Vô Tiên - Chương 2590:
Bên ngoài Cửu Thiên tháp, Lâm Nhất quay đầu nhìn quanh.
Phía sau màn mây phù mờ mịt, ngọn tháp cực lớn kia vẫn nghiêm túc và thần bí như cũ. Vì một diểm nổi bật như vậy, trăm dặm Thanh Vi thành càng trở nên trống trải và yên tĩnh hơn.
Nhưng mà đứng ở đây quan sát, cửu thành càng rõ ràng hơn.
Ngũ đại trưởng lão Minh Nhai đã thông cáo biến ở Ma thành đén cửu thành. Hơn nữa còn uyển chuyển dùng ân và uy, đủ loại phương pháp để khống chế trấn an. Ngoại trừ đám Ma tu có chút bối rối ra thì khắp nơi đều rất yên ổn, không có dị biến gì. Mấy canh giờ sau, cả tòa Ma thành rộng lớn từ trên xuống dưới đều quay về trật tự vốn có. Trong đó có thể thấy được, Lão Long và Hổ Đầu đang nghênh ngang đi lại, vẻ mặt tươi tắn, vô cùng hãnh diện. Còn có Tiên Nô...
Lâm Nhất đã tiến và Hồng Hoang ba trăm năm, rốt cuộc cũng có được một tòa thành của mình?
Có lẽ mỗi người đều có một tòa thành. Nó ở trong lòng, hoặc là ở trên mây, cũng có thể là ở trong giấc mộng.
Nhưng mà, đi qua biết bao nhiêu trang lịch sử, tòa hùng thành trước mắt cũng không thuộc về riêng ai cả. Nó là nơi dừng chân của thời gian, là bằng chứng cho sự chờ đợi tang thương, chứng kiến luân hồi, nhìn năm tháng vĩnh hằng...
Lâm Nhất một mình bước chậm, thả hồn suy nghĩ. Bất chợt, bước chân của hắn lại trở nên vội vã, tung mình bay lên, bay ra khỏi Thanh Vi thành.
....
Bên dưới Thanh Vi thành chính là Vũ Dư thành và Đại Xích thành.
Trên một đỉnh núi cao nhất của Đại Xích thành có một Bạch Ngọc Lâu đài sừng sững đứng vững.
Ban công lâu đài cao chừng mười trượng, có thang đá xoay quanh, từng bậc lên cao. Đỉnh Bạch Ngọc lâu các được thiết kế tinh xảo, mới lạ. Phía trước đình, là từng bức tường cao ba thước tựa vào nhau. Đứng đây, tựa vào lan can nhìn về phía xa, có thể thấy được cảnh tượng bao la hùng vĩ, núi non đẹp đẽ. Còn có khí cơ nồng đậm, tràn ngập trong gió. Quả nhiên là một vùng tiên cảnh, say đắm lòng người.
Lúc này, phía trước đình có một người con gái đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa.Y phục của nàng trắng xóa hơn tuyết, tóc đen như thác nước, hai gò má trắng nõn ửng hồng như ngọc. Đôi mắt ầng ậc nước, thần sắc vui vẻ.
Sau khi phá được Ma thành, đủ loại công việc đều giao cho tu sĩ Thiên Hoang quản lý. Mà Lâm Nhất, từ lúc ra ngoài đuổi theo Bính Phàm vẫn chưa quay trở lại. Lão Long, Hổ Đầu và Tiên Nô rốt cuộc cũng rảnh rỗi đi ngắm nghía phong cảnh trong thành rồi. Chỉ là, hai huynh đệ nhà kia chỉ lo uống rượu ăn thịt, cuối cùng chỉ còn lại một mình Tiên Nô dạo quanh bốn phía. Trong lúc vô tình, nàng tìm đến tận đây, lập tức lưu luyến quên đường về.
Ban công đẹp đẽ này chính là Thiên Sát cung, là chỗ ở của Thanh Diệp Ma Tôn. Hiện tại, bó bị bỏ hoang, không dùng đến, thật sự là có chút đáng tiếng. Nếu như có thể ở đây, phụng bồi sư phụ tĩnh tu, rảnh rỗi đến nhìn mây, nghe gió, hoặc là đánh đàn một chút, chẳng lẽ không phải là tiên cảnh tiêu dao sao? Kiếp này thật sự không còn sở cầu nào hơn.
Tiên Nô trầm tư suy nghĩ, trong lúc bất chợt lại mím môi nở nụ cười.
Từ sau khi nàng bái hạ làm môn hạ của sư phụ, luôn bôn ba bốn phía, không ngừng gặp phải chuyện trắc trở. Hôm nay, rốt cuộc cũng an ổn rồi.
Bất chợt vào lúc này, từ phía xa, có một bóng người áo xám bồng bềnh bay đến chỗ này.
Tiên Nô thấy vậy, thì lập tức đứng dậy đón chào:
- Sư phụ...
Lâm Nhất rời khỏi Thanh Vi thành, chợt nhìn thấy bóng dáng của Tiên Nô thì trực tiếp tìm đến, thoáng cái, cả người đã đáp xuống, cười cười nói:
- Phong cảnh nơi này rất đẹp...
Tiên Nô liên tục gật đầy, nói cảm nhận của mình về khung cảnh nơi này một lần.
Lâm Nhất thong thả, bước đi vài bước trên ban công, lại đưa mắt nhìn về bốn phía, nói:
- Vũ Dư thành còn có một Thiên Ma cung? Lăng Đạo, Thanh Diệp thật sự là đôi bạn tao nhã...
Bên dưới Thanh Vi thành, là hai tòa thành liền nhau. Vũ Dư và Đại Xích. Mà Thiên Sát Cung của Thanh Diệp và Thiên Ma Cung Lăng Đạo thì lần lượt rơi vào hai tòa thành này. Đây đã từng là động phủ của hai vị Ma tôn, đương nhiên đều rất đẹp đẽ.
Tiên Nô bước đến bên cạnh Lâm Nhất, nhân cơ hội nói ra:
- Sư phụ, nơi này u tĩnh hơn Minh Nhai nhiều, quả thật là nơi tốt để bế quan thanh tu. Không bằng... Không bằng...
Nàng không dám tự chủ trương, chỉ có thể ấp a ấp úng nói không thành câu như thế...
Lâm Nhất bước đến một bên ban công, đưa mắt nhìn về phía xa, đột nhiên cảm thấy thấy phóng khoáng, thoải mái. Hắn gật đầu, lại cười cười nói:
- Nơi này non nước hữu tình, Nô nhi thích là được rồi, hay là ở lại đây đi...
Tiên Nô cũng không suy nghĩ nhiều, âm thầm hưng phấn, gương mặt nhỏ nhắn không nhịn được mà ửng đỏ lên, thẹn thùng. Nàng vừa định lên tiếng, thì lập tức tiến nhanh lên trước vài bước, giương mắt nhìn.
Vào lúc này, ở giữa không trung phía xa xa, chợt hiện ra hơn mười dáng người. Còn chưa đến gần, đã có người cất giọng nói:
- Lâm Tôn, Cửu thành sơ định, còn phải phòng ngừa chu đáo...
Lâm Nhất không ngờ đến, lúc mình vừa rời khỏi Cửu Thiên Tháp, hiện thanh, thì ngũ đại trưởng lão Thiên Hoang và đám cao thủ Mã Ninh Tử bao gồm cả Minh Đạo đã tìm đến trước mặt. Đúng như lời nói kia, Ma thành vừa sơ định, nhưng mọi việc lại còn rất mơ hồ, cần phải gấp rút tính toán, bàn bạc một phen.
Nhưng mà, sau khi Mã Minh Tử lên tiếng, thì mọi người đều chậm rãi dừng chân cách ban công một quãng tầm mười trượng. Trong đó, Minh Đạo chợt lên tiếng giải thích:
- Ha ha! Lâm Tôn không ngại dời đến Thiên Ma Cung nói chuyện...
Thiên Sát cung tuy tinh xảo, u tĩnh nhưng lại khá chật chội, không phải là nơi thích hợp để tụ tập nhiều người bàn luận chính sự.
Lâm Nhất đưa mắt nhìn ban công và Tiên Nô ở bên cạnh, lập tức gật đầu đáp lời, sau đó lại đón gió bay lên, theo mọi người bay về phía Vũ Dư thành.
Tiên Nô một thân một mình ở lại trên đài, dáng vẻ yên lặng...
....
Cách đó ngàn dặm, vân đài cao nhất...
Bên trong lầu các rộng rãi, hơn mười người xếp bằng ngồi trên mặt đất. Lâm Nhất ngồi ở vị trí trung tâm, đánh giá tình hình chung quanh, âm thầm gật nhẹ đầu.
Nơi này chính là động phủ của Lăng Đạo. Thiên Ma cung. So với Thiên Sát cung tinh xảo, đẹp tuyệt trần, thì Thiên Ma cung có thêm mấy phần cổ xưa, nặng nề. Vả lại, lầu các, tĩnh thất đầy đủ tất cả mioj thứ, hơn nữa lại còn rộng rãi, mây gió nhẹ nhàng, tưởng tế, quả thật có thể xem đây là phủ đệ của Chí Tôn.
- Ha ha! Lâm Tôn tọa trấn Thiên Ma Cung, chính là may mắn của vạn chúng Cửu thành. Thiên Sát cung cách đây không xa, Tiên Nô đạo hữu lắng nghe giáo huấn của lão sư cũng rất thuận tiện...