Vô Tiên - Chương 2586:
Bính Phàm sững sờ đứng yên tại chỗ.
Gã gánh vác tránh nhiệm thủ thành, không dám lười biếng. Liên tiếp bị vây công, đả kích, cũng chưa từng để xuất hiện sơ hở nào. Cho dù cường địch đã đi xa vẫn cẩn thận đề phòng như cũ. Cho dù cường địch đã đi xa, thi vẫn cẩn thận đề phòng như một. Ai ngờ, còn chưa kịp thở dốc một hơi, Trung Thiên Ma thành không thể phá vỡ đã thất thủ trong nháy mắt.
Cảnh Sa là giả, mà theo lời của lão ta thì có lẽ tình hình ở Yêu Hoang là sự thật. Nếu như Lâm Nhất biết được biến ở Yêu Hoang thi sớm muộn gì cũng sẽ không bỏ qua. Chỉ là trước sau, mọi thứ diễn biến quá nhanh, cũng không cho phép gã đắn đo nhiều.
Nhĩ Huyền đến từ Dã Sơn Cốc, và Ngô Lễ Minh Thúy Cốc cũng đều là giả, chỉ có tu sĩ của hai nhà là thật.
Thật thật giả giả, lại hư hư thật thật, trong chớp mắt, ai có thể phân biệt rõ ràng đây?
Nhưng mà lúc Lâm Nhất cùng với hai vị huynh đệ của hắn hiện nguyên hình, đủ loại chuyện khiến người ta hoa mắt lại hóa đơn giản vô cùng.
Lâm Nhất trắng trợn công thành, ban đầu chỉ là thăm dò mà thôi. Lúc hắn thấy chín đại cao nhân mãi vẫn chưa chịu hiện thân thì rốt cuộc hắn cũng không cố kỵ gì nữa, trực tiếp bùng phát dã tâm cướp lấy Ma thành. Về phần Lão Long và Hổ Đầu ra ngoài tuần tra, là để tìm ra Dã Sơn cốc và Minh Thúy cốc. Đây là mưu kế đã được định ra từ trước, để che giấu ta mắt người khác. Kế đó, triền miên công thành hơn một tháng, làm cho người ta không còn chút sức lực nào để mơ mộng. Sau đó lại cam chịu dẫn người rời đi. Thoạt nhìn mọi chuyện đều êm xuôi như thuận lý thành chương.
Ngay trong lúc tất cả mọi người đều cho rằng, Lâm Nhất không cong mà lui thì hắn lại dịch dung, đổi dung mạo trở về. Nên biết rằng, người hắn cải trang chính là Cảnh Sa trưởng lão của Ma thành. Thân phận bất phàm. Mà tu vi lại đột nhiên bị tiêu hao hết, lại còn bị đuổi giết. Bính Phàm và đám đệ tử Ma thành sao có thể khoanh tay đứng nhìn?
Cẩn thận mấy cũng có sai sót, vừa mới phát hiện ra thì hối hận đã muộn! Thật sự là đi sai một bước, mất hết tất cả.
Đúng vào lúc này, hơn một trăm đạo phi hồng xẹt qua Tinh không, từ trên trời giáng xuống. Không cần suy nghĩ nhiều nữa, đám tu sĩ Thiên Hoang đã biến mất hơn nửa tháng, nay lại quay lại rồi. “Phanh phanh mấy tiếng trầm đục vang lên. Mấy tên tiểu bối Phạm Thiên không kịp né tránh, thân thể tan vỡ. Đám tu sĩ Ma thành còn lại vô cùng bối rối, từng người một đều vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Ma thành thất thủ, không chỗ rút lui. Ngay tại chỗ phản công, đại thế đã mất. Mà lúc Lâm Nhất đối thoại với đám trưởng lão thuộc hạ, hiển nhiên là đã bộc lộ rõ sát cơ...
Bính Phàm giật mình sững sờ một hồi, rồi đột nhiên bừng tỉnh.
Gã bất chấp an nguy của Ma thành, liền vội vàng quát lên:
- Riêng phần mình chạy trốn...
Mà gã còn chưa nói xong câu thì người đã biến mất khỏi hư không.
Lâm Nhất nói rõ công việc với Lữ Nguyên Tử. Hơn mười vị Ma tu trước cửa thành đã như chim thú tản ra, ngay sau đó, bốn cổng Ma thành đều mở rộng, có vô số bóng người vội vàng từ trong thành lao ra, hơn nữa còn bối rối chạy thục mạng. Hắn ra lệnh cho Lữ Nguyên Tử, Lão Long, Hổ Đầu cùng với đám cao thủ Mã Ninh Tử không được phép đuổi theo, chỉ bao vây kín bố cổng Ma thành. Sau đó lại lại giương cao xá lệnh “Người quy thuận,chuyện cũ sẽ bỏ qua để trấn an bốn phương. Sau đó thì lập tức biến mấu.
Sau một khắc, ở trong Tinh Không.
Lâm Nhất hiện thân, phóng thần thức dò xét phương xa, có chút ngạc nhiên.
Độn pháp của Bính Phàm là không hề tầm thường, chỉ trong nháy mắt đã thoát đi được rất xa. Cũng may mà Thiên địa quyết của hắn có nhanh hơn một chút, và thời gian đuổi theo cũng không quá muộn.
Ngày hôm nay, dù có thể để cho bất kỳ người nào chạy thoát thì cũng không thể thả vị trưởng lão Ma thành kia được. Có rất nhiều điểm không rõ, còn cần nhờ gã ta đến giải thích những nghi hoặc khó hiểu.
Lâm Nhất nhấc chân đạp mạnh, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành hào quang vặn vẹo, dung nhập với trời đất.
Bính Phàm vẫn phi độn liên tục, ở trong không trung đen kịt xẹt qua một hồng ảnh nhàn nhạt. Rrước sau chỉ mất mấy hơi thở, gã đã rời xa Trung Dã Tinh vực, hơn nữa còn tiếp tục chạy như điên vào sâu trong Tinh Không mờ ảo. Đã không thể cố thủ vững thành thì cũng không dám cầu may mắn. Lại chưa kể đến, ngoại trừ một Lâm Nhất rất hung hãn thì còn có năm vị cao thủ Động Thiên Hậu kỳ đến từ Thiên Hoang, đều là những nhân vật rất khó đối phó...
“Oanh long long
Thế tới của Bính Phàm rất gấp rút. Đột nhiên, bên tai gã vang vẳng từng trận sấm sét, phong lôi giăng đầy trời. Mà gã vừa chú ý đến thì thình hình quỷ dị kia đã lập tức biến mất sạch sẽ, giống như mới vừa rồi chỉ là ảo giác.
Độn pháp của gã đã nhanh như vậy, còn có người đuổi theo hay sao.
Trong nội tâm Bính Phàm vô cùng hoài nghi, không khỏi quay đầu nhìn lại, nhịn không được mà thở phào một hơi. Sau lưng cũng chẳng có điều gì dị thường. Trong vòng một trăm triệu dặm, không hề có một bóng người nào.
“Ài! Chẳng bao lâu nữa, mình cũng sẽ là cao nhân danh chấn một phương! Hôm nay lại rơi vào hoàn cảnh chật vật như vậy, thật khó mà chịu đựng được...
Trong lúc Bính Phàm cảm khái, còn không quên quay đầu nhìn lại.
Đúng vào lúc này, trong không trung tối om trước mắt, đột nhiên có quang hoa lập lòe. Dị biến phát sinh, tất có bất trắc. Mà trong lúc bất ngờ này muốn né tránh, có thể dễ như nói vậy sao?
Bính Phàm bất ngờ không kịp đề phòng, cứ thế chui vào trong hư vô...
Trong nháy mắt đó, hư không vặn vẹo, Lâm Nhất bỗng nhiên xuất hiện, hơn nữa hai ống tay áo còn cuốn động, quét sạch quang mang.
Hắn thoáng đứng vững thân hình, thần sắc ngưng lại...
Bính Phàm chỉ cảm thấy trước mắt là một màn sương trắng mênh mông, chung quanh, trời đất quay cuồng. Hơn nữa, bởi vì khí tức trong cơ thể bị trì trệ, nên pháp lực cũng bị kìm chế. Hiển nhiên là gã đã rơi vào tuyệt cảnh, khó mà thoát được.
Đây là chỗ nào?
Đây là một mảnh hỗn độn thiên địa, phạm vi chừng hơn hai nghìn trượng. Nhưng thần thức là không thể dò xét được gì, khiến cho người ta không biết phải làm thế nào mà càng trở nên quẫn bách. Nhưng mà, bất ngờ, bên tai gã lại vang lên một giọng nói quen thuộc:
- Đây là thiên địa kết giới của Bản Tôn. Hiện tại, ngươi chẳng khác gì đã chết...
Thiên địa kết giới chính là đại thần thông của La Thiên cao nhân. Một khi thân trũng vào trong đó, thần hồn đều bị phong cấm, tựa như sự tồn tại đã triệt để biến mất khỏi trời đất. Muốn Luân Hồi cũng không thể được. So với thân tử đạo tiêu còn đáng sợ hơn nhiều. Suy nghĩ một chút, càng làm cho người ta sợ hãi, tuyệt vọng tột độ.
Cách gã chừng mười trượng, Lâm Nhất chậm rãi hiện thân. Hắn đánh giá sự biến hóa của kết giới, âm thầm lắc đầu.
Cảnh Sa chết rồi, tinh huyết tu vi của lão lại bị thiên địa lực lượng thu nạp. Trước sau, chỉ trong vòng hai tháng, kết giới đã bành trướng, đạt đến phạm vi hơn hai nghìn trượng rồi.
Bính Phàm nhất thời tâm hoảng ý loạn, lạc giọng la lên:
- Ngươi muốn giết ta...
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại:
- Nói ra hướng đi của Thiên Ninh, Thiên Khí...
Bính Phàm chớp chớp mắt, từ chối nói:
- Thả ta rồi hãy nói cũng không muộn...
Lâm Nhất thản nhiên nói:
- Há có thể cho ngươi cò kè mặc cả...
Tròng thần sắc của Bính Phàm, lộ ra chút điên cuồng, gã phất tay áo, nói:
- Hừ! Đã như vậy, không thể trả lời!
Lâm Nhất không cho là đứng mà nói: