Vô Tiên - Chương 2599:
- Có gặp lại hay không là định số, duyên cạn duyên sâu không thể nói...
Lưu Tiên Nhi vuốt râu, trầm tư suy nghĩ một chút, chợt nói:
- Long Phàm còn sống, thì lời tiên trí lúc trước sẽ ứng nghiệm. Nếu không thì khó mà lường được...
Sắc mặt của Minh phu nhân thoáng trầm xuống.
Thiên địa có huyền cơ, có một vài điều có điểm dừng. Trong lời nói có thâm ý, không cần hiểu rõ.
Lưu Tiên Nhi tự biết mình nói lỡ, vội nói:
- Không thể nói, không thể nói...
....
Ma thành, Thiên Ma Cung.
Trong lầu các Thiên Ma cung, Lâm Nhất vẫn đang khép hờ, tĩnh tọa như trước. Bên trong kết giới của hắn, lại là một phen tình cảnh khác.
Hai mắt Phục Linh nhắm nghiền, tĩnh tọa trong một mảnh mây mù, cũng không còn tức giận uể oải nữa, mà là đang thử thổ nạp khí cơ cuồn cuộn chung quanh. Hơn nữa trong lúc chữa thương, còn không quên chú ý đến sự biến hóa của trời đất phương này.
“Lâm Nhất tuy là một người có bề ngoài hiền hòa, nhưng lại là một nhân vật lòng dạ thâm trầm, tàn nhẫn quyết đoán. Nếu như hắn muốn đối phó với Thiên Ninh, Thiên Khí, hơn nữa còn đã có dã tâm tranh bá Hồng Hoang thì nhất định sẽ không thả lão thân ra. Đã như vậy, lão thân chỉ có thể thích ứng trong mọi tình cảnh.
“Lão thân cũng thật sự muốn nhìn xem, đến cuối cùng hắn có thể đi đến một bước kia không...
Vị trí của Phục Linh là một góc ở bên trong kết giới, phạm vi chỉ hơn tầm mười trượng mà thôi. Chung quanh có mây mù giăng đầy, kết thành hàng rào, rất là khó lường. Ở bên ngoài, mới là toàn cảnh của kết giới. Lúc đầu là một ngàn trượng, sau đó là hai ngàn trượng, giờ đã bành trướng được năm nghìn trượng. Ở trong hỗn độn mây mù đằng kia, vậy mà lại sinh ra nham thạch cứng rắn, hơn nữa còn mơ hồ phập phồng bất định. Giống như là đại địa mới bắt đầu, hoặc như là cung điện đặt móng, bát phương biến số vô cùng, vũ trụ mênh mông hiển lộ manh mối!
Nhưng mà Lâm Nhất cũng không để ý đến Phục Linh, cũng không có tâm trạng lưu ý đến tình hình của kết giới. Mà hắn dùng nguyên thần thân thể khoanh chân ngồi đó, một thân, một mình mặt mày ủ rũ.
Nơi này, rộng khoảng một ngàn trượng, ngoại trừ hắn ra thì còn có ba mươi sáu bóng người hư ảo rơi tả tả khắp bốn phía, mỗi người đều đang giang tay bóp ấn quyết, không ngừng tu luyện. Cho đến hôm nay, chiêu thứ tám của Thiên ma ấn – Khôn ma ấn, và chiêu thứ chín – Càn Ma ấn vẫn đang tiến cảnh rất chậm chạp.
Pháp quyết của Thiên Ma cửu ấn là khác nhau, bởi vì cái sau chồng lên cái trước, mà uy lăng cũng tăng lên gấp đôi.
Đã biết, Nhân Ma ấn có ba mươi sáu đạo thủ quyết. Nguyệt Ma ấn, bảy mươi hai đạo thủy quyết. Nhật Ma ấn, một trăm lẻ tám đạo thủy quyết. Chu Tước ấn, hai trăm năm sáu đạo thủy quyết. Huyền Vũ ấn, năm trăm mười hai đạo thủy quyết. Bạch Hổ ấn, một nghìn một trăm hai mươi tám đạo thủ quyết. Trước sau, tổng cộng hơn hai nghìn đạo thủ quyết, lại đến hai nghìn hai trăm năm mươi sáu đạo thủ quyết của Thanh Long ấn.
Như thống kê trên, thất ấn hợp nhất, ngoại trừ sự gia trì của pháp lực thần thức ra thì còn cần phải nhanh chóng tế ra bốn nghìn năm trăm mười hai đạo thủy quyết, hơn nữa còn không được phép sai lầm, mới có thể thi triển ra một kích mạnh nhất. Quá trình tu luyện khó khăn thế nào, không cần hoài nghi! Mà muốn tiếp tục tu luyện bát ấn hợp nhất, cửu ấn hợp nhất thì độ khó càng vượt quá mức tưởng tượng.
Chỉ cần bát ấn hợp nhất, thi đã có đến chín nghìn lẻ hai mươi tư đạo thủ quyết. Chỉ riêng học thuộc thủ quyết thôi đã không dễ rồi, lại còn phải trước sau xỏ xuyên, chồng lên nhau, chỉ sợ lấy tu vi động thiên làm căn bản thì khó mà chống đỡ được chứ đừng nói đến chuyện có thể thể hiện ra được uy lực chính thức của thần thông.
Hôm nay, ở chỗ này, dù là bản thể của Lâm Nhất hay là vô số phân thân, thì nhiều nhất chỉ có thể tế ra nhiều nhất là sáu, bảy nghìn đạo thủ quyết, như vậy cũng khó lắm rồi...
“Phanh, phanh, phanh!
Ba tiếng động bất chợt truyền đến. Lâm Nhất đang tĩnh tọa không khỏi nhíu chặt mày.
Cách đó chừng trăm trượng, Tam Thanh hóa thân mỗi người ngồi một góc. Bọn hắn đang đánh thủ quyết, còn chưa xong thì pháp lực đã tiêu hao hết, lập tức rước hạ vào thân. Đến một lúc sau từng người một chậm rãi hiện ra từ trong hư ảo, thân thể lung lay bất định.
Tu vi của tam tu hóa thân không chênh lệch với bản thể là bao. Nếu như đổi lại là những phân thân khác thì chỉ sợ tình hình càng thê thảm hơn. Nhưng mà cũng không phải là không có công lao gì, từ đầu đến cuối, bọn hắn đều gánh vác tách nhiệm tìm hiểu số thủ quyết đã có. Dù vậy thì, đến khi nào mới có thể tu thành Thiên Ma cửu ấn?
Khác với Lăng Đạo, Thanh Diệp. Thiên Ninh, Thiên Khí người đông thế mạnh. Ngày sau nếu như muốn ra tay đọ sức với bọn hắn, thì khó tránh được phải hỗn chiến một trận. Đến lúc đó, chỉ sợ ba chiêu thần thông, Luyện Ngục, Tịch Diệt, Quang Minh không còn tác dụng. Chỉ có thể mượn nhờ Thiên Ma cửu ấn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi mới có thể chiến thắng sự vây công của đám Ma tu kia.
Lâm Nhất lắc đầu, vẫn không biết phải làm gì cả.
Cứ như vậy tìm kiếm đối quyết, có phải quá vội vàng hay không?
Nếu như Thiên Ninh, Thiên Khí chính diện giao phong, thì không thể né tránh được. Một khi bị thua, tất cả mọi thứ đều sẽ hóa thành bọt nước, kết cục cuối cùng ra sao, có thể nghĩ. Hôm nay, hắn đã mạnh mẽ đoạt lấy Ma thành, buộc bản thân vào thế đâm lao phải theo lao. Tiếc rằng, dục tốc bất đạt, tu thành Thiên Ma cửu ấn không phải là chuyện có thể làm được trong ngày một ngày hai, chẳng biết là có thể tìm đường tắt hay không...
Lâm Nhất giương mắt nhìn bốn phía, lo nghĩ một hồi rồi cũng cảm thấy được an ủi.
Qua nhiều năm như vậy, hắn luôn mượn nhờ Nguyên thần phân thân để tìm hiểu Ma ấn, dù chưa đại thành nhưng cũng đã nắm rõ được hai chiêu thủ quyết cuối cùng. Nhưng mà, số đạo thủ quyết của Càn Ma ấn vậy mà đã đạt đến một vạn tám nghìn lẻ bốn mươi tám, chỉ cần nhớ thôi cũng đủ đau đầu rồi...
Lâm Nhất cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, bỗng nhiên giật nãy. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến mất tại chỗ. Sau một khắc, ở trong Thiên Ma Cung lầu các, hắn đang ngồi tĩnh tọa đột nhiên chậm rãi mở hai mắt ra, còn tiện tay giải trừ cấm chế chung quanh, không vui nói:
- Lúc bản thể đang bế quan, lại có chuyện gì mà đến quấy rầy?
Không còn cấm chế, trong lầu các lập tức gió giục mây vần.
Mà bên ngoài cũng không có một bóng người, chỉ có một giọng nói từ phía xa truyền đến:
- Lâm Tôn! Có vài chục cao thủ đột nhiên mạnh mẽ xông đến cửa thành, đã bị ngũ đại trưởng lão dây người vây khốn. Chuyện lớn như thế, không dám giấu giếm...
Còn chưa nói xong lời thì trên thang đá lầu các đã hiện ra thân hình của một người đàn ông trung niên mặt thô râu đen, không ai khác ngoài Minh Đạo.
Gã bước vội vài bước lên phía trước, cúi thấp người chắp tay hành lễ, vẻ mặt vô cùng lo lắng, nói:
- Đám người kia đều là thuộc hạ của Thiên Ninh, Thiên Khí, đã qua hai năm, đột nhiên quay lại. Mà Thiên Ninh, Thiên Khí lại không hiện thân, chuyện này có chút kỳ quái. Mấy vị trưởng lão Mã Minh Tử vậy mà không qua bẩm báo, tự mình chủ trương, tại hạ cảm thấy rất không ổn. Kính xin Lâm Tôn xem xét...
Lâm Nhất nghe vậy thì khá là kinh ngạc, cũng không lên tiếng, chỉ trầm tư suy nghĩ.
Minh Đạo vừa mới đứng thẳng lên, đã lại lập tức cúi đầu, áy náy nói:
- Lâm Tôn bế quan mới chỉ hơn hai năm, lúc trước còn có lệnh không được phép quấy rầy. Kính xin tha thứ cho tại hạ đã lỗ mãng....
Lâm Nhất phất ống tay áo, vươn người đứng nhận, nhấc chân bước ra khỏi lầu các, cũng không hề quay đầu lại, nói:
- Minh Đạo, ngươi làm rất tốt...
Minh Đạo nghe vậy, hai mắt lập tức sáng bừng, vội vàng phi thân đuổi theo, nói:
- Lâm Tôn! Tại hạ còn có một chuyện muốn bẩm báo...