Vô Tiên - Chương 2584:
Một tháng sau.
Một tháng qua, từng trận oanh kích như sấm sét rền vang vẫn chưa từng dừng lại. Mà Trung Ma Ma thành nấp sau mây mù vẫn lù lù bất động như trước.
Ngũ đại trưởng lão thấy đại trận bảo vệ thành quá cứng rắn, không cách nào phá vỡ, thay phiên nhau công kích dần dần cũng trở nên mệt mỏi, không còn hào hứng nữa. Mà Lâm Tôn còn chưa hạ lệnh ngày nào thì ngày đó vẫn còn phải tiếp tục công kích.
Nhưng mà, công thành trận này, gây ra động tĩnh quá lớn, ban đầu chỉ có ba năm người đến vây xem, càng về sau thì số lượng tu sĩ từ các nơi tụ tập đến đã hơn ngàn vạn. Nhưng không một ai dám tiếp cận hiện trường quá gần, chỉ có thể nấp ở bên ngoài mấy trăm dặm, thỏa thích xem náo nhiệt.
Nghe nói người đàn ông trẻ tuổi mang áo xám, cầm đầu kia chính là Lâm Nhất. Là người đứng đầu Ma thành năm đó, hôm nay là Chí Tôn Thiên Hoang. Bởi vì Ma thành làm đủ loại chuyện ác, lạm sát kẻ vô tội, hơn nữa còn xâm chiếm Yêu Hoang nên mới nổi giận, sau đó mới mang theo người đến tận cửa thảo phạt, tiện thể muốn đoạt lại tôn hiệu người đứng đầu Ma thành. Hành động lần này không phải vì hư danh, cũng không phải vì tư lợi, mà là vì thiên hạ, gánh vác đạo nghĩa trên vai, còn vì sự thái bình của Bát Hoang.
Cũng chưa bàn đến chuyện tin đồn là thật hay là giả, nếu như Hồng Hoang thật sự có một vị cao nhân lòng mang chính nghĩa, hơn nữa còn dám đảm đương, thì bát phương xem như có hi vọng, vạn chúng cũng có hi vọng.
Có lẽ Ma thành thật sự đuối lý, nên từ lúc bị cuồng công cho đến nay, vẫn luôn đóng chặt cửa trấn thủ, không xuất ra. Mặc dù là chín đại cao nhân làm cho người ta nghe đến liền biến sắc cũng không thấy một ai hiện thân nói chuyện. Tiếc rằng, hùng thành kiên cố, cứ tiếp tục giằng co như vậy cũng chẳng thu hoạch được gì.
- Sư phụ, khi nào mới có thể phá được Ma thành?
- Ngươi thử nói xem?
- Sư phụ dẫn theo nhiều người đến đây, không phải là để tranh luận mà là đến công thành, đã là vào thế. Hay nói cách khác chính là, không công là công...
- Ồ?
- Nô nhi chỉ nói đùa mà thôi...
- Không sao đâu, nhàn rỗi chỉ là nhàn rỗi..
Ở trên đỉnh núi nhỏ kia, Lâm Nhất và Tiên Nô khoanh chân ngồi đó. Dưới chân núi, lại là địa điểm tụ tập, nghỉ ngơi của tu sĩ Thiên Hoang. Liên tiếp công thành hơn một tháng, khiến cho ngũ đại trưởng lão đều đã mệt mỏi đến mức không chịu nổi. Ai cũng thừa cơ thổ nạp, điều tức, điều dưỡng thể lực. Kết quả là, trong mắt hai thầy trò bọn hắn, tất cả lại biến thành người rảnh rỗi.
- Bính Phàm thấy Sư phụ và đám cao thủ Thiên Hoang kéo đến, nhưng cũng không hề chất vấn. Mà hắn, thân là lão nhân Ma thành, làm sao có thể không biết ân oán của sư phụ với Thiên Hoang. Cho nên, có lẽ hắn đã biết được điều gì đó, nhưng vẫn tận lực giấu giếm...
- Ừ...
- Đúng như sư phụ dự đoán, Thiên Ninh, Thiên Khí chưa hẳn đã có mặt trong thành. Sau khi chín đại cao nhân Ma tu rời khỏi Yêu Hoang, theo lý nên tiến đến Thiên Hoang, hôm nay lại tung tích không rõ, quả thật rất kỳ quặc...
- Ừ...
- Sư phụ là giả vờ công thành, muốn lợi dụng việc này để tìm ra tung tích của chín vị cao nhân. Mà cho đến hôm nay, Ma thành vẫn cố thủ không xuất ra, chỉ sợ phải không công mà lui...
- Nô nhi đừng bị vẻ bề ngoài mê hoặc, mọi chuyện cần phải cân nhắc kỹ lưỡng, khác biệt khó được...
- Sư phụ! Chúng ta huy động nhân lực đến đây, sớm đã kinh động bốn phương, hiện tại, đứng trước mặt bao nhiêu người rời đi, khó tránh được làm giảm uy phong, lại trở thành trò cười để người ta đàm tiếu...
- Trong lúc đắc lợi, sao có thể bàng hoàng?
Hai thầy trò bọn hắn nói đến đây, thì Lâm Nhất chợt giao bình ngọc trong tay cho Tiên Nô, khẽ cười nói:
- Bách Hoa biểu lộ này nhẹ nhàng khoan khoái, thanh nhã, hãy giữ lại cho sư phụ...
Tiên Nô đón nhận bình ngọc, ôm vào trong ngực, gương mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười tươi tắn, gật đầu đáp:
- Đó là hiển nhiên! Rượu ngon mà Nô nhi cất, chỉ dành riêng cho sư phụ!
Nàng thấy sư phụ uống rượu, liền rất hợp thời dâng lên bách hoa biểu lộ do chính tay nàng cất. Lúc xem chiến cuộc, còn có thể thầy trò trò chuyện, quả thật làm cho người ta vừa cảm thấy ấm áp, vừa sung sướng không thôi.
Lâm Nhất cũng không muốn nói thêm gì, chợt vươn người đứng dậy, ánh mắt lướt qua bốn phương, mở miệng thét lệnh:
- Thiên lý sáng tỏ, thiện ác có báo. Ngày sau tái chiến, không gọi hung ngoan, ứng bá đạo!
Nói xong, hắn liền phất ống tay áo, đạp không dựng lên, bay thẳng về phía thiên ngoại.
Tiên Nô có chút vội vàng không kịp chuẩn bị, lập tức cất bước theo sau. Lúc nàng cuống cuồng tay chân, mới đột nhiên phát hiện ra thiếu mất hai người.
Lữ Nguyên Tử đang dẫn người công thành, chợt nghe thấy mệnh lệnh vội vàng ra hiệu cho mọi người dừng tay. Mà các vị trưởng lão như Mã Nguyên Tử, Thẩm Nguyên Tử cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cũng không dám lãnh đạm. Mọi người đứng tụ lại thành một đoàn, lần lượt bay lên trời.
Âm thanh ầm ĩ, kéo dài suốt một tháng trời, ngày đêm không dứt, cứ vậy mà biến mất, không hề có dấu hiệu báo trước nào. Hơm một trăm vị cao thủ hành động mau lẹ, chỉ trong nháy mắt đều đã lách mình đi xa. Chỉ để lại Ma thành nấp mình sau mây mù và hơn một vạn tu sĩ đến vây xem hai mặt nhìn nhau, hoang mang vô cùng.
Cái gì gọi là “ngày sau tái chiến, không gọi hung ngoan, ứng bá đạo?
Chẳng qua là công thành không có kết quả, nên lấy cớ lui bước mà thôi.
Ma thành trải qua vô số trận cuồng phong, thay trời đổi đất, nhưng đến ngay vẫn quật cường không ngã. Muốn rung chuyển nơi này, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Mà Lâm Nhất kia, mang theo một đoàn người hùng hùng hổ hổ tiến đến, rồi lại xám xịt rời đi. Cái gọi là chủ trì chính nghĩa xem ra cũng chỉ có vậy mà thôi.
Đám tu sĩ từ khắp nơi đến vây xem lần lượt tản đi. Chỉ xem như hết thảy những gì mà bọn hắn đã nhìn thấy trong một tháng qua như một chuyện lý thú để bàn luận mà thôi.
Lại thêm nửa tháng trôi qua, Ma thành vẫn được bao bọc trong màn mây mù, không có gì thay đổi. Đại chiến công thành, gây ra kinh động rất lớn cứ thế mà biến thành chuyện cũ của ngày hôm qua. Mà Ma thành vẫn đóng chặt bón cửa, hiển nhiên là vẫn còn đang đề phòng sâm nghiêm.
Nhưng mà, khi bốn phía Ma thành trở nên yên tĩnh, thì giữa không trung lại bất ngờ truyền đến từng trận nổ vang do pháp lực va chạm với nhau.
Chỉ thấy hơn mười bóng người truy đuổi mà đến. Hơn nữa còn có người lớn tiếng chửi bậy:
- Ngươi, con mẹ nó, đừng chạy...
Chạy ở phía trước, hay nói chính xác là người đang chạy trốn là một vị lão giả, có lẽ là đã bị thương không hề nhẹ, bước đi khá là chật vật, còn không ngừng thở hồng hộc. Trong tay lão xách theo phi kiếm, đã không còn sức đánh trả. Nghe vậy thì không kìm được lửa giận, lớn tiếng quát lên: