tán. Mà trên họa trục, có linh hồ bách biến. Mà lúc này ở bên cạnh, đã có thiên huyễn như một.

Tiên Nô vừa suy ngẫm, vừa nói tiếp:

- Sư phụ! Ta và người còn phải tiến đến Minh Tuyền cốc một chuyến...

Rốt cuộc, Lâm Nhất cũng dời ánh mắt nhìn sang người bên cạnh,hỏi:

- Nô nhi? Ngươi có biết suy nghĩ của sư phụ lúc này không?

Tiên Nô hơi cúi thấp đầu, khóe miệng nhếch lên, bày ra bộ dàng yêu kiều. Mà đôi mắt nàng thì lại vô cùng dịu dàng, hiền hòa, chần chờ một hồi mới yếu ớt đáp

- Sư phụ muốn Nô nhi thu hồi họa trục trên tường...

Lâm Nhất lùi lại phía sau nửa bước, liếc mắt nhìn nàng, có chút khó hiểu nói:

- Vì sao ngươi lại không vui?

Tiên Nô nhón chân, chà qua xát lại, hai tay chắp lại sau lưng, bộ dạng thản nhiên, rất là vô tội đáp:

- Họa trục có chủ, nên để lại nơi này. Giống như Nô nhi đã có sư phụ, không thể rời nửa bước...

Lâm Nhất cũng không nói gì, nhấc chân bước ra khỏi tĩnh thất.

Tiên Nô lại đưa mắt nhìn bức hoa trục treo trên vách đá, nhìn hồi lâu, bất chợt thở dài một tiếng, giống như vừa trút được gánh nặng, lại cảm thấy vô cùng may mắn...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free