Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2600:

Có cường địch đột kích, Ma thành sớm đã đóng chặt bốn cửa.

Lâm Nhất quét ngang cửu thành, thu hết tình hình vào trong mắt. Chỉ chớp mắt sau, hắn và Minh Đạo đã hiện thân ở ngoài thành.

Ở giữa không trung, cách thành chừng trăm dặm, hai đoàn người đang cách không giằng co.

Phía trước thành chính là hơn một trăm người, do đám cao thủ Thiên Hoang – Mã Minh Tử cầm đầu. Trong đó, có đến ba mươi, năm mươi người đã từng là tu sĩ của Ma thành. Nhưng bất kể là ai thì đều siết chặt pháp bảo trong tay, vả lại còn đằng đằng sát khí. Trong lòng chảo sông dưới chân mọi người, tử thi hài cốt vắt ngang, vắt dọc vô cùng lộn xộn. Không cần phải suy nghĩ nhiều nữa, chắc chắn là hai bên đã trải một trận hỗn chiến ác liệt.

Lâm Nhất chậm rãi dừng chân ở một đoạn cách thành chừng ngàn trượng, đảo mắt quan sát bốn phía.

Nơi này vắng bóng Tiên Nô cũng là điều bình thường, nhưng mà không thấy Lão Long và Hổ Đầu đâu thì thật có chút kỳ quái. Hai tên gia hỏa kia, xưa nay thích náo nhiệt. Trước mắt không biết vì sao lại không thấy bóng dáng đâu?

Minh Đạo luôn một mực đi theo sau lưng Lâm Nhất, chợt thấy đối phương hết nhìn trái đến nhìn phải, hắn liền vội vàng bước lên trước mấy trượng, giương giọng quát:

- Lâm Tôn ở đây, chư vị phía trước mau hành lễ!

Hai bên đang giằng co sớm đã phát hiện ra Lâm Nhất, nhưng chỉ vì sát trận sâm nghiêm nhất thời không chú ý đến hắn. Trong đó, bên phía Thiên Hoang, mấy vị trưởng lão đã phân phó đệ tử, đề phòng nghiêm ngặt là để bứt ra đón chào. Ai lại ngờ được, Minh Đạo kia lại đi trước một bước lên tiếng, lập tức làm cho tất cả mọi người ở đây vô tình đều mang tội thất lễ.

Nhưng mà, Minh Đạo vênh mặt hất hàm sai khiến lại đột nhiên thay đổi giọng điệu, nói tiếp:

- Lâm Tôn, trước đây may mà có Mã Minh Tử và chư vị trưởng lão kịp thời ứng đối, thế cho nên mới giúp Ma thành ta lù lù bất động...

Năm vị trưởng lão đã tách ra khỏi đám người, đều cảm thấy rất thiếu thiện cảm với Minh Đạo. Nhưng lại nghe lời nói kế tiếp của đối phương có chút lọt tai, nên ai cũng hòa hoãn hơn, còn chắp tay thăm hỏi.

Trong đó Mã Minh Tử còn chưa đến gần đã ở phía xa hùng hổ lên tiếng:

- Lâm Tôn! Người bế quan mới hơn hai năm mà thôi, tại sao xuất quan sớm vậy?

Thẩm Nguyên Tử cũng lập tức phụ họa theo:

- Trước đây Lâm Tôn đã có lệnh, chúng ta không dám quấy rầy...

Xuân Đạo Tử và Đan La Tử cũng lên tiếng giải thích:

- Hiện có dư nghiệt của Ma thành công thành, nhưng đã bị chúng ta vây khốn...

Lữ Nguyên Tử thì có chút áy náy nói:

- Lâm Tôn! Chớ trách chúng ta tự tiện chủ trương, việc này rất kỳ quặc, không dám sơ sẩy...

Minh Đạo thừa cơ trốn sáng một bên, bày ra bộ dạng như chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến mình.

Chỉ trong nháy mắt, năm vị trưởng lão đã tiến đến gần, hơn nữa còn tách ra đứng hai bên hắn.

Lâm Nhất gật đầu ý bảo, sau đó lên tiếng nói:

- Liên quan đến an nguy của Ma thành, Bản tôn sao có thể bỏ mặc. Sự tình xảy ra đột nhiên, may mà chư vị ứng đối thỏa đáng...

Hắn mở miệng, nói một câu ngắn gọn trấn an mọi người. Rồi lại vô tình lời ít ý nhiều, nhấc cầm đánh giá tình hình ở bên ngoài, không nhanh không chậm phân phó:

- Mã Minh Tử trưởng lão mau nói rõ ngọn nguồn!

Khí phách tự nhiên, không giận mà uy, phong phạm Chí Tôn hiển lộ rõ ràng, không bỏ sót.

Mã Minh Tử nghe vậy thì vội vàng chắp tay, sau đó thì trao đổi ánh mắt với mọi người xung quanh, rồi mới ho nhẹ một tiếng, chi tiết nói ra:

- Lâm Tôn...

Từ chỗ Mã Minh Tử, hắn biết được, ba mươi năm mươi người kia đều là những động thiên cao thủ đi theo Thiên Ninh, Thiên Khí tiến đến Yêu Hoang, nhưng bởi vì trên đường có biến nên mới quay trở lại, lại không nghĩ Ma thành đã đổi chủ. Vì vậy, trong nỗi bàng hoàng khiếp sợ đã mạnh mẽ xong đến. Mà trong đám kia, người cao nhất chỉ có tu vi Động Thiên trung kỳ, sao có thể là đối thủ của Thiên Hoang tu sĩ. Hai bên hỗn chiến, bọn hắn lập tức tử thương vô cùng nghiêm trọng. Kế đó còn bị vây khốn, rơi vào tuyệt cảnh. Mã Minh Tử cố tình một mẻ hốt gọn, hạ lệnh chém đầu đám người chống cự. Đang lúc đối phương đang ngoan cố chống trả thì Lâm Nhất chợt bất ngờ hiện thân...

Mã Minh Tử nói đến đoạn này thì lại nói tiếp:

- Lâm Tôn! Đám tu sĩ này vốn là nanh vuốt của Lăng Đạo, Thanh Diệp, sau lại là thuộc hạ của Thiên Ninh, Thiên Khí! Những kẻ hai đầu hai đuôi như thế, chắc chắn dị họa vô cùng. Vả lại cần phải nghiêm trị, xem như cắt đứt hậu họa!

Ông ta vừa nói đến đây, mấy vị trưởng lão bèn nhao nhao gật đầu phụ họa.

Nhưng mà Lữ Nguyên Tử thì chỉ lặng lẽ lắc đầu, im lặng không nói. Theo suy nghĩ của gã, thì tuy kẻ hai đầu hai đuôi làm người khác khinh thường. Nhưng xưa nay, kẻ yếu phụ thuộc kẻ mạnh, đó là đạo lý hiển nhiên. Chỉ nói tiên đồ không dễ, đơn giản cẩu thả mà thôi.

Lâm Nhất thu hồi ánh mắt từ phía xa về, nhàn nhạt lướt qua từng người một. Hắn cũng không nhiều lời, trực tiếp tiến lên trước, khi chỉ còn cách đám người đang giằng co chừng trăm trượng thì dừng chân, rồi cất giọng nói:

- Bản Tôn được Thiên Ninh, Thiên Khí ủng hộ, nhưng lại bởi vì chí hướng khác nhau mà từ chối. Hôm nay, Bát Hoang rung chuyển, vạn chúng khó có thể an bình, Bản tôn quay trở về Ma thành chỉ là tính toán cho thiên hạ...

Mã Minh Tử và mấy vị trưởng lão theo sát phí sau, rất không tán thành. Việc đã đến nước này còn dông dài như vậy làm gì?

- Hôm nay các ngươi sắp đi vào chỗ chết, sao không biết lạc đường quay đâu? Chỉ cần nói ra hướng đi của Thiên Ninh, Thiên Khí, hơn nữa còn biết sửa sai, thì bản tôn sẽ mở một mắt lưới...

Mã Minh Tử và Thẩm Nguyên Tử nghe vậy thì hai người âm thầm trao đổi ánh mắt rồi lặng lẽ lắc đầu. Cố thủ Ma thành, không thể không quả quyết. Mà Lâm Nhất còn chưa nói xong câu, thì trong đám người đang bị vây khốn chợt có người hét lên:

- Chúng ta không quan tâm ai là Thành chủ, càng không muốn người vô tội chịu chết. Tiếc rằng trong tình huống đột nhiên bị mất tổ, khó tránh khỏi bối rối. Hơn nữa chư vị còn cho người chém cùng giết tận như vậy, thử hỏi ai dám không liều chết chống lại...

Người mở miệng là một vị lão giả, tu vi động thiên sơ kỳ. Đám người chung quanh cũng nhao nhao đòng ý, mỗi người đều phong trần mệt mỏi, hơn nữa còn bi phẫn vô cùng. Lại nói tiếp:

- Chỉ cần Lâm Tôn chịu thả cho chúng ta một con đường sống, chúng ta sẽ nói hết những gì chúng ta biết...

Mã Minh Tử nổi giận quát:

- Càn rỡ! Người sắp chết lại dám cò kè mặc cả...

Mà ông ta vừa thốt ra câu kia đã lập tức ngậm miệng lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free