Vô Tiên - Chương 2595:
- Hai mẹ con ta thân cô thế cô, thế lực yếu, nhưng cũng không cho phép người ta khi dễn. Chỉ cần còn thở, nhất định phải gạch ngói cùng ngọc tan! Đám đạo hữu Ma Hoàng cốc nghe đây, lão thân ta bất kỳ ai cũng không sợ...
Đám người vây xem dần dần tản đi, mà từ hôm nay, mọi người ai ai cũng biết, Ma Hoang cốc đột nhiên xuất hiện một bà điên. Bà ta không chỉ có hung hãn, ngang ngược mà còn quen biết với Chí Tôn Ma thành, là một nhân vật không dễ gây chuyện.
Hoàng bà bà mắng chửi hồi lâu, rồi lại tự lẩm bẩm một mình rất lâu, rốt cuộc cũng mệt mỏi. Nhưng bà cũng không hề nhàn rỗi, cần mẫn vung tay quét đi đám lá rụng trên mặt đất, lại bố trí cấm chế, một lần nữa phong bế động phủ. Thấy xung quanh không còn gì bất ổn nữa, liền lập tức tung người chạy về phía xa.
“Trần Tử, con nhất định phải còn sống...
...
Khu vực tang ma.
Nghĩa cũng như tên, đây là một nơi ngay cả Yêu Ma cũng khó mà sống được. Nơi này, lại là chỗ dừng chân của các loại mãnh thú thời Thượng cổ, chúng thôn phệ khí độc làm thức ăn, mượn núi đá làm chỗ ở, lấy thiên địa lực lượng để sinh tồn, tất cả đều có hình thú rất kỳ quái, lại hung hãn vô cùng. Giống như thiên địa sản sinh, vạn vật tạo hóa, rất nhiều mãnh thú, khắp thân bộ phận nào cũng đều là bảo vật, bất kể là dùng để đổi lấy thần thạch hay là luyện đan, luyện khí thì cũng đều là vật hiếm có. Ngoài ra, trong dã núi trùng trùng điệp điệp còn có thể tìm được thượng cổ linh dược hiếm thấy.
Kết quả là, tu sĩ Ma Hoang đã xem khu vực Tang ma là một hơi để săn bán. Từ bên trong tử vong tìm kiếm cơ duyên, thông qua chém giết săn bắn để thu hoạch.
Nhưng mà, chỉ vì nơi đây hung hiểm khó lường, nên có rất ít người tiến vào. Mà hôm nay lại có một tiểu cô nương mảnh mai một mình tiến vào...
Giữa sơn cốc, chung quanh đều là rừng rậm vờn quanh, có người và thú đang giằng co.
Con dị thú kia dài bốn năm trượng, đầu lớn như Giao, vây đuôi như cưa, tứ chi tráng kiện, hơn nữa toàn thân còn phủ đầy lân giáp, lộ ra sự hung hãn, cường tráng dị thường. Hai mắt nó tràn đầy máu, không nhìn thấy vật, dù cho nó liên tục gầm rú thì nhất thời cũng khó tìm được vị trí của cường địch.
Cách đó hơn mười trượng là một tiểu cô nương tay xách phi kiếm hiên ngang đứng thẳng. Nàng một thân áo trắng, xinh xắn lạnh lợi, đường nét gương mặt đẹp như tranh vẽ, chỉ là tóc tai có chút lộn xộn, lồng ngực phập phồng. Nhưng khóe miệng lại nhếch lên, nở một nụ cười giảo hoạt. Hai mắt nàng vẫn nhìn chằm chằm vào con quái thú kia, không dám buông lỏng.
“Rống...
Trong lúc bất ngờ, dị thú giống như đã phát giác ra điều gì, đột nhiên nó rống lớn một tiếng, chỉ trong nháy mắt đã bay lên trời lao thẳng đến chỗ tiểu cô nương kia.
Tiểu cô nương kia không né không tránh, đưa tay chỉ một cái.
Kiếm quang lập lòe, máu loãng văng tung tóe, cuối cùng con dị thú kia cũng bị mở ngực, bể bụng. Tứ chi vẫn vùng vẫy giãy giụa, khiến cho cát đá bay lên, uy thế đủ khiến người ta sợ hãi.
Tiểu cô nương cười hì hì, uyển chuyển né tránh.
Một nhịp thở sau, dị thú ầm ầm rơi xuống đất.
Tiểu cô nương quay người trở lại, chậm rãi quay quanh mặt đất, hơn nữa còn thuận thế thúc giục phi kiếm. Dị thú lập tức bị cắt thành tám phần. Sau khi thu lấy da thú, xương thú và răng thú, nàng liền vung ống tay áo, lập tức có năm viên thú đan bay vào trong tay. Nàng cảm thấy rất là mỹ mãn, gật gật đầu, sau đó lại chạy lên sườn núi cách đó không xa. Còn chưa kịp giữ thăng bằng đã ngã quỵ trên mặt đất, không kìm chế được mà há miệng phun ra một búng máu đông.
Con dị thú kia tên gì? Mặc kệ nó tên gì, chỉ biết là nó cực kỳ hung hãn, có thể so sánh với Phạm Thiên cao thủ. Phải vất vả khổ chiến ba ngày, nàng mới may mắn chiến thắng, quả thật không dễ dàng. Mà từ mấy viên đan thú này có thể thấy được, tu vi của nó thật không đáng để nhắc đến. Khu vực tang ma, thật sự là quỷ dị khó lường.
Tiểu cô nương kia cầm đan thú xem xét kỹ lưỡng một hồi, hổn hển thở ra vài hơi, sau đó lại giương đoi mắt xinh đẹp, sợ hãi nhìn chung quanh.
Trong sơn cốc, khí độc tràn ngập, rừng rậm bụi gai dữ tợn không chịu nổi. Cách đây ngàn dặm thậm chí là vạn dặm đều chìm trong một sự tĩnh mịch dị thường. Thỉnh thoảng, từ phía xa xôi sẽ có tiếng gào thét truyền đến, làm cho người ta không tự chủ mà nổi da gà.
Tiểu cô nương phất tay, bố trí mấy đạo cấm chế phòng ngự bốn phía, thoáng định thần, ánh mắt lần nữa dời đến thú đan trong tay. Bất chợt, nàng nhét hết thú đan vào trong miệng, sau đó thì nhắm mắt ngưng thần, vận chuyển pháp lực. Khí cơ trong cơ thể lập tức khởi động, vết thương chậm rãi khép lại, mà tu vi cũng chậm chạp tăng lên. Nàng thấy vậy thì khá là vui mừng, nhất tâm nhị dụng...
Nhớ năm đó, sau khi thất lạc bà bà, một mình nàng đã lạc đến Ma Hoàng cốc. Ở đó chờ đợi hơn mười nă, nàng vẫn bàng hoàng không nơi nương tựa như cũ. Vì vậy, trong lúc tuyệt vọng, nàng đã từ bỏ việc chờ đợi, từ đó về sau, an tâm khổ tu. Tiếc rằng, nàng bị thiếu thần thạch, cần phải nghĩ cách...
Sau khi bị lạc đường, một mình vượt qua đau khổ, hung hiểm cũng có vài phần thú vị. Chẳng lẽ không đúng sao?
Còn nhớ, khi nàng lạc đến Ma hoang, chỉ có tu vi Tiên Thiên mà thôi. Mà hơn hai trăm năm trôi qua, trong lúc bất tri bất giác, nàng đã đạt đến Tiên Quân cảnh giới rồi. Đây là nhờ kiếp trước nàng đã có căn cơ tu luyện vững chắc, và cả đã nuốt rất nhiều thú đan. Hiện tại tu vi của nàng rốt cuộc cũng đã có thể đuổi kịp tiểu tử thối kia rồi. Có lẽ, một ngày nào đó, nàng thật sự có thể trở về Tiên vực để tìm hắn gây phiền toái, ha ha...
Tiểu cô nương lẳng lặng ngồi đó, dáng vẻ mệt mỏi lại không giấu được sự vui vẻ.
Mà đúng vào lúc này, dốc núi nơi nàng đặt chân lại đột nhiên chao đảo.
Tiểu cô nương giật mình mở hai mắt ra, bàng hoàng tột độ.
Hóa ra là dốc núi đột nhiên sụp đổ. Từ bên trong, có mấy cánh tay lớn hình dáng như côn gỗ đột nhiên đánh đến. Không cần suy nghĩ nhiều, đó nhất định là dị thú ẩn núp dưới mặt đất, vậy mà nó có thể tránh thoát cấm chế, đột nhiên chất vấn.
Tiểu cô nương đang hành công, không kịp ứng biến, đành phải cưỡng ép tung người nhảy lên. Mà khi nàng vừa mới cách mặt đất chừng mấy trượng thì bốn cánh tay phủ đầy gai nhọn đã tập kích đến. Trong lúc cấp bách, nàng gặp nguy mà không loạn, lập tức vung tay, tế ra bốn đạo kiếm quang, hơn nữa còn thúc giục pháp lực hộ thể, kế đó thì toàn lực trốn về phía không trung.
“Oanh, oanh...
Bốn đạo kiếm quang, lần lượt đánh lên bốn cánh tay lớn, từng trận nổ vang ầm ầm truyền đi. Tiếc rằng, thế đến của những cánh tay kia quá hung mãnh, chỉ trong nháy mắt đã đánh lui kiếm quang, sau đó nặng nề khép lại. Ngay sau đó, lại là mấy tiếng “phanh phanh vang lên. Pháp lực hộ thể tan vỡ. Tiểu cô nương không nhịn được đau, hừ thảm một tiếng. Trong lúc không cho phép trì hoãn, nàng vội vàng lách mình thoát đi. Chỉ trong nháy mắt đã bay lên cao được chừng trăm trượng, lúc này mới kịp thấy rõ tình hình sau lưng.
Trên sườn núi đột nhiên xuất hiện một huyệt động dài hơn mười trượng. Từ trong lòng đất có một quái vật mình giao, thân thú bò lên. Nó đánh lén không thành, vẫn còn đang điên cuồng huy động bốn cự trảo không ngừng gào thét...
Tiểu cô nương vẫn còn bàng hoàng chưa hết sợ hãi, vội vàng thoáng nhìn lại, trốn về phía xa. Mà khi nàng còn chưa lướt qua ngọn núi kia thì cả người đột nhiên chao đảo rồi “bịch một tiếng, cả người nện lên đỉnh núi. Mũi miệng đều phun máu tươi, đau đớn không chịu nổi. Nhưng vẫn quật cường nghiến chặt răng giãy giụa bò lên, còn lẩm bẩm:
- Lại thoát được một kiếp... Trần Tử không chết được...
Nàng nói rồi chun chun mũi, nét mặt vẫn tươi cười hớn hở, chỉ là cả người đã mềm xìu, ngã xuống.
Cùng lúc đó, từ trên trời lại có mấy con quái vật đáp xuống...