Vô Tiên - Chương 2601:
Lâm Nhất quay đầu thoáng nhìn lại, nghiêm mặt thét lệnh:
- Tất cả thu hồi pháp bảo cho bản tôn!
Đám tu sĩ Thiên Hoang đã bày sẵn trận địa sẵn sàng đón địch nghe vậy thì có chút chần chờ, nhưng cũng rất nhanh lùi lại phía sau. Ngũ đại trưởng lão tuy cao cao tại thượng, nhưng mà Chí Tôn Thiên Hoang và người đứng đầu Ma Thành thì chỉ có một!
Lâm Nhất nhẹ giọng lẩm bẩm:
- Để thua người ta một câu nói, trời cũng không sập được...
Mã Minh Tử đưa tay vuốt râu, sắc mặt có chút không dễ nhìn. Thẩm Nguyên Tử và mấy vị trưởng lão khác thì đều nhìn quanh, ai cũng thức thời giữ im lặng. Chỉ riêng Minh Đạo trốn ở một góc là mỉm cười mập mờ...
Đám tu sĩ Ma thành kai vốn tưởng chạy không thoát trời nắng, lại không ngờ được rơi vào chỗ chết lại tìm được đường sống. Mà bọn hắn cũng không hề tỏ vẻ, lão giả lúc trước lên tiếng một lần nữa mở miệng nói:
- Tại hạ, Niên Nguyên Tử đạ tạ Lâm Tôn khoan dung độ lượng!
Gã vừa thốt một tiếng Lâm Tôn ra khỏi miệng, đám người còn lại cũng nhao nhao nói theo. Xong rồi, gã lại vội vàng nói tiếp:
- Chúng ta là trở về từ Linh Động Tinh vực...
Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, nhưng có điều suy nghĩ.
Theo như lời Niên Nguyên Tử thì đám tu sĩ Ma thành tiến đến Thiên Hoang, trên đường đi bị tập kích, khiến Phục Linh bị thương. Thiên Ninh, Thiên Khí vì vậy mà nổi giận, lập tức dẫn người vây công. Mà Lăng Đạo và Thanh Diệp thì một mực dây dưa, tập trung tinh thần muốn cướp lấy thần khí thượng cổ. Hai bên không ngừng quấn quít truy đuổi, dần dần tiến đến gần Linh Động Tinh vực. Mà Linh động Tinh vực là một nơi quỷ dị khó lường, người thường khó có thể đến gần. Mọi người không thể chịu nổi áp lực, đành phải kết bạn với nhau quay trở về. Mà Thiên Ninh, Thiên Khí cùng với sáu vị Đại Vu và hơn mười vị cao thủ động thiên trung kỳ viên mãn, và cả hai sư huynh đệ nhà kia, thì vẫn một đường thẳng tiến. Nhìn tình hình kia, chỉ sợ cả hai bên sẽ vẫn cứ lề mề truy đuổi, không chế không thôi.
Niên Nguyên Tử sau khi nói rõ ngọn nguồn thì lập tức quay người, định dẫn mọi người rời đi.
Mã Minh Tử không nhịn được mà quát lên:
- Đợi đã!
Ông ta bước đến bên cạnh Lâm Nhất, lo nghĩ nói:
- Lâm Tôn phóng túng như thế, thì đặt chúng ta ở chỗ nào. Nên biết rằng Ma Hoàng còn chưa định, thủ thành không dễ...
Vốn là ông ta muốn nói nếu như mặc kệ đám tu sĩ này rời đi, chẳng khác gì thả hổ về rừng. Mà lúc ông ta lên tiếng, lại không hiểu sao lại biến thành mấy lời phàn nàn...
Lâm Nhất nhoẻn miệng cười cười, lạnh nhạt nói:
- Thiên Ninh, Thiên Khí chưa trừ, Ma thành khó thủ. Lăng Đạo, Thanh Diệp chưa diệt, thì Ma Hoang khó có thể bình an. Lúc này bức người quy thuận đơn giản chỉ là dối mình gạt người mà thôi. Với cả chém cùng giết tuyệt, nghiêm khắc trách móc nặng nề cũng không phải điều bản tôn mong muốn...
Niên Nguyên Tử và đám đồng bạn khá là hoảng loạn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của Lâm Nhất không rời.
Chuyện đó không phải giả, Thiên Ninh, Thiên Khí và mấy vị đại vu còn đó, ngày sau như thế nào, trước mắt quả thật không thể đoán được. Đã như vậy thì cần phải né tránh mảnh đất thị phi – Ma thành này càng xa càng tốt.
Lúc Lâm Nhất ngẩng đầu, thở hắt ra một hơi thì giống như đang có điều cân nhắc. Bất chợt, hắn nhìn về phía đám tu sĩ Ma thành còn may mắn sống sót kia, khoát tay áo nói:
- Uy bức lợi dụng bọn hắn, không bằng thuận theo tự nhiên. Chỉ có bản thân cường đại, mới không bị ràng buộc...
Niên Nguyên Tử cùng hơn mười vị Ma tu khác thừa cơ xuyên qua đám người mà đi, trong nháy mắt đã trốn về phía xa.
Mã Minh Tử bất lực buông ống tay áo, không phản bác được.
Càng theo vị Lâm Tôn này lâu ngày, càng không thể hiểu thấu được hắn. Nói hắn làm ra vẻ thì so đi tính lại cũng không bằng năm vị trưởng lão ở đây. Nói hắn thâm trầm thì khó tránh được giả vờ giả vịt. Ai bảo tu vi của hắn quá cường đại chứ, quả thật làm cho người khác không biết phải làm thế nào.
Lâm Nhất thu hết biểu cảm của Mã Minh Tử và đám người chung quanh vào trong mắt, bất đắc dĩ nở nụ cười.
Chưa bao giời thích lục đục với người khác, mà ngày hôm nay, mỗi ngày đều làm không biết mệt. Mà thôi, đến đây, hết thảy mọi chuyện đều đã là quá khứ...
Lâm Nhất âm thầm đưa ra quyết định. Hai hàng lông mày nhíu chặt lại, trầm giọng nói:
- Khắc định ma thành, không phải là chiến lực, bốn phương an bình, không phải là cố thủ. Chư vị bây giờ cẩn trọng, cũng không phải là kế sách lâu dài. Cho nên...
Hắn nói đến đây thì thoáng dừng lại một chút, sau đó lại lạnh nhạt nói tiếp:
- Bản tôn muốn đi tìm tung tích của Thiên Ninh, Thiên Khi và Lăng Đạo Thanh Diệp, để kết thúc mọi việc. Mà cuối cùng kết quả ra sao, còn chưa biết được!
Vẻ mặt của hắn đột nhiên thay đổi, trong nét lạnh lùng mang theo sự nghiêm túc, uy nghiêm nói:
- Từ hôm nay, Lữ Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử quay trở về Thiên Hoang. Mã Minh Tử và Thẩm Nguyên Tử... Còn có Minh Đạo, đóng giữ Ma thành. Không được làm địch với Yêu Hoang, không được đồng môn tranh chấp. Phàm là đại sự, thì đều phải do năm vị trưởng lão Minh Nhai bàn bạc quyết định. Nếu như có tranh luận thì hãy nhờ Minh phu nhân định đoạt!
Lời này, giọng điệu này, giống như là đang sắp xếp hậu sự, nhất thời khiến cho mọi người ở đây đều có chút trở tay không kịp.
Lâm Nhất thản nhiên nhếch môi, nói tiếp:
- Kẻ nào dám kháng lệnh không theo, bị tư dục quấy phá, ngày bản tôn quay về, chắc chắn sẽ hối hận không kịp...
Hắn đối với kẻ địch thì độ lượng có thừa, nhưng đối với thuộc hạ lại rất nghiêm khác. Mà điều này có dụng ý gì thì có lẽ chính hắn mới hiểu được rõ.
Đám người Mã Minh Tử, Thẩm Nguyên Tử không dám tranh luận, đành phải cúi đầu đồng ý.
Minh Đạo thì liên tục chắp tay, vẻ mặt vô cùng thỏa nguyện. “Vị Lâm Tôn này quả thật có mặt nhìn người, lại để cho mình và hai vị Động Thiên Hậu kỳ trưởng lão cùng nhau chấp chưởng Ma thành. Công sức trước đây thật không uổng phí, ha ha...
Lâm Nhất đột nhiên giao lại Thiên Hoang và Ma thành cho mọi người, sau đó cũng không nói thêm gì, chỉ nhìn chằm chằm vào đám người Mã Minh Tử, Thẩm Nguyên Tử. Kế đó thì đạp không chậm rãi bay lên, lại không nhịn được mà quay đầu nhìn quanh.
Đại thành cao ngất thì vẫn ở ngay trước mắt, nhưng đủ loại chuyện đã từng thì lại càng lúc càng xa.
Bất chợt vào lúc này, chợt có một bóng người áo trắng xuyên qua cửa thành bay đến...