Vô Tiên - Chương 2583:
Lâm Nhất không đợi đối phương trả lời, đã đột nhiên cất cao giọng, hùng hồn gằn từng chữ:
- Ma thành lạm sát kẻ vô tội, đẩy Cổ Hải tộc vào kết cục diệt tộc. Lại còn xâm lấn yêu Hoang, biết là bất nghĩa mà vẫn làm. Đủ loại tội ác, thật khiến chúng ta khinh thường. Hôm nay, bản tôn muốn thay trời hành đạo. Cũng xem như là ban ánh sáng cho Hồng Hoang. Còn không mau cho Thiên Ninh, Thiên Khí ra khỏi thành nhận tội, đền tội thì đợi đến khi nào?
Bính Phàm giật mình, giận quá hóa cười:
- Ha ha! Ngươi chẳng qua chỉ có cái hư danh đứng đầu Ma thành mà thôi, cũng không phải là thật. Lại dám tự xưng là Bản Tôn, còn gì mà thay trời hành đạo...
Vừa nói, gã vừa lắc đầu, không kiên nhẫn mà phất tay đuổi người:
- Nhanh chóng rút lui, để tránh tự ngộ.
Trong ánh mắt Lâm Nhất bắn ra một tia rét lạnh, khóe môi nhếch lên nở một nụ cười lạnh, ép hỏi:
- Bính Phàm, ngươi đã sớm biết được lai lịch của bản tôn, nhưng lại giả vờ hồ đồ suy đoán lung tung. Chẳng lẽ Thiên Ninh, Thiên Khí không có ở trong thành?
Bính Phàm nghe vậy thì khá là ngạc nhiên, sau đó lại ra vẻ khinh thường nói:
- Bất kể hai vị trưởng lão có ở trong thành hay không, thì ngươi còn có thể thế nào? Còn định một kiếm bổ ra đại trận bảo vệ thành? Thật sự không biết cái gọi là...
Lâm Nhất há miệng, cắt ngang lời nói của gã ta:
- Một kiếm kia của Bản tôn là khấu thành. Kế tiếp chính là phá thành! Nếu như Thiên Ninh, Thiên Khí có ở trong thành, hoặc là ra khỏi thành chiến với bản tôn một trận, hoặc là ngồi yên tại chỗ nhận tội đền tội, bằng không thì...
Nói đến đây, hắn thoáng dừng lại một chút, mang theo khí thế khinh người, ngạo nghễ nói:
- Ngày phá thành, sát phạt vô tình!
Bộ dạng của Bính Phàm rất bình thường, giống như một lão giả thất tuần phàm tục. Nhưng lời nói của gã lại chứa đựng từ ngữ mập mờ, hiển nhiên là thuộc loại người tâm cơ thâm trầm. Gã thấy Lâm Nhất ngang ngược, không cho là đúng mà cười khẩy nói:
- Ha ha! Ma thành ta không dưới trăm vạn người, há cho phép người ngoài khiêu khích. Muốn công thành, thì cứ đến mà cong, đến lúc đó, chớ để hối hận thì đã muộn...
Lời còn chưa nói xong thì thân hình gã đã lóe lên, vội vàng trốn vào trong đại trận phong thành, căn bản là không để lại bất kỳ thời cơ nào cho đối thủ lợi dụng.
Lâm Nhất nhíu chặt hai hàng lông mày xanh nhạt, như thể đang trầm tư suy nghĩ. Đợi hắn suy nghĩ kỹ lưỡng mỗi câu mỗi chữ của Bính Phàm một lượt, thì bèn hừ lạnh một tiếng, sau đó liền chậm rãi xách kiếm lên, dùng huyền công để thúc giục, giọng nói vang chấn vạn dặm:
- Ngũ đại trưởng lão Minh Nhai nghe lệnh, thay nhau công thành cho Bản Tôn!
Cách thành hơn mười vạn dặm, đám cao thủ Thiên Hoang đang lẳng lặng chờ đợi, chợt nhận được hiệu lệnh công thành, ai cũng kích động không hiểu, trong lồng ngực, trái tim không khỏi đập mạnh một cú. Tuy nói chuyến này đến trùng trùng điệp điệp, hơn nữa còn đằng đằng sát khí. Mà thật sự muốn lấy hơn một trăm người để khiêu chiến một Trung Thiên Ma thành lớn như vậy, thật sự là chuyện quá mức tưởng tượng. Nhưng mà, ngay hôm nay, ngay chính chỗ này, bọn hắn đã như tên đã lên cung, không thể không phát.
Mã Minh Tử thấy đám người Thẩm Nguyên Tử vẫn còn đang chần chờ, liền vội vàng bước ra khỏi đám người, giống như càng già càng dẻo dai, quát lớn:
- Bắt đầu công thành! Việc đáng làm, thì bổn tọa phải làm!
Ông ta vung tay lên, dẫn theo mười hai vị động thiên cao thủ Mã Ninh Tử, giết lên trước.
Chỉ trong nháy mắt, đại trận bảo vệ thành của Ma Thành đã phải đón nhận trận cường công như cuồng phong, bão táp, sấm sét vang dội, sát cơ sôi trào...
Lâm Nhất không tham dự công thành, mà là quay người trở lại. Thấy Lão Long và Hổ Đầu đã nôn nóng đến mức khó đè nén được nữa, hắn bèn ra lệnh cho hai người bọn hắn tuần tra bốn phương. Chỉ cần có điểm gì nghi vấn thì phải kịp thời xử trí. Hai huynh đệ bọn hắn cũng không lảm nhảm nhiều, trực tiếp xách đao, vung bổng lượn quanh thành.
Bốn vị trưởng lão Thẩm Nguyên Tử, Lữ Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử và Đan La Tử thấy Mã Minh Tử đã giành lao lên trước, thì không khỏi hối hận. Lập tức phân phối nhân thủ của mình, song song công thành theo trình tự. Trong tích tắc, hô tô gọi nhỏ, âm thanh ầm ĩ, bóng người hỗn loạn.
Từ lúc bắt đầu cho đến hiện tại, Lâm Nhất vẫn luôn thản nhiên xếp bằng, ngồi trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, cách thành chừng trăm dặm. Tiên Nô tiến đến ngay sau đó, nhu thuận đứng một bên. Cả hai thầy trò, không ai lên tiếng, đều tập trung đưa mắt quan sát tình hình.
Phía trước, ở giữa không trung, đám người Mã Minh Tử xếp thành một hàng, người nào người nấy tay xách pháp bảo, điên cuồng công kích lên cửa Ma thành. Đại trận bảo vệ thành bị đánh cho rung động, chao đảo từng trận. Chỉ là dù cho tia lửa bắn lên, nó vẫn lù lù bất động.
Bốn vị trưởng lão Thẩm Nguyên Tử, sau khi phân phó người công thành thì cũng theo chân Lâm Nhất tiến lên đỉnh núi, chờ đợi hiệu lệnh.
Sau thời gian một canh giờ, Ma thành vẫn chìm đắm trong tiếng động rầm rĩ rung trời. Nhưng cũng không hề có người ra ứng chiến, càng không phát sinh tình huống theo dự đoán của hắn. Đại thành được bao phủ dưới màn mây mù kia giống như một con quái thú khổng lồ. Mặc kệ kẻ địch tùy ý tra tấn, lăng nhục ra sao thì vẫn ẩn nhẫn thủ vững. Hai canh giờ sau, mọi chuyện vẫn không có gì thay đổi...
Lâm Nhất huy động nhân lực chạy đến đây công thành, lúc này lại giống như hào hứng đến mức đần đọn, vậy mà lại lấy Tử Kim hồ lô ra, một mình lặng yên uống rượu.
Bốn vị trưởng lão đành phải tự mình tìm một chỗ trên đỉnh núi, ngồi xuống nghỉ ngơi. Bọn hắn duy trì khoảng cách với nhau khá đều, không gần cũng không quá xa, mỗi người một suy nghĩ. Trong đó, Lữ Nguyên Tử thì quan sát tình hình phía trước, sau một hồi trâm ngâm chợt quay đầu nói:
- Lâm Tôn! Ma thành hùng lập ở đây đã được ngàn vạn năm, khó mà phá được trong một sớm một chiều!
Lúc này, cách thành chừng mấy trăm dặm, thậm chí là mấy ngàn dặm, lần lượt xuất hiện từng bóng người đến xem náo nhiệt. Không cần suy nghĩ nhiều nữa, nhất định là chuyện cường công Ma thành sớm đã kinh động đến bốn phương.
Lâm Nhất hớp một ngụm rượu, đảo mắt nhìn về phía xa, lạnh nhạt cười nói:
- Một sớm một chiều phá được Ma thành? Bản Tôn vẫn chưa cuồng vọng đến trình độ đó...