Vô Tiên - Chương 2585:
Phía sau là hơn mười người đang đuổi theo, đều khoác trang phục của tu sĩ Trung giã, tất cả đều có tu vi Phạm thiên cảnh giới, từng người một khí thế vô cùng hung hăng. Đặc biệt là hai người đàn ông dẫn đầu. Hai người đều tay không tấc sắc, nhưng lại cực kỳ cuồng ngạo.
Chỉ trong nháy mắt, cả đoàn người đã chạy tới gần Ma thành.
Lão giả bị truy đuổi kia, còn chưa kịp nói xong câu, thì đột nhiên đã có một đường quyền ảnh từ phía sau lưng đánh đến. Lão không né tránh kịp, một tiếng “phanh trầm đục vang lên, lập tức phun ra một búng máu tươi, vung vãi khắp không trung, kế đó lại “bịch một tiếng, cả người nện mạnh xuống mặt đất. Lão vội vàng giãy giụa vài cái, khó khăn bò lên một đoạn bậc thang đang bị mây mù bao phủ, sốt ruột hô lên:
- Cảnh Sa ở đây, còn không mau mửa cửa thành...
Sau nhiều lần kêu gào, lão lại nỗ lực trở mình ngồi dậy, quay đầu lại quát:
- Đám tiểu bối các ngươi, ắt gặp họa diệt tộc...
Giống như có điều cố kỵ, đoàn người đuổi theo đều chậm rãi dừng chân ở một quãng cách thành chừng ngàn trượng. Người đàn ông vừa mới ra quyền đánh lén, có để một bộ râu dài rậm, nhìn như một vị lão giả. Thân hình cực kỳ cường tráng, tuổi tác tầm trung niên. Y đưa mắt nhìn đồng bạn bên cạnh, dáng vẻ cuồng ngạo lúc trước đã biến mất, trái lại còn có chút chột dạ nói:
- Chẳng lẽ lão nhân kia thật sự đến từ Ma thành?
- Chuyện lớn không xong rồi...
Người vừa nói chính là vị lão giả kia. Nói rồi, gã lập tức phất tay, ra hiệu cho tộc nhân lùi lại phía sau.
Đúng vào lúc này, đại trận bảo vệ thành chợt vỡ ra một khe hở. Có vài chục bóng người nối đuôi nhau ra ngoài, trong nháy mắt đã bao vây lão giả ngồi trên thềm đá cùng với hơn mười người đuổi theo lại.
- Bính Phàm lão hữu! Mau mau cùng ta băm vằm bọn tiểu bối kia thành vạn mảnh. Nếu không nhưu thế, thì mối hận trong lòng ta khó mà tiêu được...
Lão giả cầm đầu thật sự là Bính Phàm. Theo chân gã ta hiện thân là hơn mười vị động thiên cao thủ cùng với hai, ba mươi vị Phạm Thiên tu sĩ. Gã treo mình lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất tầm mười trượng, cúi đầu đánh giá lão giả tự xưng là Cảnh Sa đang ngồi trên thềm đá, chất vấn:
- Vốn dĩ ngươi đang ở Yêu Hoang. Cớ sao lại đến đây...
- Ài! Một lời khó nói hết, khụ khụ...
Cảnh Sa vừa mới há miệng, lại không nhịn được mà ho khan một trận, sau đó thì khàn giọng nói:
- Nửa tháng trước, Lâm Nhất dẫn người thẳng hướng Yêu Hoang. Tuy ra may mắn trốn thoát, nhưng lại bị đánh cho trọng thương. Đành phải mượn nhờ trận pháp quay trở về Trung Dã, một thân tu vi đã tiêu hao hết, đành phải bị ép trốn vào trong sơn cốc nghỉ ngơi một chút. Ai ngờ, đám tiểu bối này lại nhân lúc cháy nhà chạy ra hôi của...
- Ngươi nói Lâm Nhất thẳng hướng Yêu Hoang?
- Nhĩ Huyền Dã Sơn cốc, Ngô L Minh Thúy cốc, bái kiến chư vị tiền bối! Trước đây là e sợ tiểu nhân làm loạn, khó tránh khỏi có chỗ mạo phạm, kính xin mở một mắt lưới, chúng ta lập tức rời đi...
- Đúng vậy, đúng vậy! Nghe nói đám tặc Thiên Hoang xâm lấn Ma thành, không dám không cẩn thận...
- Câm miệng!
Bính Phàm vẫn đang đánh giá nhất cử nhất động của Cảnh Sa, lại bị tiếng ồn ào quấy nhiễu.
Gã giương mắt nhìn về phía đám người tự xưng là tu sĩ đến từ Dã Sơn cốc và Minh Thúy cốc, sự hoài nghi lại tăng thêm mấy phần.
- Trưởng lão! Có mấy người thường đến Ma thành đi đi lại lại, theo lời thì có lẽ là không giả!
Đệ tử Ma thành vừa lên tiếng, bên phía đối phương cũng lập tức có mấy vị lấy lệnh bài của Ma thành ra đối chứng.
- Còn không mau đến đây đỡ một chút, lão phu muốn vào thành bế quan chữa thương...
Cảnh Sa giống như khó có thể chống đỡ được nữa, không ngừng thúc giục. Hai người đàn ông trung niên tu vi Phạm Thiên vội vàng đáp xuống đất đỡ lão dậy, hơn nữa còn quay người chạy về phía đại trận bảo vệ thành.
Tình huống xảy ra quá bất ngờ, làm cho người ta khó phân biệt được thật giả, nhất thời khiến người ta phải hoa mắt.
Bính Phàm vẫn còn treo mình ở giữa không trung, chần chờ bất quyết, trong lúc mơ hồ, gã lại thoáng giật nãy. Gã cũng không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng nghiêm nghị quát:
- Đợi đã...
Đại trận bảo vệ thành mở ra, trong màn mây mù tối tăm mờ mịt đột nhiên hiện ra một khung hào quang sáng ngời rộng hơn một thước. Cảnh Sa được hai vị tiểu bối dìu đỡ, sắp sửa lách mình đi qua, lại đột nhiên bị ép dừng lại. Trong nháy mắt kia, khe hở vừa mới mở ra trên màn trận pháp đột nhiên chậm rãi khép lại, chỉ còn một đường nhỏ. Trong lúc không cho phép trì hoãn nữa, Cảnh Sa vốn suy yếu không chịu nổi nữa, đột nhiên vung tay về phía trước. Một đạo hào quang màu đen đột nhiên bắn ra, nhanh như chớp xuyên qua khe hở nhỏ bé kia.
Bình Phàm đột nhiên cả kinh, thất thanh la lên:
- Ngươi...
Dị biến xảy ra, hào quang quanh thân Cảnh Sa đột nhiên vặn vẹo, thoáng chốc hóa thành một người đàn ông trẻ tuổi, mang y phục màu xám. Căn bản là hắn cũng không để ý đến sự kinh ngạc của mọi người chung quanh, chỉ nhanh chóng đưa tay chụp lấy hai vị Phạm Thiên tu sĩ bên cạnh, hung hăng đụng vào nhau. “Phanh một tiếng, huyết nhục bắn tung tóe, tàn hồn quy thiên. Hắn vứt hai thi thể lại, quay đầu lại, lạnh lùng quát lớn:
- Bản Tôn đoạt thành, tình thế bắt buộc! Người quy thuận thì sóng! Kẻ nào chống thì chết!
Vào lúc này, lại có hào quang lập lòe, hai người tự xưng là Nhĩ Huyền và Ngô Lễ vậy mà đồng thời biến thành hai người đàn ông trẻ tuổi thân thể vạm vỡ, một người tay xách Thiên Sát Thiết Bổng, một người điều động ngân đao bảy thước, uy vũ hữu thanh...
- Hổ ca ở đây! Giết...
- Lão Long ở đây, ai dám tranh phong...
Hai huynh đệ nhà kia vừa mới biến về bản thể đã lập tức vung đao múa bổng, đại sát tứ phương. “Phanh, phanh mấy tiếng, huyết quang vẩy ra. Chỉ trong nháy mắt đã có sáu bảy ngươi bị giết chết, thân thể rơi xuống, hồn trở về với cát bụi. Đám tu sĩ Ma thành còn sống sót thì bối rối né tránh.
Chớp mắt sau, lại là một trận nổi vang, trời rung đất chuyển.
Giống như cuồng phong thổi qua, mây mù khắp núi đột nhiên tản đi. Kế đó, đại trận hộ sơn dần dần biến mất. Ma thành rộng rãi, cực lớn chậm rãi hiện thân. Nhưng mà, trong nháy mắt kia, cửa thành đột nhiên mở ra, một lão giả vội vã hiện thân, thần sắc phấn khởi, chắp tay cất giọng nói:
- Lâm Tôn! Chúng ta đã đoạt được cửa thành! Các vị trưởng lão Mã Minh Tử, Thẩm Đạo Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử đang chờ lệnh tiêu diệt toàn bộ dư nghiệt, chỉ đợi phá được toàn thành...