Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2587:

Bính Phàm cười lạnh nói:

- Ha ha! Muốn từ miệng ta biết được tình hình thực tế sao? Tiếc rằng, hết thảy đều không như suy nghĩ của ngươi...

Lâm Nhất vẫn cứ thản nhiên nói tiếp:

- So với Cảnh Sa, ngươi thiếu đi sự khéo léo, đưa đẩy lõi đời, thế nên mới bị Thiên Ninh Thiên Khí ủy thác trách nhiệm thủ thành. Nhưng mà...

Nói đến đoạn này, đột nhiên hắn nhướng mày, rồi hỏi ngược:

- Bản tôn hỏi một lần nữa, ngươi nói cũng không nói?

Bính Phàm thoáng do dự, sau đó kiền trì trả lời:

- Trước tiên thả ta ra...

Lâm Nhất cũng không nói thêm gì, vành môi nhếch lên, nở một nụ cười lạnh.

...

Trung Dã, Ma thành.

Lúc này, hỗn loạn đã dần kết thúc, trật tự trở về. Ma thành mở rộng bốn cổng, dần dần lấy lại dáng vẻ lúc trước. Chỉ là, trên mỗi cổng thành đều có Động Thiên tu sĩ đứng gác, hơn nữa còn nghiêm cấm ra vào, khiến cho đại thành nguy nga hùng vĩ có thêm vài phần sâm nghiêm khó lường.

Mã Ninh Tử đứng trên thềm đá cao cao trước cửa thành, dáng vẻ đề phòng. Mấy Thiên Hoang cao thủ thuộc hạ của ông ta đang còn bận rộn. Đám Ma tu thủ thành lúc trước đã không còn ý chí tái chiến, cả đám đứng tụ họp lại một chỗ, hơn nữa còn giao ra lệnh bài của mình, để thể hiện lòng quy thuận của mình.

Đối với những tu sĩ Ma thành này mà nói, bất kể là ai trở thành người đứng đầu Ma thành đều không quan trọng. Thời gian trôi qua, bọn hắn vẫn còn sóng, hơn nữa trên con đường tiên đồ còn có thể đi được xa hơn nữa, đó mới là hành động sáng suốt.

Một người đàn ông trung niên, râu dày mặt thô tươi cười hớn hở bước ra khỏi thành. Còn chưa đi đến trước mặt Mã Ninh Tử đã chắp tay, cách quãng xa thân mật nói:

- Mã đạo huynh! Có Lâm Tôn nhập chủ Trugn Thiên thành, thật sự là vạn chúng sở quy! Trước mắt, chín thành an bình, bốn môn thái bình, vạn tượng đổi mới, vui sướng, quang vinh...

Người đàn ông trung niên này chính là người đầu tiên quy hàng sau khi thành bị phá, là một cao thủ động thiên trung kỳ, tên là Minh Đạo. Người kia, đã chỉ rõ phương hướng cho tu sĩ Thiên Hoang, hơn nữa còn trấn an cả thành, lập được rất nhiều công lao. Vậy nên, tuy Ma thành cảnh giới sâm nghiêm, thì gã ta vẫn được tự nhiên đi đi lại lại, nét mặt cũng vô cùng rạng rỡ.

Mã Ninh Tử nhìn người vừa đến, gật đầu thay lời chào. Mang theo dáng vẻ rụt rè, vuốt râu nói:

- Minh đạo hữu! Có gì chỉ giáo...

Minh Đạo vội vàng khoát tay, khiêm tốn nói:

- Ha ha! Chỉ giáo thì không dám! Huynh đệ ta là đang cố tình ở đây đợi Lâm tôn trở về...

Khi chỉ còn cách đối phương chừng một trượng, thì gã dừng bước để bày ra kính ý. Sau đó lại đột nhiên đè thấp giọng nói, ra vẻ thần bí nói.

- Thật sự không dám giấu giếm, ta và Lâm Tôn, thế nhưng là quen biết đã lâu, khụ khụ...

Mã Ninh Tử nghe vậy thì hơi ngẩn ra, không khỏi giơ hai tay lên:

- Lúc trước nếu có mạo phạm, mong rằng lão đệ không để bụng...

Sau khi Minh Đạo ho khẽ hai tiếng, thì lập tức khôi phục lại thái độ bình thường, nhưng vẫn cao thâm mạt trắc nói:

- Ha ha! Kỳ thật cũng không có gì, năm đó, khi Lâm Tôn vừa tiến vào Hồng Hoang, đã có chút duyên phận với ta...

Năm đó, bí cảnh mà gã ta quản giáo là bị hủy trong tay Lâm Nhất. Sau đó lại nhấp nhô, phập phồng, cũng cùng đối phương vượt qua một phen. Cái gọi là duyên phận cũng là đầu sóng ngọn gió.

Mã Ninh Tử không rõ thiệt giả, vô thức bày ra mấy phần kính ý.

Bên trong hàng ngũ Ma tu, tàng long ngọa hổ, không thể khinh thường. Tuy trước mắt, bốn cổng Ma thành đã dẹp xong, nhưng nhiều thứ vẫn mơ hồ không rõ. Giống như khắc định chín thần, nhất thời khó có thể kiến công. Nếu như có tu sĩ Ma thành tương trợ, thì chuyện kinh doanh chắc khác gì làm chơi mà ăn thật.

Bất chợt vào lúc này, có tiếng gió mơ hồ thổi qua. Một bóng người áo xám tùy ý bồng bềnh đáp xuống, trong nháy mắt đã đặt chân xuống thềm đá trước cửa thành.

Mã Ninh Tử thấy Lâm Nhất từ thiên ngoại trở về, vội vàng nhấc tay đón chào. Còn Minh Đạo thì đã trực tiếp vượt lên trước một bước, khom người bái lạy:

- Lâm Tôn! Minh Đạo cung kính đón tiếp...

Lâm Nhất đứng vững hai chân, chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía Mã Ninh Tử gật đầu thay lời chào, ánh mắt lại dời đến chỗ Minh Đạo, có chút không hiểu hỏi:

- Ngươi không chết?

Minh Đạo cảm thấy đầu ốc ông ông, chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngây thơ không biết phải làm thế nào. Nếu như chết rồi thì lúc này còn có thể ở đây đón chào sao?

- Ồ...

Lâm Nhất giống như đã hiểu ra được điều gì đó, lại hỏi tiếp:

- Vì sao ngươi không đi theo Thiên Ninh, Thiên Khí?

Minh Đạo thấy tuy lời nói của Lâm Nhất rất khó lường, nhưng toàn thân cũng không hề tỏa ra tia sát cơ nào, thì khẽ thở phào một hơi, sau đó vội vàng treo một nụ cười, hết sức vô tội nói:

- Tại hạ là lão nhân Ma thành, nhiều lần bị nghi kỵ, sao có thể được trọng dụng!

Lâm Tôn! Thái Âm môn, Thiếu Dương môn, Thái Dương môn, Thiếu Dương môn đều thuộc quyền khống chế của ta. Ngũ đại trưởng lão đang dẫn người đến từng trục thành tiến hành uy hiếp, trấn an. Trên đường không bị chống cự, cũng không gặp bất kỳ vị cao thủ động thiên hậu kỳ nào...

Mã Ninh Tử hợp thời bẩm báo, kế đó lại chỉ vào cửa thành cao lớn nói:

- Một tòa hùng thành lớn như vậy, lại đơn giản thất thủ, quả thật khó mà tưởng tượng được...

- Nói đúng chứ?

Mã Ninh Tử còn đang cảm khái, thì chợt nghe thấy một câu hỏi khó hiểu. Rồi lại phát hiện miệng Minh Đạo đang mấp máy, rõ ràng là đang âm thầm truyền âm.

Lâm Nhất cũng không nhiều lời, vung tay áo ra lệnh:

- Dẫn đường!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free