Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2602:

Cao nhân chính là cao thâm mạt trắc. Vương giả chính là khí phách trắc hậu. Mà bất kể là làm việc hay là động tác thì đều như linh dương quải giác, không để lại dấu vết, lại như kinh hồng phi thiên, không thể nào đo lường được.

Lâm Nhất từ một tên tu sĩ vô danh bừa bãi đến từ bên ngoài, bỗng nhiên trở thành người đứng đầu Ma thành, rồi đột nhiên hành tung không rõ, lại bất ngờ trở thành Thiên Hoang Chí Tôn, còn dẫn người đánh Ma thành. Lần này lại đột nhiên bỏ thành mà đi, quả thật làm cho đám người Mã Minh Tử không biết phải làm thế nào, chỉ có thể im lặng nhận lệnh.

Ai bảo hắn là Chí Tôn của hai khu vực chứ, ai bảo tôn ti trận tự là không thể cãi chứ, ai bảo...

Ngắn gọn lại chỉ có một câu, cường giả chính là luôn tùy hứng như vậy.

Nhưng mà, Thiên Hoang mới là căn cơ của Mã Minh Tử và Thẩm Nguyên Tử. Hôm nay lại phải hiến dâng tính mạng trụ giữ Ma thành, thật không thể nghi ngờ nữa đây là tránh cho hai người bọn hắn dựa thể phát triển. Mà để cho Minh Đạo giỏi về quyền mưu tham dự chấp chưởng Ma thành thì chính là một loại chế hành và ước thúc.

Ngoài ra, Lữ Nguyên Tử, trời sinh tính tình cẩn thận, có y liên thu với Xuân Đạo Tử và Đan La Tử quản hạt Thiên Hoang, chắc có lẽ sẽ không có gì quá đáng ngại. Lại nói tiếp, có Minh Phu nhân đang âm thầm kiềm chế, cũng xem như không cần lo lắng quá nhiều.

Lâm Nhất truyền lệnh xong thì lại để lại một lời răn đe tràn ngập sát khí, đơn giản là muốn đám người Mã Minh Tử tự giải quyết cho tốt, tránh cho có ngày chuyện lọt đến tai hắn. Mà hắn thì công bố muốn tuần tra bốn phương để hoạch địch, cũng là vì sự yên ổn của Bát Hoang, chỉ muốn nhổ cỏ tận gốc. Nhưng mà, trước lúc hắn còn chưa đi xa thì Tiên Nô cũng đã vội vã lao ra khỏi cửa thành, đuổi theo.

Cách Ma thành chừng ngàn dặm, giữa không trung trên một tòa sơn cốc tĩnh mịch.

Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, thản nhiên quay đầu, tóc tai rối bời theo gió, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, khóe miệng xách nụ cười.

- Sư phụ! Người muốn đi đến chỗ nào?

Tiên Nô vội vàng tiến đến, dáng vẻ vội vàng.

Lâm Nhất quay người sang chỗ khác, nói khẽ:

- Tùy ý đi thôi, đi khắp bốn phía nhìn một cái...

Thân hình của Tiên Nô lóe lên, đứng chắn phía trước hắn, ủy khuất nói:

- Rõ ràng là người muốn đi xa, sao có thể bỏ lại đệ tử và Lão Long, Hổ Đầu...

Thiên Ma cung vừa mới có động tĩnh, nàng lập tức biết được. Sau đó lại đuổi theo ra đến ngoài thành, đương nhiên nhất cử nhất động của sư phụ, nàng đều thu hết vào trong mắt.

Lâm Nhất không trả lời, chỉ hỏi ngược lại một câu:

- Thiên Sát cung non nước hữu tình, tại sao ngươi còn không an lòng tĩnh tu?

Tiên Nô nghe vậy thì rũ mắt, đôi mắt rưng rưng.

Lâm Nhất thấy vậy thì nội tâm mềm nhũn, liền lên tiếng an ủi:

- Là sự phụ muốn ngươi an ổn mấy ngày...

Ai ngờ lời vừa ra khỏi miệng, Tiên Nô đột nhiên cũng không kìm chế nước mắt nữa.

Ngẩng gương mặt trắng nõn, ngọc ngà xinh đẹp động lòng người lên, đôi mắt lộ rõ vẻ quật cường, tuôn ra một tràng:

- Không còn sư phụ, trong mắt đệ tử còn non nước hữu tình sao? Không có huynh đệ, Lão Long và Hổ Đầu có thể thỏa thê chè chén sao?

Nàng bất chợt lấy ra một miếng ngọc giản, tiện tay bóp nát, sau đó lập tức giang rộng hai tay, bày ra tư thế ngăn cản, kiên quyết nói:

- Sư phụ muốn vứt bỏ đệ tử, tuyệt đối là không thể...

Tiên Nô luôn nhu mì, nghe lời không thấy đâu nữa, thay vào đó là một tiểu cô nương rất đanh đá. Nàng giống như là đang làm nũng với bậc cha chú của mình, hay là đang đùa nghịch với huynh trưởng của mình. Giọng điệu điêu ngoa, lại có chút phóng túng, tùy hứng, cộng thêm mấy phần bất lực, ủy khuất làm cho người ta không đành lòng từ chối.

Lâm Nhất lần đầu thấy được đệ tử của mình như vậy, không nhịn được mà khẽ giật mình.

Tiên Nô thì lập tức bắt lấy cơ hội này tiến lên trước, bắt chặt lấy ống tay áo của hắn không buông. Nàng cúi thấp đầu, cả gương mặt thẹn thùng và sự chờ mông đều được che giấu phía sau mái tóc suôn mượt như thác nước. Ba búi tóc đen của nàng, giống như ba nghìn loại cảm xúc quấn quanh.

Lâm Nhất thoáng ngẩn ngơ, sau đó lại bất đắc dĩ nói:

- Là sư phụ muốn đến Thiên Hoang một chuyến, kế đó lại tiến đến Linh Động Tinh Vực tìm Thiên Ninh, Thiên Khí. Sau đó lại như thế nào thì sư phụ cũng chưa biết rõ...

- Hừ! Ta biết rõ người là nói một đằng, làm một nẻo, quả nhiên là vậy...

Đôi mắt Tiên Nô ầng ậc nước, lại cuống quít bắt lấy ống tay áo của Lâm Nhất, nép vào lưng hắn. Giọng nói tuy thanh thúy, nhưng lại rất kiên định, nàng nói:

- Mặc cho núi đao biển lửa, từ trước đến nay Nô nhi cũng không từ!

Lâm Nhất còn định nói thêm gì, nhưng nghe nàng nói vậy phải đành thôi.

Nha đầu kia vẫn còn có một mặt không muốn để người khác biết, đối với người làm sư phụ như hắn mà nói, chẳng biết điều này đáng để ăn mừng hay là phải đau đầu nữa...

Đúng vào lúc này, giữa không trung đột nhiên truyền đến tiếng gió phá không, kế đó lập tức có người quát lớn:

- Ài. Ta nói này lão đại, ngươi ra ngoài đi xa sao không báo với chúng ta một tiếng...

Kế đó lập tức có người phụ họa theo:

- Không sao đâu, đã có Nô nhi trông coi, chỉ cần có động tĩnh gì, sẽ lập tức gọi huynh đệ chúng ta đến.

Chỉ trong nháy mắt, hai dáng người cường tráng đã phá không mà đến.

Trong đó, Hổ Đầu vẫn không quên khoe khoang nói:

- Lão đại, tiến cảnh của thiên địa quyết của hai huynh đệ ta như hế nào, hặc hặc...

Lão Long thì lập tức phân trần:

- Ở trong thành không có việc gì làm nên đã đến dã sơn cốc tiêu khiển, không biết là chúng ta nên đi đâu đây...

Lâm Nhất đưa mắt nhìn hai vị huynh đệ đột nhiên hiện thân, bất đắc dĩ lắc đầu. Mà đối phương đã tách ra, một trái một phải kề vai với hắn, bày ra tư thế anh dũng, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng tranh đấu.

Tâm nguyện của Tiên Nô đã thực hiện được, nàng rất thức thời buông tay, trong nháy mắt đã khôi phục lại dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn như ngày xưa. Chỉ là, trong mắt lại có thêm vài tia đắc ý mơ hồ.

Lâm Nhất lướt mắt nhìn từng người một, bất lặc vẫy vẫy tay:

- Đến Thiên Hoang...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free