Vô Tiên - Chương 2597:
Trần Tử ở gần cửa động, đứng mũi chịu sào. Mà trong nháy mắt dị biến phát sinh, còn không cho phép né tránh thì đột nhiên thân thể nàng bị một cỗ pháp lực trói chặt, không thể nhúc nhích cựa quậy nữa. Vào đúng lúc này, chợt có người vươn tay chụp đến. Nàng trố mắt kinh ngạc, mặt mày biến sắc. Kế đó, một tiếng “rắc vang lên. Nàng không nhịn được mà hừ thảm một tiếng.
Chỉ thấy, Trì Tử Phong đã bẻ gãy ngón tay của nàng, đồng thời cướp lấy Càn Khôn giới chỉ bỏ đi. Y quay người, trốn sâu vào trong huyệt động, còn không quên quay đầu lại cười cười nói:
- Ha ha! Ta cứu ngươi một mạng, liền cướp lấy thu hoạch hai trăm năm qua của ngươi, xem như báo đáp. Hai người không thiếu nợ nhau, cáo từ...
Trần Tử tức giận thét lên:
- Tiểu nhân vô sỉ! Bổn cô nương sẽ không bỏ qua cho ngươi...
Trì Tử Phong thản nhiên nói:
- Hừ! Ta là chính nhân quân tử, bằng không thì đã lột sạch ngươi khinh nhờn một phen...
Y còn chưa nói xong câu, cả người đã xuyên qua vách tường, rời đi.
“Oanh!
Trong lúc Trần Tử còn đang nổi giận, thì đầu lâu của con dị thú kia đã hung hăng đánh tới. Tay chân của nàng đều đã bị trói chặt, không thể nào chống đỡ, cả người lăn lông lốc ra ngoài. “Phanh một tiếng, đập vào tấm thạch bích, rồi rơi xuống đất, “bịch. Nàng ngã trên mặt đất, vô cùng chật vật, nàng giãy giụa giơ tay phải lên, năm ngón tay đã thiếu mất một ngón, máu thịt be bét. Mà xuyên qua đốt ngón tay đã bị bẻ mất, nàng có thể thấy được con dị thú kia đang giương mắt thăm dò huyệt động. Hơn nữa, cái miệng lớn đầy răng nanh còn há lớn, cắn về phía này.
- Trần Tử ta tính kế vô số người, cuối cùng lại sa chân, bị một tên tiểu nhân bẩn thỉu chặt mất một ngón tay, cướp sạch toàn bộ tài sản, thật sự là báo ứng, hì hì...
Trần Tử dốc sức liều mạng điều động tư vi, muốn tự cứu mình. Tiếc rằng, trong tình huống bị trói chặt, nàng khó mà động đậy được, đành phải vô lực tựa vào thạch bích. Lúc này, ánh mắt của nàng chợt lướt qua da lông, xương vỡ rải đầy khắp huyệt động, lại không nhịn được mà cười thảm một tiếng. Thế gian này, ngươi tranh ta đoạt, từng trận đều là cạnh tranh sinh tử, đến cuối cùng, không trở thành con mồi thì cũng sẽ bị dục niệm cắn nuốt, kết quả cũng rơi vào kết cục như vậy...
Trong nháy mắt kia, mùi máu tanh phả vào mặt, một cái miệng đầy ắp răng nanh, nhớp nháp máu tanh, dữ tợn đáng sợ lao đến. Sau đó là “Oanh một tiếng trầm đục vang lên.
Trần Tử buông mí mắt, vô cùng chán nản. Rất nhiều chuyện cũ đột nhiên vọt đến như thủy triều, rồi trong chớp mắt liền biến mất. Ngàn vạn năm qua, lại ngắn ngủi chỉ trong một thoáng. Vội vàng quay đầu nhìn lại, năm tháng không dấu vết. Mà trong hoảng hốt, dưới ánh mặt trời rực rỡ bảy màu, còn có một giọng nói già nua, vả lại còn rất quen thuộc vội vã truyền đến:
- Trần Tử, lão thân biết rõ con còn sống!
Sư phụ? Chẳng lẽ là hai thầy trò bọn họ đang gặp nhau trong mộng...
Lại một hồi động tĩnh lộn xộn truyền đến, đầu lâu của con quái thú kia đã bị chia năm xẻ bảy, còn bị vứt ra khỏi huyệt động. Ké đó là một bóng người lưng đã còng xuống vọt đến, vội vàng cúi người, hơn nữa còn hấp tấp duỗi hai tay ra.
Trần Tử bỗng nhiên choàng tỉnh, mở hai mắt ra. Nàng nhìn gương mặt già nua trong gang tấc, không thể nào kìm chế nổi sự vui sướng. Giống như gặp được người thân thiết nhất, cảm xúc phập phồng, nàng nghẹn ngào khóc thét:
- Mẹ....
Vị lão phu nhân vừa đến, chính là Hoàng bà bà! Bà bà lang thang trong khu vực tang ma suốt mấy thang, nhưng cũng không thu hoạch được gì. Hôm nay, khi đi ngang đây, thấy quái thú phát cuồng, hơn nữa còn nghe thấy tiếng la thất thanh từ bên trong huyệt động truyền đến, liền không dám chần chờ.
Rốt cuộc trong lúc Trần Tử nguy cấp, chạy không thoát khỏi trời nắng cũng cứu được nàng. Ai mà ngờ được, một tiếng gọi “mẹ vừa mới vang lên, đã khiến cho đôi tay của bà bà – một người xưa nay vốn rất tàn nhẫn, cứng rắn thoáng run rẩy. Hơn nữa còn không ngừng lên tiếng trấn an người trong ngực:
- Ừ... Là sư phụ đã đến, đừng hoảng sợ nữa...
Trần Tử lại giống như không quan tâm, vẫn cứ vùi đầu trong ngực Hòng bà bà, không ngừng khóc thét:
- Sư phụ, người chính là mẹ của Trần Tử...
Đệ tử của bà bà cũng không phải là thất kinh, mà là phát ra từ tận đáy lòng. Tuy nói, hai thầy trò bọn họ thân như mẹ con, nhưng mà cách gọi xưng hô chân tình như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên.
Hoàng bà bà ôm chặt Trần Tử, không nhịn được mà rơi nước mắt, liên tục gật đầu nói:
- Ừ, ừ...
Trải qua biết bao kiếp nạn, rốt cuộc hai thầy trò bọn họ cũng gặp lại nhau.
...
Ba ngày sau.
Thương thế của Trần Tử đã có chuyển biến tốt đẹp hơn, người cũng dần dần khôi phục lại bộ dáng ngày xưa. Ngón ta bị đã bẻ gãy thì đã mượn nhờ pháp lực, khôi phục lại như cũ, chỉ còn chờ đến ngày khôi phục hẳn mà thôi. Nàng khoanh chân ngồi giữa huyệt động đã được quét dọn sạch sẽ, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Hoàng bà bà. Trong tay đối phương thì cầm một đoạn xương sơ, chầm chậm chải tóc cho nàng.
Hai thầy trò bọn họ gặp lại nhau ở khu vực tang ma, không khỏi cảm khái, kể ra tâm sự. Mà cả hai, đã thừa nhận nhau là mẹ con, tình cảm đã sâu, nay càng thêm bền chặt.
- Mẹ! Người nói tiểu tử kia cũng đã đi tới Hồng Hoang, hơn nữa còn trở thành người đứng đầu Ma thành và Chí Tôn Thiên Hoang?
Trần Tử rất điềm tĩnh, giọng điệu chậm rãi. Nàng đưa mắt, nhìn chằm chằm về phía cửa động, không hiểu sao lại cảm thấy vui vẻ.
Ở hai bên cửa động, có bốn vị cao thủ đang âm trầm hờ hững đứng gác. Đó là Hoa nô mà sư phụ nàng luyện chế, đủ để ứng phó đủ loại tình huống ở nơi này.
Hoàng bà bà tiếp tục giúp Trần Tử chải tóc, gương mặt đầy nếp nhăn thích ý nở nụ cười. Nhà ai, mà mẹ lại không chải đầu cho con gái chứ. Vất vả khổ cực tu luyện cả đời, được hưởng niềm vui gia đình như vậy, xem như đã đủ rồi.
- Hắn đã giết chết Cửu Huyền thượng nhân, danh chấn Bát hoang, đánh bại hai vị Ma Tôn, trở thành cao nhân Động Thiên hậu kỳ...
- Ừ! Không chỉ có như vậy, nghe nói hắn đã tu đến La Thiên cảnh giới rồi...
Trần Tử nghe sư phụ thỏ thẻ, mùi đàn hương quanh quẩn khiến cho tâm trí của nàng không khỏi bay xa. “Vốn cho là mình tu vi của mình đã đủ để sánh vai với hắn, ai ngờ, hắn vẫn luôn nghịch thiên như thế. Tiểu tử thối, hắn nhất định là rất đắc ý, rất uy phong...
Hoàng bà bà nói tiếp:
- Bây giờ, sau khi nghỉ ngơi, lão thân sẽ dẫn con tiến về Thiên Hoang...
Trần Tử phấn khởi vô cùng, đôi mắt sáng chợt biến màu, có chút giật mình, đáy lòng dậy sóng. Bất chợt, nàng đột nhiên quay người khẩn cầu:
- Mẹ! Dẫn con trở về Ma Hoàng cốc...
Bàn tay đang cầm lược của Hoàng bà bà thoáng ngừng lại, bộ dạng ân cần.
Trần Tử thì xoay hẳn người sang chỗ khác, cắn cắn môi, lồng ngực phập phồng, âm u nói:
- Nếu như tiểu tử kia còn nhớ đến Trần Tử, theo lý phải đến đây tìm. Chỉ cần hắn xuất hiện ở Ma Hoàng cốc, Trần Tử chắc chắn sẽ theo hắn... đi đến chân trời xa xăm...
Nàng còn chưa nói xong câu, hai gò má đã ửng hồng vì xấu hổ, trong đôi mắt còn lộ ra ra sự chờ đợi và một tia cố chấp.
Năm đó, lúc nàng còn là Hoa Trần Tử đã có ước định với tiểu tử kia, phải cùng nhau cầm tay đi đến chân trời xa xôi. Về sau, nàng lại biết được, trong lòng tiểu tử kia sớm đã có người khác. Nếu như Trần Tử đã rời đi rồi, sao có thể một lần nữa tự chạy đến trước cửa...