Vô Tiên - Chương 2592:
Mây quang đen tối, thiên địa có giới.
Một vị lão phu nhân suy yếu nằm trên mặt đất, đơn độc cúi đầu, lặng yên ngẩn người.
Nơi quỷ dị này, giống như một lao lồng, giam cầm thiên địa. Hoặc là một nơi hẻo lánh, bị thời gian bỏ quên mất, tĩnh lặng đã trở thành thứ duy nhất vĩnh hằng. Nơi này hỗn độn khó lường, chung quanh là hàng rào kéo dài, khiến cho người ta đang trong lúc mờ mịt, tuyệt vọng lại tăng thêm mấy phần khủng hoảng. Chỉ sợ, dù có đi tìm cái chết, cũng khó có thể thoát khỏi sự cắn xé của cô độc...
- Vẫn còn nhớ rõ, ở trong Bí cảnh năm đó, chín vị Đại Vu Ma tu thân đều mang thương thế vô cùng nghiêm trọng, nhưng lại vẫn có thể dìu đỡ lẫn nhau, tiến đi tự nhiên. Sau đó, ở Cửu Thiên tháp, chín người các ngươi đã dùng thần thông để dồn ép Lăng Đạo, ép hắn vào chỗ không có sức để đánh trả...
Phục Linh nghe thấy động tĩnh, liền chậm rãi ngẩng đầu lên.
Căn bản là không cần nhìn, bà ta cũng biết người lên tiếng là ai. Mà chỉ có người tu đến La Thiên cảnh giới mới có thể nắm Càn khôn trong tay, biến đổi thiên địa thành một phương cô tịch. Không thể tưởng tượng được, bên trong Hồng Hoang lại xuất hiện một vị có thể sánh vai với Tam Hoàng. Hắn là chủ nhân của nơi này, hắn sáng lập ra vạn vật, khống chế sinh tử, không gì là không làm được...
- Lâm mỗ từng xem chín vị Đại Vu là trưởng lão, là tiền bối, thật không nghĩ đến ngày lại biến thành kẻ địch. Chỉ tiếc là, sau khi chư vị vượt qua kiếp nạn sống lại lần nữa, lại không biết tự trọng, không biết cảm ơn, lại còn lạm sát người vô tội, muốn làm gì thì làm...
Đứng trong màn mây mù cách bà ta hơn mười trượng, thân hình của Lâm Nhất chậm rãi hiện ra. Hắn chắp hai tay sau lưng, bước đi rất thong thả, lại nói:
- Lâm mỗ lấy tu vi Tiên Quân, đã có thể cứu người từ trong tuyệt cảnh. Hôm nay, cảnh giới vượt bậc Bát hang, càng có thể chôn vùi sinh tử, hủy diệt hết thảy. Mà trước khí đến chỉnh đốn Thiên Ninh, Thiên Khí, cũng cần phải biết mình biết người...
Lời nói này, nghĩa ngoài mặt chữ, vô cùng dễ hiểu, nó chỉ có một nghĩa là: Ta có thể cứu ngươi, cũng có thể giết ngươi! Mà trước đó, người bị giết cần phải kể ra hết thảy nội tình, để phòng ngừa vạn nhất.
Phục Linh chăm chú nhìn bóng người đang ngày một gần kia, trong đôi mắt toát lên một tia hận ý, hoài nghi nói:
- Ngươi... Vì sao không giết ta...
Khi chỉ còn cách đối phương ba trượng, Lâm Nhất liền vung vạt áo, ngồi xuống đất, khóe môi nhếch lên, quay đầu đánh giá thiên địa mênh mông một lượt, lại hỏi ngược:
- Tình cảnh này, khác gì với cái chết chứ?
Phục Linh ảm đạm im lặng.
Tình cảnh này, cần gì phải phân biệt, quả thật là sống không bằng chết! Chỉ là bà ta thật sự không ngờ đến, người trẻ tuổi này lại lòng dạ độc ác đến vậy, đến mức khiến người ta không biết phải làm thế nào. Nghĩ đến khi đó, khi hắn thoáng hiện ra ý niệm phân tranh, tiếc rằng vừa mới có phát hiện thì đã để hắn chạy mất. Dù cho là Thiên Khí có truy đuổi, nhưng đến cuối cùng cũng không giải quyết được gì. Mà hiện tại, mệnh bất do kỷ, có khóc cũng chẳng làm gì.
Lâm Nhất thấy Phúc Linh hốt hoảng, kiên quyết ngậm miệng không lên tiếng, thì lại nói:
- Thiên địa kết giới của Lâm mỗ, ngày sau nhất định có tầm nhìn khác. Nếu như ngươi có thể tận mắt nhìn đủ loại biến hóa ở nơi này, theo lý nên cảm thấy mới phải...
- Ngươi là đang an ủi lão thân, hay là muốn lão thân chứng kiến ngươi từng bước vinh quang?
Rốt cuộc Phục Linh cũng lên tiếng, chỉ là oán khí trong hai mắt lại quá nặng.
- An ủi.. Có lẽ! Về phần vinh quan...
Lâm Nhất suy nghĩ một chút, lại nói ra:
- Lâm mõ chưa từng thay đổi, chỉ có ước nguyện kiêu ngạo ban đầu chưa từng thay đổi!
- Hừ!
Phục Linh khinh thường hừ một tiếng, tự lẩm bẩm:
- Nếu như ngươi có thể tái tạo càn khôn, chẳng lẽ lão thân đã không phải là người duy nhất trong thiên địa này sao?
Lâm Nhất giống như nắm bắt được đầu mối, lập tức bắt lời nói tiếp:
- Ừm! Có lẽ về sau còn có người thứ hai, người thứ ba...
Đầu tóc Phục Linh trắng xóa, gương mặt đầy nếp nhăn, hốc mắt vô cùng sau, tuổi già sức yếu. So với Hoàng bà bà, bà ta còn già yếu hơn mấy phần. Mà sau khi bà ta biết được vận mệnh cuối cùng của mình, thì lập tức như muốn phát điên lên, cả giận nói:
- Quả nhiên, ngươi muốn giam cầm lão thân ở chỗ này, sống trọn đời, trọn thế...
Lâm Nhất nhún nhún vai, ra vẻ đồng ý với ý kiến này.
Phục Linh thở hổn hển, ánh mắt mất tiêu cự, thất thần một hồi, sau đó chậm rãi khôi phục lại dáng vẻ bình thường. Nhưng mái tóc bạc lại rũ rượu phủ trên mặt đất, mệt mỏi không phấn chấn, giống như đang ngủ, hoặc là đang chờ đợi số mệnh cuối cùng hàng lâm.
Lâm Nhất cũng không lên tiếng thúc bức nữa. Mà là lấy Tử Kim hồ lô ra, ngửa cổ uống rượu.
Tục ngữ có câu, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Nếu như muốn vị lão phu nhân trước mắt này hồi tâm chuyển ý, cúi đầu nghe lệnh, hoàn toàn là hy vọng xa vời. Nhưng mà, dông dài như vậy, có vài lời nói lại chính là thu hoạch.
Sau một canh giờ sau, Phục Linh lại chậm rãi ngẩng đầu.
Gương mặt già nua của bà ta lộ ra nét đìu hìu khó tả. Chợt, Phục Linh chậm rãi hỏi:
- Ngươi biết lão thân sợ nhất là cái gì không?
Không có người lên tiếng, bà ta vừa hỏi vừa tự trả lời:
- Tuổi trẻ lúc nào cũng thích náo nhiệt, người đến tuổi già lại sợ cô độc, ha ha...
Nói đến đây, bà ta bất chợt cười khổ, lại nói tiếp:
- Ở đây ngây ngốc lâu ngày, khó tránh được không biết phải làm thế nào. Nếu như đến cuối cùng cứ ở mãi chỗ này, không biết sống chết, người nào có thể chịu nổi đây. Lão thân chỉ muốn ngươi ngẫu nhiên đến đây cùng nói chuyện, không còn sở cầu gì hơn...
Lâm Nhất cảm thấy có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn liên tục gật đầu.
Kết giới sơ thành, hỗn độn không rõ. Đặt mình ở đây lâu ngày, sự cô đơn lạnh lẽo càng lúc càng lớn, thật sự là trong lúc hoảng hốt đã quên mất mình. Giống như mất phương hướng đứng trong tinh không, sự cô độc khó chịu đựng được này quả thật làm cho người ta mờ mịt, mất định hướng.
- Năm đó trước lúc Huyền Tiêu Ma hoàng rời khỏi Cửu Thiên, đã để lại cửu chuyển Thiên La phương pháp của Đế Khuê Tiên Hoàng. Nhưng mà trước lúc ông ấy rời đi, đã tế cáo giới đạo, có lẽ cửu chuyển phương pháp còn có chỗ sai, lúc tu luyện cần phải cẩn thận. Lúc ấy, chúng ta đều mờ mịt không rõ, đã xin lĩnh giáo. Nhưng ông ấy cũng không nhiều lời, chỉ nói, một bước sai, từng bước sai. Ngoài ra, Lăng Đạo, Thanh Diệp đều là người cố chấp, không được truyền thụ...
Lâm Nhất nghe thấy Phục Linh nhắc lại chuyện cũ năm đó, thì không khỏi để tâm lắng nghe.
Ma Hoàng để lại một câu “một bước sai, từng bước sai chắc hẳn là đã phát hiện ra sự tai hại của việc tu luyện cửu chuyển luân hồi. Chỉ là, ông ấy đã không thể nào sửa sai, hơn nữa cũng không có đường lui. Mà lời căn dặn, không được truyền thụ cho Lăng Đạo, Thanh Diệp, đơn giản là sợ hai người đệ tử kia đi lạc lối, quả thật là khổ tâm, lai vô tình gieo xuống mầm tai họa cho Ma thành hôm nay...
- Thiên Ninh trời sinh tính tình cẩn thận, hơn nữa thiên tư trác tuyệt, thấy Cửu chuyển Thiên La khó có thể tu luyện nên đã biến tìm hiểu thành diễn biến. Sau khi Lăng Đạo biết được việc này, đã đến nhà cố gắng. Chúng ta không đồng ý. Ai mà ngờ được, hắn vậy mà âm thầm chế tạo bí cảnh, tiến hành ám toán. Hết thảy mọi chuyện sau đó, ngươi đều biết...