Vô Tiên - Chương 2598:
Thiên Hoang, Minh Tuyền cốc.
Cảnh sắc sơn cốc vẫn không có gì thay đổi, Minh tuyền thanh tịnh như cũ. Chỉ là, trên mặt suối, có hai mặt gương đồng treo lơ lửng, chung quanh, vân quang hiển hiện.
Ở bên cạnh bờ suối, Minh Phu nhân một mình ngồi lặng yên cẩn thận dò xét. Qua hồi lâu, nàng mới phất nhẹ ống tay áo, vân quang biến ảo dần dần tiêu tán đi. Hai mặt gương đồng cũng chậm rãi quay trở về trong tay nàng. Mà nàng, thì vẫn nhìn chằm chằm vào mặt nước trong vắt, khẽ lắc đầu.
Trong tình cảnh không bị ai quấy rầy, có thể an tâm thi pháp, sự biến ảo của gương đồng càng thêm mê ly, chỉ là khó mà lần ra được manh mối.
Ài! Tình duyên một kiếp, cửu chuyển cũng phí thời gian. Hết lần này đến lần khác, hai nha đầu kia vẫn cứ dây dưa không rõ. Ân oán luân hồi như thế, làm sao mà đau khổ đến vậy.
- Phu nhân!
Một lão giả râu tóc bạc trắng, mặt đỏ từ phía xa bay đến. Còn chưa đến gần thì từ phía xa đã chắp tay hành lễ.
- Lưu Tiên Nhi, ngồi xuống đã rồi hãy nói chuyện.
Minh Phu nhân nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn vào mặt suối êm ả, ngẩn ngơ xuất thần.
Lão giả vừa đến là Lưu Tiên Nhi. Lúc gã đáp xuống, cũng không vội vã ngồi xuống, mà tiến nhanh lên trước vài người, khom người nói:
- Sau khi Lâm Nhất công Ma thành, đã lập tức bế quan. Mà Thiên Ninh, Thiên Khí đều không có ở trong thành, có lẽ ngày sau sẽ có quyết chiến. Còn chưa nói đến kết quả cuối cùng sẽ ra sao, Lâm Nhất, hắn đã nhân lúc hỗn loạn đã thừa dịp ổn định lại đại thế!
Minh phu nhân nghe vậy thì lẩm bẩm:
- Lão thân đã quá coi thường hắn...
Lưu Tiên Nhi tiếp tục bẩm báo:
- Mà hướng đi của Thiên Ninh, Thiên Khí lại không rõ, có lẽ cũng bởi vì Thanh Diệp, Lăng Đạo. Có lời đồn, thần khí thượng cổ xuất bản, liên quan đến Cửu Thiên môn kính...
Minh phu nhân thoáng ngạc nhiên, nhưng lại không cho là đúng mà nói:
- Cho dù lời đồn là thật thì đã có thể thế nào? Tiến về Cửu Thiên, cần phải vượt qua Linh động, Hỗn độn tinh vực. Hành trình đó là cửu tử nhất sinh, đến cuối cùng chỉ là phí công vô ích.
Sau khi Lưu Tiên Nhi bẩm báo xong, mới lặng lẽ ngồi xuống. Gã ha ha cười hai tiếng, tiếp đó lạ rụt rè hạ thấp người, chắp tay hỏi:
- Còn không biết Cửu Thiên môn kính có gì kỳ quặc, kính xin phu nhân chỉ giáo!
Rốt cuộc Minh phu nhân cũng dời ánh mắt, chậm rãi chuyển đến trên thân Lưu Tiên Nhi. Đối phương không dám nhìn thẳng, đành vội vàng cúi đầu né tránh. Mà nàng thì giống như đã nhìn thấu hết thảy, thở dài nói:
- Đạo giả ứng với trái tim gỗ đá, làm người còn chỉ sợ còn hơn cả dã thú. Cần biết, nhiều chuyện ắt gặp họa, ít chuyện là phúc~
Ý nàng muốn nói chính là, tiến đức tu đạo, cần có một cái đầu gỗ đá.
Mà có yêu thích, có ngưỡng mộ liền có dục vọng. Người ta hành sự, cần phải trong sạch như nước, chỉ cần có lòng tham, sẽ xuát hiện nguy cơ. Chỉ có người khổ vì chuyện đời mới biết được ít chuyện là phúc. Chỉ có người bình tâm, mới biết rõ loạn tâm là hại.
Nói trắng ra thì chính là một câu, Lưu Tiên Nhi ngươi đừng có rảnh rang lại kiếm việc vào thân.
- Đa tạ phu nhân chỉ bảo...
Lưu Tiên Nhi nghe vậy thì khá là lúng túng, lập tức giải thích:
- Chỉ vì từ lúc quay về cho đến nay, không nghe phu nhân nhắc đến tình hình Cửu Thiên. Vừa vặn gặp lúc này, nên mới cố ý hỏi, ha ha...
Tuy gã cẩn thủ tôn ti nhưng cũng không dám đi quá giới hạn, nhưng là một lão nhân của Minh Tuyền cốc, bình thường lúc nói chuyện cũng khá là tùy tâm tùy ý.
- Ngươi ấy, cũng nên biết Cửu Thiên hung hiểm vô cùng, rồi lại tiêu dao, hồn không tự giác...
Minh phu nhân oán trách một câu, chậm rãi nói tiếp:
- Cùng hắn dục niệm thất thủ, không bằng kiến tạo một cõi yên vui. Tục ngữ nói hay lắm, tri túc thường nhạc, tiên cảnh vĩnh tồn!
Lưu Tiên Nhi cúi đầu đồng ý, rồi lại lo lắng hỏi:
- Nếu như có người tìm đến Cửu Thiên môn kính, Minh tuyền cốc ta nên ứng đối như thế nào?
Gã đi theo Minh phu nhân nhiều năm, đương nhiên sẽ hiểu được một phen cố chấp kiến tạo của đối phương.
Minh phu nhân mỉm cười, hàm súc không rõ, nói:
- Nếu như Hồng Hoang cao thủ đều tiến về Cửu Thiên, lão thân cầu còn không được, vả lại cũng không cần ứng đối...
Lưu Tiên Nhi đưa tay vuốt râu, trầm tư suy nghĩ, bất chợt thoải mái cười cười, ánh mắt rơi vào trong tay Minh phu nhân, ân cần hỏi:
- Phu nhân! Tung tích của Mộ Vân, Vũ Tử như thế nào rồi!
Minh phu nhân cũng không đáp lại, chỉ khẽ lắc đầu.
Lưu Tiên Nhi khó hiểu nói:
- Hai tỷ muội kia đang ở đâu? Nhất định là không thể đến Cửu Thiên...
Minh phu nhân trầm ngâm một lát, chợt nói:
- Thiên địa cửu trọng, giới tử vạn chủng. Tinh hỏa còn có tam thiên cảnh, không có điều gì là không thể cả!
Nàng không trực tiếp trả lời, mà rồi lại nói gần nói xa, dụng ý sâu xa, đáng để nghiền ngẫm một phen.
Trời đất to lớn, trùng điệp khó lường. Giới tử rất nhỏ, nhưng lại ẩn giấu càn khôn. Một ít tinh hỏa cũng có thể diễn hóa ra mấy nhìn cảnh giới. Vạn sự vạn vật, tất cả biến hóa đều có khả năng.
Lưu Tiên Nhi lại hỏi:
- Nếu như thật là vậy, Lâm Nhất làm sao chịu bỏ qua. Hắn chắc chắn sẽ muốn tiến đến Cửu Thiên, cũng chẳng biết là có thể gặp lại hai tỷ muội kia không.
Minh phu nhân thu hồi gương đồng, vung nhẹ ống tay áo, một chút lá khô nhẹ nhàng bay xuống, quẻ tượng lộn xộn hiện ra. Nàng ngưng mắt quan sát, sau đó lại nhìn về phương xa, thản nhiên lẩm bẩm: