Vô Tiên - Chương 2582:
Một mảnh tàn tinh rộng khoảng mấy trăm dặm lẳng lặng lơ lửng trôi nổi trong không trung tối đen. Bề mặt tàn tinh như tổ ong, gồ ghề dữ tợn, rõ ràng là một khối cự thạch âm trầm tĩnh mịch.
Lúc này, ở bên trong một huyệt động trong mảnh tàn tinh kia, lần lượt hiện lên từng bóng người. Dẫn đầu là Lâm Nhất, sau đó là Minh Nhai ngũ đại trưởng lão và rất nhiều động thiên cao thủ của Thiên Hoang.
- Chúng ta hơn một trăm người, một đường chạy vội, khó có thể đến nơi cùng một lúc. May mà truyền tống trận pháp trải rộng khắp Hồng Hoang năm đó vẫn còn lại mấy tòa, hôm nay dùng để dịch chuyển vừa nhanh vừa tiện. Cho phép ta nói nhiều thêm mấy câu, cái này là nhờ vào dư đồ trận pháp của Thẩm Nguyên Tử trưởng lão...
- Việc nên làm, không dám kể công.
Lâm Nhất rời khỏi huyệt động, đi thẳng một mạch về phía trước. Sau đó đặt chân dừng lại trên một đồi đá, cách huyệt động một quãng chừng mười trượng. Ở phía xa chừng trăm triệu dặm, có một dải tinh vân cực lớn vắt ngang hư không. Từ xa nhìn lại, cảnh tượng cương phong vờn quanh và tinh quang lập lòe kia quả thật có chút bắt mắt.
Trung Dã Tinh vực, chỉ còn hai ngày nữa thôi là đến.
Lâm Nhất nhìn về phía xa một hồi, sau đó mới khẽ gật đầu, lên tiếng nói:
- Hai vị vất vả rồi!
Mã Minh Tử, Thẩm Nguyên Tử cùng mấy vị trưởng lão theo đuôi bước đến gần đồi đá. Mọi người đang đưa mắt đánh giá chung quanh, chợt nghe khen ngợi, lập tức đưa mắt nhìn nhau, sau đó liền vội vàng chắp tay, hành lễ với bóng lưng áo xám cao ngất kia, nói:
- Đó là bản phận! Không dám khinh thường!
Thẩm Nguyên Tử chính là lão nhân Cửu Huyền Môn, trong tay nắm giữ rất nhiều bí mật, mà người khác không thể biết được. Gã vốn định dùng cái này để quy hàng, ai ngờ Lâm Nhất lại không chút lưu tình. Lần này, phải hành quân cả một chặng đường dài, gã đành phải giao trận pháp dư đồ cho Mã Minh Tử. Quả nhiên, lúc này Lâm Nhất mới chú ý đến.
Mã Minh Tử rất tán dương sự thức thời của Thẩm Nguyên Tử, nên cũng không quên thuận thế cất nhắc một câu, cũng tính là có qua có lại cho toại lòng nhau. Mà qua chuyện này cũng dễ dàng thấy được, ngũ đại trưởng lão đề cao dĩ hòa vi quý. Bằng không mà nói, cửa ải Lâm Tôn này khó mà vượt qua được.
Từ bên trong huyệt động, không ngừng có người bước ra. Người tiến đến sau cùng chính là Tiên Nô, Hổ Đầu và Lão Long. Lâm Nhất để ba người thân cận với mình lưu lại sau cùng, rõ ràng là không muốn để cho đám tu sĩ Thiên Hoang cảm thấy bị phân biệt đối xử. Mà hai huynh đệ kia vừa mới hiện thân đã lập tức tế ra Ngân đao và Thiết bổng, ai cũng đằng đằng sát khí. Khiến cho Tiên Nô bị kẹp ở giữa càng trở nên mảnh mai không chịu nổi. Mà Tiên Nô, căn bản cũng không để ý đến hai vị hung thần ác sát bên cạnh mình, dáng vẻ vẫn thong dong, hơn nữa còn thản nhiên cười cười.
- Gừ gừ! Rốt cuộc ông đây cũng giết trở về, phì, phì!
Hai mắt Hổ Đầu trợn tròn, gương mặt hung hãn không thể kìm nén nỗi sự đắc ý. Hắn phun nước miếng lên hai bàn tay to đùng của mình, sau đó lại vung vẩy Thiên Sát Thiết bổng, chuyển qua chuyển lại, giống như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng anh dũng chiến đấu.
Lão Long thì vẫn rất trầm ổn, chỉ là dáng vẻ lạnh lùng cùng uy thế tỏa ra quanh thân khiến lão trở nên sắc bén, sát khí ngút trời như ngân đao bảy thước trong tay mình vậy.
Cũng không trách hai huynh đệ nhà này lại kích động như vậy. Lúc trước, hai người bọn hắn đã bị người của Trung Dã bắt, hơn nữa còn bị giam cầm hơn hai mươi năm. Tuy nói, về sau bọn hắn đã giết sạch đám tu sĩ Đài Thắng. Nhưng mà, sự nhục nhã dẫn đến phẫn hận nhất thời khó mà phai mờ được. Nếu như có thể giết về Ma thành, hay là đoạt lại Ma thành, đó mới là rửa sạch sự hổ thẹn, ưỡn cao ngực mà hãnh diện.
Tình cảnh này, cũng khiến cho đám cao thu có mặt ở đây cảm thấy phấn khởi. Ma thành Trung Dã thế mạnh, đủ để khinh thường Bát Hoang. Mà Lâm Nhất – Lâm Tôn, lại chỉ chuyên chọn cường giả để ra tay. Hơn nữa còn dẫn theo mọi người chạy một đoạn đường thật dài. Đây quả nhiên là khí thế muốn xưng bá vũ nội. Từ bao giờ, Thiên Hoang lại mạnh mẽ như ngày hôm nay. Mặc kệ kế tiếp như thế nào, thì ít nhất chuyện hôm nay cũng đã đủ khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.
Lâm Nhất không lải nhải, cũng không quay đầu nhìn lại. Trực tiếp đạp không dưng lên, bay thẳng về phía Trung Dã Tinh vực.
Phía sau, mọi người nhao nhao nối gót, từng đạo hồng quang xẹt qua hư không đen kịt.
...
Hai canh giờ sau, từng đạo phi hồng từ trên trời giáng xuống.
Mà phía trước chừng trăm dặm, chính là Trung Thiên Ma thành. Nhưng mà, trong vòng ngàn dặm quanh Ma thành, cho đến độ cao vạn trượng, đều được bao phủ bởi một tầng hào quang tối tăm mờ mịt. Từ xa nhìn lại, tòa thành kia giống như một ngọn núi lớn ẩn nấp sau màn mây mù, rồi lại đen kịch, lộ ra sát cơ mờ mịt.
Có thể dễ dàng thấy được, Ma thành đã kích phát đại trận, bốn cửa đóng chặt, sớm đã đề phòng sâm nghiêm.
Lâm Nhất đứng giữa không trung, vung ống tay áo một cái, sau đó mọi người lập tức hiện thân. Mà hắn thì liên tục cất bước, hơn nữa còn nhấc tay tế ra Kim Long kiếm. Bên dưới chân núi phía trước có thềm đá, hẳn là Thái Âm môn của Ma thành. Hắn vận chuyển pháp lực, hai tay giơ cao, sau đó bất ngờ vung kiếm chém xuống.
Một đường kiếm quang màu vàng, dài mấy ngàn trượng phá không mà ra, giống như sấm sét giữa trời quang. Vừa mới nổ vang, đã kéo theo uy thế vô cùng hùng hồn hung hăng bổ xuống đại trận bảo vệ thành.
“Oanh!
Một tiếng nổ vang dội vang lên, đúng là một kiếm bổ ra nghìn tầng sóng. Chỉ thấy hào quang đại trận bảo vệ thành vặn vẹo, trong bóng đêm tối đen hiện lên vài tia sáng ngời. Vết nứt vừa mới hiện ra, đã nhanh chóng liền lại. Sau đó là tầng tầng lớp lớp khí cơ chấn động mà đi. Cả tòa đại thành giống như đều khẽ lắc lư, chao đảo. Mà chỉ chớp mắt, sau, đại trận bảo vệ thành đã chậm rãi khôi phục lại nguyên trạng.
Cách Ma thành chừng ba mươi dặm, Lâm Nhất thoáng dừng chân đứng lại. Cả người vẫn treo giữa bầu trời cao trăm trượng, thần uy khó lường. Hắn cũng không để ý đến đại trận bảo vệ thành, mà là giơ tay nâng Kim Long kiếm lên dò xét.
Sau khi Kim Long kiếm mất đi Long nhãn bảo châu, thì giống như đã bớt linh động hơn ất nhiều. Nhưng uy lực cũng không vì thế mà yếu đi, trái lại còn tăng thêm mấy phần sát phạt chi khí hung hãn. Lúc này, còn có hào quang phun ra nuốt vào bất định, giống như là một con Giao Long khát máu, bất cứ lúc nào cũng muốn gào thét, điên cuồng tàn sát bốn phương.
Vào lúc này, đại trận bảo vệ thành lại khẽ chấn động lắc lư, kế đó, trên cấm chế mở ra một khe hở. Từ bên trong có một vị lão giả lao ra, tức giận quát:
- Kẻ nào đang càn rỡ...
Lâm Nhất vẫn đang mải mê đánh giá Kim Long kiếm, căn bản là không hề để động tĩnh trước mắt vào trong lòng.
Lão giả kia còn chưa kịp đứng vững, đã thấy rõ tình hình phương xa. Cách thành chừng ba mươi dặm, dáng người áo xám đang sừng sững đứng giữa không trung kia nhìn rất quen mắt. Mà hơn một trăm vị cao thủ đang đứng sau lưng người kia cũng không hề xa lạ gì. Lão đưa tay vuốt râu, sắc mặt hằm hằm, quát lớn:
- Lâm Nhất! Ngươi dám dẫn theo nhiều người như vậy đến đánh Ma thành, là vì cớ gì?
Lâm Nhất đeo Kim Long kiếm lên lưng. Đến lúc này mới nhìn về phía vị lão giả đã tức giận đến mức thở hổn hển kia, nhướng mày nói:
- Ngươi chính là Bính Phàm...