Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2591:

Minh Đạo ngồi trong đám người, thấy mọi người chung quanh khá là câu nệ thì lập tức bắt lấy cơ hội cười nói:

- Chắc hẳn Lâm Tôn đã biết được hướng đi của Thiên Ninh, Thiên Khí và mấy vị Đại Vu, kính xin bảo cho biết, chúng ta nghe lệnh làm việc...

Các vị trưởng lão đang ngồi, có vài người không đoán ra được lai lịch của gã, đành phải gật đầu phụ họa the. Mà gã ta, vốn là công bố có quen biết với Lâm Tôn, sau đó lại thần thần bí bí tiến về Cửu Thiên tháp. Hôm nay lại lấy thân phận người có công đến đây nói lời dạo đầu, lập tức đã đoạt hết danh tiếng của mọi người. Nhưng bất ngờ, gã ta lại chắp tay nói tiếp:

- Khắc định Cửu thành, công lao của ngũ đại trưởng lão và chư vị đạo hữu quá mức to lớn. Tại hạ chẳng qua chỉ là thả con tép, bắt con tôm mà thôi. Kính mời Mã Minh Tử trưởng lão cho cao kiến.

Cái người này rất biết cách nói chuyện, vừa chiếm được tiện nghi, lại cho thấy được sự nhu thuận, vô cùng lõi đời, có thể nói là tám mặt nhanh nhẹn.

Mã Minh Tử đành phải nhấc tay hoàn lễ với Minh Đạo, sau đó lại trao đổi ánh mắt với đám người Thẩm Nguyên Tử. Sau đó mới nhìn về phía Lâm Nhất, nói:

- Lúc phá thành, hơn phân nửa cao thủ đều đã bỏ chạy ra khỏi thành. Cho nên, sau khi chúng ta vào thành hầu như không hề có sự chống cự. Hôm nay, đã chiếu lệnh cửu thành, trấn an bón phương, hơn nữa còn thông truyền bát hoang, Ma thành đổi chủ, chuyện cũ đều bỏ qua...

Tình hình ở Ma thành hầu như đều không thể lọt khỏi tầm mắt của Lâm Nhất, nhưng hắn vẫn nhẫn nại nghe Mã Minh Tử tự thuật. Đám người Thẩm Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử, Lữ Nguyên Tử cũng hợp thời lên tiếng, hơn nữa còn nhiều lần lên tiếng, đưa ra đề nghị. Mà đám người Mã Ninh Tử, Phương Nguyên Tử thì được lệnh trấn thủ bốn cổng thành, từng người một đều đứng ra bẩm báo chi tiết.

Sau nửa canh giờ, Lầu các mới dần dần an tĩnh lại.

Mã Minh Tử trầm ngâm một lát, lại chờ cho đám người Lữ Nguyên Tử bẩm bám xong, lúc này mới cảm khái nói:

- Chúng ta vậy mà có được Thiên Hoang, Ma thành, thật sự là khiến người ta khó tưởng tượng được. Nhưng mà, nếu như Thiên Ninh, Thiên Khí quay lại, hay là Lăng Đạo, Thanh Diệp tùy thời làm loạn, hai bên chắc chắn khó chiếu cố!

Ông ta nói ra nỗi lo lắng trong lòng, hỏi:

- Kế tiếp nên phải làm thế nào, kính xin Lâm Tôn định đoạt...

Mấy vị trưởng lão nghe vậy thì đều chấp nhận, ai cũng gật đầu tán thành.

Tuy rằng hôm nay đã phá được Ma thành nhìn như danh tiếng vô lượng, nhưng cường địch vẫn còn đó, không một ai dám xem thường. Có câu cực thịnh nhất định suy, tức nước vỡ bờ, đây là đạo lý hiển nhiên.

Lâm Nhất ngồi ở vị trí tung tâm, từ đầu đến cuối cũng không lên tiếng.

Điều mà mọi người nghĩ, cũng chính là điều khiến hắn đắn đo. Nỗi ưu sầu của mọi người, cũng chính là điều khiến hắn phiền muộn. Mà lúc mọi người đang bất an, bối rối thì hắn cần phải đưa ra chủ trương. Đây chính là điều khó xử của một vị đương gia Chí Tôn, cũng không thể từ chối đảm đương được.

Lâm Nhất thấy mọi người nhìn lại thì ngắn gọn nói ra:

- Thủ thành ba năm, đợi Thiên Khí, Thiên Ninh trở về!

Chư vị cao thủ có mặt ở đây đều hai mặt nhìn nhau.

Mã Minh Tử có chút khó hiểu, vội hỏi:

- Cứ như vậy thủ thành từng ngày lo lắng chờ đợi, tuyệt đối không phải là thượng sách. Nếu như ba năm sau, Thiên Ninh, Thiên Khí không trở về thì tế nào.

Lâm Nhất nhếch môi, cười mà giống như không phải cười, nói:

- Vừa muốn mở rộng biên cương, mở mang bờ cõi, lại muốn kiêm cố thủ thành, thế gian này làm gì có chuyện tốt như vậy...

Những vị động thiên cao thủ trước mắt hắn đây, dù là luận về tuổi tác, tâm trí hay là lịch duyệt, kiến thức, đều cao hơn hắn một bậc. Nhưng mà, có đôi khi lại bị hồ đồ, vạn vật mông trần. Còn không biết lòng có đan dương, thiên địa quang minh.

Lâm Nhất thấy mọi người vẫn còn đang mờ mịt không hiểu, thì dứt khoát nói rõ ra:

- Mặc kệ Thiên Ninh, Thiên Khi đã đi đâu, chỉ cần người đang ở Hồng Hoang, khi biết được Ma thành bị người ta chiếm đoạt, thế tất sẽ không chịu bỏ qua. Mà sở dĩ, bản tôn đánh Ma thành, chính là đang muốn quyết chiến một trận! Nên biết rằng, mấy vị cao nhân Ma tu kia sớm đã trở thành căn nguyên của bạo loạn. Nếu như không diệt trừ, Hồng Hoang có mà có được một ngày bình yên...

Mã Minh Tử gật nhẹ đầu, chợt nói:

- Lâm Tôn thần vũ cái thế, đời ta lúc còn sống ít thấy! Nhưng mà...

Ông ta đưa tay, vuốt chòm râu dài, không nhịn được mà hỏi:

- Ý của Lâm Tôn chính là, Thiên Ninh, Thiên Khí đã không còn ở Hồng Hoang?

Lâm Nhất trả lời:

- Đây chính là dụng ý của Bản tôn! Nếu như ba năm sau, Thiên Ninh, Thiên Khí còn chưa quay trở lại thì hiển nhiên là đã rời khỏi Hồng Hoang, hoặc là đã phát sinh biên cố khác, đến lúc đó lại tính toán thêm cũng không muộn...

Mã Minh Tử lại nói:

- Nếu như Thiên Ninh, Thiên Khí liên thủ với Lăng Đạo, Thanh Diệp thì sao? Dù cho chúng ta có được kiên thành cũng khó tránh được tình cảnh xấu, chứ đừng nói gì đến chuyện quyết chiến...

Mọi người ở đây đều nhao nhao phụ họa theo, từng người một đều bày ra bộ dạng trầm tư.

Lâm Nhất thì có chút phiền lòng, hai hàng lông mày xanh nhạt nhíu chặt lại thành một đường, nhàn nhạt lên tiếng:

- Hôm nay, mũi tên đã bắn ra không thể quay đầu lại. Há có thể lo toan xa xôi mà sợ bóng sợ gió. Thiên Ninh, Thiên Khí và Lăng Đạo, Thanh Diệp đã có bản tôn đối phá, chư vị cứ làm tròn trách nhiệm của mình là được. Vả lại lui xuống đi, ba năm sau gặp mặt sẽ hiểu...

Thấy mọi người còn muốn lên tiếng, hắn lập tức phất ống tay áo đứng dậy, nghiêm túc nói:

- Nói nhiều lời như vậy, không bằng tự thay đổi đi. Vì muốn quyết chiến, bản tôn từ hôm nay phải bế quan. Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, quyết không được quấy rầy nhau.

Ngũ vị trưởng lão cùng tất cả các cao thủ có mặt ở đây không dám tranh luận, từng người một đành phải chắp tay cáo từ.

Trong nháy mắt, lầu các đã hoàn toàn vắng tanh. Một luồng gió thổi đến, chung quanh, mây mù phấp phới.

Lâm Nhất vẫn chắp tay đứng đó, tóc tai, quần áo rối bời bay lên. Sau một lát, hắn liền tế ra cấm chế, phong bế toàn bộ Thiên Ma cung, lúc này mới thản nhiên khoanh chân ngồi xuống. Chợt hai hàng lông mày nhướng lên, thần thức truyền âm nói:

- Lâm Mỗ nhớ rõ trận pháp mà chín đại cao nhân liên thủ rạo ra có chút không tầm thường, không ngại nói rõ một chút chứ...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free