Vô Tiên - Chương 2594:
Trong mười dặm sơn cốc, động phủ quần tụ, tu sĩ rất nhiều, giống như một tòa thịt rấn. Nơi này chính là Ma Hoàng cốc, theo lời của Lão Long.
Hoàng bà bà đứng trước cửa một gian động phủ dưới chân núi Ma Hoàng cốc, dáng vẻ có chút bất đắc dĩ.
Động phủ trước mắt này nằm ở một nơi vắng vẻ, rất đơn sơ, diện tích lại nhỏ. Nhưng cửa lại đóng chặt, hơn nữa còn lá rụng chồng chất, bụi bặm đầy đất, hiển nhiên là đã bị bỏ hoang từ lâu.
Một đường tìm kiếm, hơn nữa còn tận lực nghe ngóng tin tức từ nhiều phía, bà bà mới biết được cô gái tên là Trần Tử sống ở chỗ này. Chỉ là, hơn hai trăm năm trước, nàng đã rời đi rồi, nghe nói là đến khu vực tang ma ở Ma Hoang.
Không cần suy nghĩ nhiều nữa, nha đầu kia chính là đệ tử số khổ của bà bà! Nàng vì tiếp tục tiên đạo, đành phải suy nghĩ tìm cách đạt được thêm nhiều thần thạch hơn nữa. Cách duy nhất để thu thập thần thạch chính là xâm nhập vào nơi săn bắt dị thú sâu trong Ma Hoang. Mà khu vực tang ma kia chính là sinh tử tuyệt địa nổi danh ở Ma Hoang. Dù cho là động thiên cao thủ thì cũng phải nhượng bộ lui binh. Mà nàng chỉ là một tiểu cô nương tu vi Thiên Tiên, thì làm sao mà có thể toàn thân trở về khi phải đối mặt với hung hiểm khó lường kia.
“Không xong rồi, lão thân phải đi tìm nàng, không tìm được nha đầu kia, ta khó yên lòng được.
Hoàng bà bà đứng trước cửa động lưỡng lự một hồi, đã đưa ra quyết định. Sau đó lập tức lấy ra một miếng giản đồ, cẩn thận xem xét.
Từ bản đồ của Ma hoang có thể thấy được, khu vực tang ma ở cách đây trăm triệu dặm. Núi sông cách trở, gần như không có dấu người, chỉ có dị thú, yêu vật hoành hành.
Bất chợt vào lúc này, từ trên trời có hai người đàn ông trung niên giáng xuống.
Đó là một tiền bối động thiên sơ kỳ và một cao thủ Tiên Quân hậu kỳ. Người phía trước chính là lão nhân Ma Hoàng cốc, cử chỉ tùy ý không coi ai ra gì. Người phía sau thì bộ dáng rụt rè cẩn thận, hẳn là nhân sĩ từ bên ngoài đến.
Động Thiên tu sĩ đi lướt qua Hoàng bà bà, tiến đến trước cửa động phủ, đưa tay nói:
- Một kỳ thuê là trăm năm, ba mươi khối thần thạch...
Vị Tiên Quân tu sĩ kia nhìn về phía Hoàng bà bà, gật đầu thay lời chào, sau đó có chút nghi ngờ nói:
- Tiền bối! Tuy động phủ này không có người, nhưng môn hộ cấm chế vẫn còn đó, có lẽ là nơi đã có chủ...
Động Thiên tu sĩ vung tay chụp một cái. “Phanh một tiếng, cấm chế vỡ vụn, cửa động tự hành mở ra. Y vung ống tay áo, không cho là đúng mà nói:
- Nơi này hoang vắng, bỏ trống đã hơn hai trăm năm, chủ nhân sớm đã chết rồi, ngươi hãy cứ giao thần thạch ra, an tâm cư trứ...
- Thối lăm!
Ban đầu Hoàng bà bà chưa biết mục đích đến đây của hai người đàn ông kia nên mới tận lực duy trì im lặng, đứng ngoài quan sát. Mà trong nháy mắt bà bà vừa hiểu rõ được thì lập tức chửi ầm lên.
Mà Động Thiên tu sĩ căn bản cũng không đặt Hoàng bà bà ở trong lòng. Bây giờ chợt nghe thấy tiếng mắng thì sắc mặt thoáng trầm xuống, quay đầu quát:
- Lão bà kia, không được vô lễ...
Tiên Quân tu sĩ phát hiện ra điểm khác thường, nên lặng lẽ lùi lại phía sau vài bước, lặng yên theo dõi kỳ biến.
Sau khi Hoàng bà bà nổi giận mắng người cũng không hề thu liễm, trái lại còn tiến vội lên trước vài bước, nghiêm nghị quát:
- Nơi này, lúc trước là động phủ của đệ tử ta. Sau này sẽ là nhà của hai mẹ con ta. Ai dám nhúng chàm nửa phần, chớ trách lão thân dốc sức liều mạng với hắn.
Động Thiên tu sĩ nghe vậy thì thoáng kinh ngạc, lập tức cười lạnh.
Lão bà bà kia tóc tai trắng xóa, gương mặt đầy nếp nhăn, lưng đã còng xuống gần đất, bộ dạng yếu ớt, vậy mà còn dám uy hiếp Động Thiên tiền bối. Còn bày ra tư thế liều mạng lấy trứng chọi đá, thật sự không biết nên gọi là cái gì nữa đây.
- Ngươi dám vung từ ngữ ô uế, phạm thượng, chẳng lẽ chán sống rồi? Bản nhân giết ngươi dễ như trở bàn tay, ngay cả đại nguyên tử trưởng lão Ma Hoàng cốc cũng không có quyền hỏi đến...
Hoàng bà bà không đợi động thiên tu sĩ nói xong đã vung bàn tay gầy trơ xương lên, chụp về phía đối phương. Hơn nữa, còn mạnh mẽ nâng thẳng người. Mái tóc trắng xóa che phủ gương mặt đầy nếp nhăn. Ánh mắt lấp lánh, bắn ra từng tia rét lạnh, tư thế điên cuồng quát mắng:
- Ngươi cưỡng chiếm động phủ, không tự biết nhục, còn lấy mạnh hiếp yếu, lạm dụng quyền hành. Có gan giết chết lão thân, ngày sau sẽ có người đứng đầu Ma thành đòi lại công bằng cho ta...
Động Thiên tu sĩ vừa mới động sát tâm, nghe vậy thì lập tức ngẩn ra.
“Mình trà trộn trong Ma Hoàng cốc đã lâu, xem như là quen nhiều biết rộng, nhưng chưa từng gặp vị lão phu nhân nà. Mà bà ta lại không biết sợ như thế, có lẽ thân phận không hề tầm thường. Chẳng lẽ, bà ta đến từ Ma thành, hơn nữa còn quen biết chín đại cao nhân Ma tu?
Hoàng bà bà đắc thế, không buông tha cho người khác, giậm chân tức giận mắng tiếng:
- Cút khỏi nơi đây, bằng không thì hối hận đã muộn.
Chưa đến một lát sau, động tĩnh phía bên này đã thu hút không ít tia thần thức, mạnh yếu khác nhau. Mà trong rừng rậm chung quanh động phủ, còn lộ ra từng bóng người đến hóng chuyện.
Thấy tình hình này, Tiên Quân tu sĩ e sợ sẽ rước họa vào thân, nên vội vàng chắp tay xoay người rời đi.
Động Thiên tu sĩ đang định phát tác, rồi lại đột nhiên buông ống tay áo xuống, lên tiếng đuổi theo:
- Vị tiểu bối kia đi thong thả, cách đây mười dặm còn có một tòa động phủ...
Trước lúc gã rời đi, còn không quên quay đầu lại chửi:
- Mụ điên, không thể nói lý...
Trước cửa động phủ chỉ còn lại một mình Hoàng bà bà, biểu cảm vẫn rất dữ tợn, tập tễnh bước qua bước lại, giống như là một con sói già đang bảo vệ tổ, giọng căm hận liên tục chửi mắng: