Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2593:

- Thần thông mà chúng ta tìm hiểu, tên là Cửu Sát Thiên La, là do chín người thi triển ra, đủ để chống lại cao nhân La Thiên cảnh giới. Năm đó, ở trong Cửu Thiên tháp, Lăng Đạo và Thanh Diệp, căn bản là không chịu nổi một kích...

Bà ta nói đến đây, không tự chủ mà tỏ ra đắc ý, lại nói:

- Cửu Sát Thiên La mà chúng ta thi triển chỉ có một phần pháp lực, mà độ thần dị đã gấp đôi cửu chuyển. Nó cường đại ra sao, mơ hồ có thể thấy được.

Trái tim Lâm Nhất thoáng thắt lại, vội vàng lên tiếng hỏi:

- Nếu như chín người các ngươi thiếu mất một người, vậy thì Cửu Sát Thiên La kia có phát huy được uy lực hay không?

Nét mặt Phục Linh thoáng trở nên buồn bã, hừ lạnh một tiếng.

Lâm Nhất âm thầm cảm thấy may mắn, không tự chủ mà nhoẻn miệng cười.

Nếu như không tìm hiểu trước, ngày sau, khi đối phó với Thiên Khí, Thiên Ninh, họa hay phúc thật sự là khó lường.

Phục Linh giống như đoán được tâm tư của Lâm Nhất, châm chọc nói:

- Ngươi cho rằng nếu như không còn lão thân thì ngươi có thể là đối thủ của Thiên Ninh, Thiên Khí sao?

Lâm Nhất thản nhiên nói:

- Lâm mỗ xưa nay không thích lấy ít địch nhiều. Ha ha!

Tiếng cười của hắn còn chưa tiêu tan hết, thì cả người đã biến mất không thấy đâu nữa.

Phục Linh hơi ngẩn ra, lần nữa cúi đầu im lặng, ngẩn người...

....

Thiên Ma cốc, Vân Đài Lâu các.

Bên dưới cấm chế, bốn phía lầu các xuất hiện thêm một tầng quang mang nhàn nhạt.

Phong vân cách trở, thiên địa vắng lặng.

Mà lúc này, Lâm Nhất đang trong trạng thái tĩnh tọa, chậm rãi mở hai mắt ra, đột nhiên nhoẻn miệng mỉm cười.

Qua quá trình trò chuyện giữa phân thân của mình với Phục Linh, hắn biết được, thù oán giữa chín vị cao nhân Ma tu và Lăng Đạo, Thanh Diệp quá sau, hai bên khó có thể hòa hoãn lại được. Mà Cửu Sát Thiên La kia, phải là do cả chín người hợp lực lại, cũng không phải là cường đại đến trình độ không thể thắng được.

Mà Thiên Ninh, Thiên Khí vẫn cứ u mê như trước. Hết thảy mọi chuyện, trước khi đi đến hồi kết, không cho phép hắn có chỗ lười biếng.

Lâm Nhất duỗi tay kết ấn, một lần nữa ngưng thần nhập định.

Ở bên trong kết giới của hắn, Phục Linh bị cuốn trong màn mây mù, đưa đến một chỗn xa xôi. Thay vào đó là hơn mười bóng người hư ảo đang điên cuồng tu luyện.

....

Ở bên dưới Thiên Ma Cung, ba người hai mặt nhìn nhau.

Cách bọn hắn một quãng không xa, ban công cao ngất kia được bao phủ trong một tầng cấm chế, khó có thể đến gần nửa bưởng. Theo lời chuyển cáo của mấy vị trưởng lão thì, Lâm Tôn muốn bế quan ba năm, cho dù là ai thì cũng không được tự tiện quấy rầy, và đủ điều khác nữa.

Hổ Đầu xoa xoa đầu, há miệng cười toe toét, khó hiểu nói:

- Lão đại đã là La Thiên cao nhân, còn là Chí Tôn của hai nhà Thiên Hoang, Ma thành, lại vẫn chăm chỉ nỗ lực như vậy, hừ hừ.

..

Đột nhiên, hắn quay sang nhìn Lão Long và Tiên Nô phàn nàn:

- Huynh đệ ta chỉ dạo chơi một chút, vậy mà trở về đã không gặp được người. Kế tiếp nên làm như thế nào, ngươi cũng nên để lại lời phân phó chứ...

Lão Long ôm tay, không nói lời nào, nét mặt cũng mù mờ khó nắm bắt. Tuy y là người của hai thế giới, kiến thức rộng rãi. Tiếc rằng, hôm nay Hồng Hoang rung chuyển chưa định, mọi thứ đều chưa thể tách rời khỏi chủ trương của lão đại Lâm Nhất. Mà từ sau trận bạo loạn ở Minh Nhai, đám tu sĩ Thiên Hoang không còn một ai dám hỏi đến nhất cử nhất động của hai huynh đệ bọn hắn. Dù cho bọn hắn một đường du ngoạn Ma thành thì cũng hết sức suôn sẻ. Chỉ là Lâm Nhất đột nhiên bế quan, quả thật làm cho người ta không kịp trở tay.

Tiên Nô lẳng lặng nhìn ban công cao ngất, bất giác lại cảm thấy có chút ủy khuất.

Chân trước sư phụ vừa mới đi, chân sau nàng liền nghe tin hắn ở Thiên Ma cung bế quan. Khi nàng chạy đến đây, thì lại bị cấm chế ngăn cản, không thể nhìn mặt nhau. Nhưng mà, như vậy cũng tốt, ít nhất là vẫn có thể ở trong Ma thành này, ngây ngốc sống qua ngày. Không phải là sư phụ đã nói rồi sao, nơi này non nước hữu tình...

Tiên Nô thấy hai vị bên cạnh vẫn còn đang trừng mắt, thì không khỏi mỉm cười nói:

- Thiên Hoang phá được Ma thành, nhưng vẫn chưa nhổ được gốc của Ma thành. Rất nhiều cao thủ vẫn còn đó, hơn nữa lại không rõ hướng đi. Sư phụ e sợ kiếm củi ba năm đốt một giờ. Bế quan cũng là chuyện bất đắc dĩ. Hai người các ngươi được tiêu dao, sao lại oán hận như vậy.

Lão Long nghe vậy thì rất tán thành, gật đầu khen ngợi.

Hổ Đầu chớp chớp mắt, đột nhiên vỗ mạnh một cái, thân thể khom xuống, nhếch miệng cười tươi:

- Nô nhi nói rất có lý! Giải thích kinh người như vậy, Hổ ca rất thoải mái...

Lửa giận của hắn bỗng dưng tiêu tan hết, vô cùng cảm khái nói:

- Xem ra nhà này không thể thiếu sự kiên nhẫn và cẩn thận của đàn bà, Nô nhi thật sự có bản lĩnh của một bà quản gia, ha ha...

Tiên Nô nghe vậy thì thoáng bối rối xấu hổ, trong thần sắc còn có một tia giận dữ.

Hổ Đầu buông lỏng tâm sự, cả người đều thả lõng, đưa tay kéo Lão Long đến, không quên hét lên:

- Lão đại đang vội vàng chuẩn bị cho chiến tranh, huynh đệ ta cũng nên nghỉ ngơi dưỡng sức. Ta nói này Long ca, kế tiếp lại uống trăm hũ, thế nào...

Hai người kề vai sát cánh, chao đảo bay lên, trong nháy mắt đã đi xa.

Tiên Nô vẫn dừng chân lại chỗ, đôi mắt xinh đẹp long lanh như nước.

Một đôi thầy trò, lại còn thêm hai huynh đệ, cảm giác không phải là người một nhà. Mà Nô nhi thật sự là cô gái duy nhất trong nhà này sao? Vũ Tử tung tích không rõ, còn có một Trần Tử...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free