Vô Tiên - Chương 2596:
Mấy con quái vật kia dài khoảng hai ba trượng, sau lưng còn mọc lên hai cánh, mỏ nhọn, móng vuốt sắc bén, rõ ràng là đám Cự điêu kết lại thành bầy đi kiếm ăn. Từng con một đều nhanh như tia chớp gào thét đáp xuống, lao thẳng đến bóng người mảnh mai trên sườn núi.
Tiểu cô nương tuy đã phát hiện ra, nhưng đã mất hết sức lực để ứng biến, liền dứt khoát nhắm chặt hai mắt, thở phào một hơi giống như trút được gánh nặng. Nàng đột nhiên nhìn thấy, dưới ánh chiều tà rực rỡ, tên tiểu tử thối kia đang xách vò rượu, hả hê tươi cười xấu xa...
Đúng vào lúc này, ở gần đó đột nhiên xuất hiện bóng dáng của một người đàn ông, người kia từ dưới mặt đất bò lên, thuận tay kéo lấy tiểu cô nương kia, hơn nữa còn nhanh chóng dựng lên. Cự Điêu nhanh chóng lao đến, thoáng chốc, chỗ kia chợt vang lên một tiếng nổ mạnh, mảnh vỡ văng tung tóe. Chỉ là, thế đi của người đàn ông kia là cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã ôm theo tiểu cô nương kia, thoát khỏi vòng vây công. Quái vật vồ hụt, sao chịu bỏ qua, liền thét lên một tiếng “hí... í... í... sau đó thì lập tức bám theo. Mà chỉ chớp mắt sau, hai bóng người kia đã biến mất vô tung.
Sau một lát, trong một huyệt động cách chỗ kia chừng vạn dặm, chợt xuất hiện hai bóng người. Trong đó, người đàn ông thuận tay vứt vị tiểu cô nương kai trên mặt đất, còn mình thì tùy ý “bịch một tiếng, ngồi bệt xuống, hít hà từng ngụm khí, còn không quên đưa mắt dò xét mọi nơi.
Huyệt động mà bọn hắn ẩn nấp nằm trên vách một ngọn núi đá cao ngàn trượng, là huyệt động tự nhiên, dài hơn mượn trượng, cao chừng hai trượng, khá là rộng rãi. Hơn nữa khắp nơi còn trải đầy da, lông và xương, hơn nữa còn tràn ngập múi máu tanh, giống như là sào huyệt của dị thú.
“A...
Lúc tiểu cô nương ngã xuống, không nhịn được mà rên rỉ một tiếng. Nàng áo trắng thướt tha, dáng người mềm mại, hơn nữa gương mặt xinh đẹp lại trắng bạch, không có chút máu nào, bộ dạng càng rung động lòng người thêm gấp bội.
Người đàn ông đảo mắt nhìn qua, vội vàng đỡ lấy nàng, cười cười nói:
- Ha ha! Đạo hữu không sao chứ...
Trong lúc vô tình, chạm phải bàn tay trắng nõn, hương thơm quanh quẩn đầu mũi, tiện thế áp sát vào, có chút thương cảm nói:
- Thương thế của vị cô nương này không hề nhẹ, vả lại cho phép ta xem xét một chút...
Trong lúc tiểu cô nương này đang hành công thì đột nhiên bị tập kích, khiến cho nàng bị thương không hề nhẹ. Mà trải qua trận giày vò này, tích tụ trôi chảy, thú đan pháp lực mà lúc trước nàng nuốt xuống, một lần nữa tuần hoàn khắp kinh mạch và tạng phủ, khiến cho tình hình vô cùng nguy cấp đột nhiên chuyển biến tốt hơn. Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, tinh thần cũng dần dần tỉnh táo lại. Lúc này, chợt phát hiện mình đang được một người đàn ông ôm trong ngực, thì sắc mặt không khỏi đỏ bừng lên, bất ngờ vùng vẫy nói:
- Ngươi là người phương nào...
Người đàn ông kia bất ngờ không kịp đề phòng, bị đẩy ra, lập tức lảo đảo. Y vội vàng lấy lại thăng bằng, ôn hòa cười nói:
- Ta là Trì Tử Phong, là nhân sĩ Ma Hoang, sống ở Xích Hạp cốc cách khu vực tang ma chừng vạn dặm. Mới vừa rồi thấy đạo hữu gặp nạn, nên mới ra tay tương trợ...
Tiểu cô nương “bịch một tiếng, cả người vô lực tựa lên tấm thạch bích, hai hàm răng nghiền chặt, thần sắc đề phòng.
Người đàn ông tự xưng là Trì Tử Phong kia tầm ba mươi tuổi. Dưới hàm, để một chòm râu ngắn, ngũ quan tuấn lãng, đôi mắt có thần, là một vị cao thủ Tiên Quân hậu kỳ. Lúc hắn mở miệng cười nói, hành động rất tự nhiên, vẻ mặt ôn hoa, quả thật làm người ta cảm thấy rất có hảo cảm.
Tiểu cô nương tựa vào vách tường ngồi đó, nhíu mày một lát, mới áy náy lên tiếng:
- Là đạo hữu đã cứu Trần Tử, đại ân không quên.
Trì Tử Phong chớp chớp mắt, chợt nói:
- A! Hóa ra là Trần Tử đạo hữu! Ngươi là một vị cô nương, một thân một mình đến đây, quả thật là dũng cảm...
Trần Tử nói:
- Vậy thì đã sao? Lúc đó chẳng phải đạo hữu cũng một thân một mình...
Trì Tử Phong khoát tay nói:
- Ta cùng với mấy vị hảo hữu nữa kết bạn mà đến, trên đường bị lạc mất nhau mà thôi.
Trần Tử cũng không có tâm trạng hỏi nhiều, bèn lặng yên đánh giá huyết động này. Thú đan trong cơ thể nàng đang chậm rãi hòa tan, rất cần tĩnh tu thổ nạp. Ngoài động tình hình không rõ, trong động lại càng khó lường. Tình cảnh này thật sự khiến người ta khó mà an tâm được.
Trì Tử Phong thấy Trần Tử khá là hoảng loạn, bèn cười cười an ủi:
- Đạo hữu cứ an tâm, không cần phải nôn nóng! Thần thức của mấy con thú thượng cổ kia có thể so với Phạm Thiên tu sĩ, cực khó đối phó...
Trần Tử nhìn Trì Tử Phong gần trong gang tấc, lại không nhịn được mà nhìn về phía cửa động.
Trì Tử Phong vẫn hồn nhiên nói tiếp:
- Ta và ngươi hãy ở lại chỗ này tránh né mọt chút, sau đó lại kết bạn đồng hành, cũng tiện có thể chiếu ứng lẫn nhau...
Trần Tử lại giương mắt, cẩn thận xem xét, thấy dáng vẻ của Trì Tử Phong khá là thản nhiên, bèn cười cười xấu xổ, nhưng vẫn dè dặt, cẩn thận vô cùng, không dám buông lỏng cảnh giác.
Trì Tử Phong càng lúc càng tự nhiên, chợt hỏi:
- Đây có phải là lần đầu tiêu đạo hữu tiến vào khu vực tang ma không? Kế tiếp, Trì mỗ dẫn đường, bảo vệ an nguy cho ngươi, cũng có thể bảo vệ an nguy cho ngươi!
Trần Tử chần chờ một chút, rốt cuộc cũng mở miệng nói:
- Ta đã đến nơi này được hơn hai trăm năm...
Trì Tử Phong nghe vậy thì khá là ngạc nhiên, đôi mắt sáng bừng, mở miệng tán thưởng:
- Thật sự là đã coi thường Trần Tử đạo hữu, chắc hẳn chuyến này thu hoạch tương đối khá...
Trong hai trăm năm này, một mình hành tẩu, nhiều lần ra sống vào chết, lại chịu vô số gian khổ, chịu vô số vết thương, lại vô số lần chết đi sống lại, nếu như nhắc đến thu hoạch, thật sự là khiến người ta một lời khó nói hết. Là gặt hái được sự cô độc, thất vọng hay là gặt hái được sự cô đơn, lạnh lẽo, quạnh quẽ đây? Là gặt hái được sự tuyệt vọng thoải mái, hay là gặt hái được sự cảm hoài vì may mắn còn sống sót. Mà mỗi khi đối mặt với vận rủi không thể thoát khỏi, mọi suy nghĩ đều biến mất, tâm ma cũng chết, chỉ mong đợi vào một phần an bình, cùng sự tĩnh lặng và vĩnh viễn. Có lẽ, khi nhắc đến khu vực tang ma, nên giải thích như vậy...
Trần Tử than dài, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt...
Trì Tử Phong cực kỳ khéo hiểu lòng người, cũng không ép hỏi nữa, chỉ an ủi:
- Theo ta thấy thì vết thương cũ của đạo hữu chưa lành, lại thêm vết thương mới. Cộng thêm nuốt đan thú mà không kịp điều trị, thế nên khí tức mới loạn. Còn cần phải uống đan dược, điều dưỡng một phen mới được...
Y mở lòng bàn tay ra, để lộ mấy viên đan dược màu đỏ như lửa, ân cần nói:
- Đan dược của tộc ta rất có hiệu quả, đạo hữu không ngại thì dùng thử đi!
Trần Tử chậm rãi mở mắt ra, cảm kích cười cười, lại nhã nhặn từ chối:
- Không cần! Ta còn có đan dược còn có thể dùng...
Nàng thấy đối phương rất nhiệt tình, khó có thể chối từ, đành phải giơ một ngón tay lên, để lộ một chiếc nhẫn tinh xảo, từ bên trong tế ra một bình thuốc.
“Phanh, phanh!